Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 676: Muốn đến

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:49:07
Lượt xem: 271

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tên nhóc cái gì thế ?

Tạ Tri Phi hết cách, đành đích tới trấn an.

"Ta phái đưa Thang Viên và Lan Xuyên về biệt viện . Chuyện của ngươi , đừng quá nóng vội, sẽ tìm thôi."

Lý Bất Ngôn giờ vốn là ăn mềm ăn cứng. Nếu như lúc ai đó mắng nàng vài câu, rống lên vài tiếng, thậm chí đ.á.n.h cho nàng vài cái, khi trong lòng nàng cảm thấy dễ chịu hơn.

Nghe những lời an ủi nhẹ nhàng như , nàng chịu nổi, nước mắt cứ thế trào kìm .

Lần , đến cả Tạ Tri Phi cũng sững sờ.

Cái tên "phá đám" ... cũng ?

Tiểu Bùi gia như ma xui quỷ khiến bỗng hồn trở , luống cuống tay chân lấy chiếc khăn tay nhét vội tay nàng.

"Khóc cái gì mà , tỏ chút tiền đồ xem nào?"

"Ai tiền đồ hả? Ai thèm cần khăn của ngươi chứ?"

Lý Bất Ngôn định ném trả cái khăn thì tiếng Bùi Tiếu nghiêm túc với Tạ Tri Phi: "Nhạn bay qua cũng để dấu vết, ngươi cứ cho điều tra thật tỉ mỉ, đừng bỏ sót bất cứ ngóc ngách nào."

Tạ Tri Phi gật đầu, sang Chu Thanh.

Chu Thanh vội hỏi xác nhận: "Lý cô nương, cô chắc chắn là nàng mất tích ngay trong đình viện chứ?"

Lý Bất Ngôn cầm khăn lau nước mắt, gật đầu: "Ừ, nàng bảo chờ ở đây thì chắc chắn sẽ chờ ở đây. Nàng giờ luôn lời giữ lời, trừ phi... cưỡng ép dẫn nàng ."

"Quan gia ơi!" Chưởng quầy vội vàng chạy tới phân bua: "Phường chúng chỉ hai cửa mà thôi. Cửa tiểu nhị đón khách, cửa cũng trông coi, từng thấy ai ngoài cả."

Chu Thanh đề xuất: "Gia, hết chúng cứ lục soát kỹ trong cái đình viện xem ."

Tạ Tri Phi lệnh: "Tìm!"

Đình viện thực sự cũng lớn lắm. Chu Thanh một vòng thám thính dừng cây hòe cổ thụ, ngẩng đầu lên bầu trời xanh biếc.

"Nếu là , bắt kinh động đến ai, thì đầu tiên sẽ đ.á.n.h ngất nạn nhân, đó trèo lên cây để leo qua nóc nhà tẩu thoát." Hắn vòng quanh gốc cây hòe quan sát: "Một xuể, phía chắc chắn đồng bọn tiếp ứng."

Tạ Tri Phi quyết định ngay: "Lên xem thử."

Chu Thanh nhún nhảy lên cây hòe, nhẹ nhàng đáp xuống nóc nhà.

Mấy ngày nay trời mưa, những mảnh ngói vụn phủ một lớp bụi mỏng. Dưới lớp bụi in hằn rải rác mười mấy dấu chân.

"Gia, đoán đúng ! Có hai nóc nhà , đây vẫn còn dấu chân."

Tạ Tri Phi , trong lòng những vui mà đôi mày càng nhíu chặt hơn. Hai kẻ dám ngang nhiên nóc nhà, chứng tỏ đều là những cao thủ khinh công.

Lý Bất Ngôn thu thanh nhuyễn kiếm , cũng định lao lên xem nhưng Bùi Tiếu ngăn cản: "Chờ , lên đông quá sẽ hỏng hiện trường."

Ma xui quỷ khiến thế nào mà Lý Bất Ngôn ngoan ngoãn dừng chân.

Một lát , Chu Thanh vững vàng nhảy xuống đất, đặt hai mảnh ngói vỡ tay Tạ Tri Phi.

"Vết nứt mới tinh, gia xem , mặt cắt vẫn còn mới."

Chưởng quầy thấy thế thì mừng rỡ suýt : "Quan gia , mà, phường Cẩm Tú chúng oan uổng. Các ngài , rõ ràng là bọn họ tìm..."

"Tìm cái gì?" Tạ Tri Phi sa sầm mặt mày quát lớn.

Chưởng quầy sợ quá vội vàng nuốt ngược lời định trong.

"Dù là kẻ tìm đến trả thù thì cũng mất tích ngay tại phường của các ngươi, các ngươi đừng hòng trốn tránh trách nhiệm." Tạ Tri Phi dõng dạc tuyên bố từng chữ một: "Tất cả tiền sảnh chờ lệnh, bản quan sẽ đích điều tra từ đầu."

Chưởng quầy vội vã xua tay hiệu cho đám tiểu nhị và tú nương lui .

Đợi khi đám hết, Tạ Tri Phi mới hạ thấp giọng : "Bây giờ về cơ bản thể xác nhận, kẻ là Cung Trọng Hoa."

Lý Bất Ngôn đến ba chữ "Cung Trọng Hoa", nàng nghiến răng ken két: "Chu Thanh, ! Cùng bà cô đây g.i.ế.c sang đó đòi ."

"Đừng kích động!" Chu Thanh vội ngăn nàng : "Nghe Tam gia sắp xếp nào."

Lý Bất Ngôn gắt: "Chuyện còn cần sắp xếp cái gì nữa! Cứ xông thẳng đó, kề d.a.o lên cổ tên khốn kiếp , một mạng đổi một mạng là xong."

"Ừ, lắm! Sau đó lôi luôn cả Chu gia ánh sáng, lôi luôn cả chuyện c.h.ế.t phía Chu gia nữa chứ gì?"

Tạ Tri Phi tóm tắt câu chuyện của Thẩm Viêm Đức một cách ngắn gọn, cuối cùng nhạt: "Sau đó chúng tay trong tay, vai kề vai, vui vẻ hớn hở dắt pháp trường c.h.é.m đầu nhé?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-676-muon-den.html.]

Lý Bất Ngôn tuy nóng tính nhưng ngốc, nàng vội dịu giọng: "Là do quá kích động . Ta theo sự sắp xếp của Tam gia."

Nói thế còn .

Tạ Tri Phi chỉ tay lên nóc nhà: "Ngươi và Chu Thanh lên đó xem thể theo dấu vết để tìm manh mối gì ."

"Vậy còn ngươi thì ?" Lý Bất Ngôn hỏi.

Tạ Tri Phi đáp: "Ta và Minh Đình sẽ đến Khai Quỹ. Xong việc chúng hẹn gặp tại nha môn Binh Mã Tư."

Khai Quỹ, tức là cầu xin giúp đỡ.

Lý Bất Ngôn c.ắ.n môi hỏi: "Tam gia, ngươi xem liệu Tam Hợp nàng ..."

"Có cái gì?" Tạ Tri Phi những suy đoán xui xẻo , nhướng mày, giọng đanh thép: "Ngươi yên tâm, chúng gặp thần g.i.ế.c thần, gặp Phật g.i.ế.c Phật, bằng giá chắc chắn sẽ tìm cách cứu nàng về."

...

Chu phủ. Thư phòng.

Chu Viễn Mặc móc ba đồng tiền xu, gieo quẻ xuống đất.

Nếu là bình thường, những đồng tiền lăn vài vòng sẽ nhanh chóng im, để lộ mặt sấp hoặc ngửa.

Nào ngờ hôm nay ba đồng tiền cứ tít như con , ngừng xoay tròn mặt đất, đó...

Chúng thẳng tắp mắt ba .

Trong phòng rơi một sự im lặng c.h.ế.t chóc.

Sắc mặt cả ba đều cực kỳ khó coi, họ sống đến từng tuổi từng chứng kiến cảnh tượng kỳ lạ đến thế. Điều đồng nghĩa với việc họ thể đoán định hung cát của Yến Tam Hợp.

Chu Viễn Chiêu cảm thấy sởn gai ốc, run giọng hỏi: "Đại ca, thể như ?"

Đôi mắt Chu Viễn Mặc co rút , cố nén sự sợ hãi đang dâng lên trong lòng.

"Tổ sư gia từng dạy, đời hai loại thể tính hung cát: Một là quý thể tả, hai là..."

Chu Viễn Mặc dám nghĩ sâu hơn, đành lảng sang chuyện khác: "Yến cô nương khả năng hóa niệm giải ma, ắt hẳn chỗ hơn . Phàm nhân chúng đoán mệnh của nàng cũng là chuyện bình thường thôi."

"Vậy bây giờ chúng đây?" Sắc mặt Chu Viễn Hạo trắng bệch còn chút máu: "Lỡ như Yến cô nương gặp bất trắc gì thì..."

"Đừng tự dọa !" Chu Viễn Mặc vội ho khan một tiếng để trấn tĩnh: "Bây giờ chúng chia hai đường. Lão Nhị, y phục của gã sai vặt, lập tức đến hội hợp với Tam gia, việc đều theo sự sai bảo của ngài ."

Chu Viễn Chiêu đáp: "Vâng!"

"Chờ ." Chu Viễn Mặc gọi giật : "Lúc cần quan tâm đến chính đạo tà đạo gì nữa, chỉ cần để Yến cô nương bình an trở về là ."

Chu Viễn Chiêu xong, trong lòng dâng lên nỗi chua xót khôn tả.

Đại ca giờ luôn là việc tuân thủ quy củ nhất, mà bây giờ cũng dồn đến đường cùng, bất chấp tất cả.

Đứng sự sống còn, Chu Viễn Mặc buộc đ.á.n.h cược thứ. Yến Tam Hợp là duy nhất thể cứu vãn Chu gia bọn họ. Cho dù hiện tại Chu gia lâm bước đường cùng, nhưng chỉ cần nàng còn sống thì vẫn còn một tia hy vọng mong manh.

Cho nên dù c.h.ế.t, Yến Tam Hợp cũng nhất định sống.

"Lão Tam."

"Đại ca?"

"Chu gia chúng đang theo dõi. Tam gia bảo chúng tìm ngọn nguồn của kẻ đó, cao kiến gì ?"

Trong ba , xưa nay Chu Viễn Hạo là nhiều mưu mẹo nhất. Chu Viễn Mặc giữ chính là vì chuyện hệ trọng .

Chu Viễn Hạo nhíu mày suy nghĩ một lúc lâu mới cẩn trọng :

"Đại ca, một cách thể thử xem , chỉ là... để chịu thiệt thòi một chút."

"Cách gì?"

"Huynh là gia chủ Chu gia, mục tiêu của bọn họ chính là . Nếu gặp chuyện gì bất trắc thì những kẻ đang ẩn nấp trong bóng tối chắc chắn sẽ mò đến gần để xem xét tình hình."

Chu Viễn Mặc chấn động: "Ý của là... Dùng mồi nhử để dụ địch ?"

"Vâng!"

 

Loading...