Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 692: So sánh
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:49:22
Lượt xem: 292
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai chữ "càn rỡ" của Vĩnh Hòa đế khiến Triệu Ngạn Tấn sợ tới mức vội dừng lời, thuận thế cúi đầu, nhưng trong đáy mắt thoáng hiện lên chút đắc ý.
Một là Thái tử. Một là tâm phúc của Bệ hạ. Hai thông đồng với mưu đồ bí mật, chẳng ứng với hai chữ "càn rỡ" !
Ngay lúc , nếu Triệu Ngạn Tấn ngẩng đầu sắc mặt Hoàng đế, sẽ hai chữ "càn rỡ" thực là đang nhắm chính . Cho dù ngẩng đầu, chỉ cần lắng tiếng thở gấp gáp của Hoàng đế, cũng thể hiểu phần nào.
Đáng tiếc, đời "nếu như".
Vĩnh Hòa đế rũ mắt đứa con trai , bỗng nhiên cảm thấy khuôn mặt chẳng còn chút nét nào giống thời trẻ.
Năm xưa, khi ông xây dựng cơ nghiệp ở Bắc Địa, sớm ngộ rằng: lên vị trí chí tôn , một là nhẫn, hai là tàn nhẫn, ba là bình tĩnh.
Lúc đó ông bao nhiêu tuổi? Tiên Thái t.ử là con trai trưởng của Hiếu Nhân Hoàng hậu, vây cánh đông đảo lớp lớp, kéo xuống ngựa còn khó hơn lên trời. Ông lên kế hoạch từng bước, dùng cả âm mưu lẫn dương mưu mới thịnh thế hôm nay.
Chính xác. Thịnh thế là do ông đoạt , cũng là do ông dùng tiếng đổi lấy. Trên đời ai cũng thể c.h.ử.i ông thất đức, duy chỉ con cái của ông là . Vì ông che chở chúng, cho chúng những ngày tháng gì thì như bây giờ, cho chúng sống đỉnh Thanh Vân.
Vĩnh Hòa đế bỗng nhiên cảm thấy mệt mỏi rã rời, giọng dửng dưng: "Trẫm mệt , ngươi lui !"
Trong lòng Triệu Ngạn Tấn run lên, rõ sai câu gì khiến phụ hoàng phật ý. Hắn toan mở miệng giải thích thì sắc mặt Vĩnh Hòa đế trầm xuống.
"Nhi thần cáo lui."
Triệu Ngạn Tấn hoảng loạn hành lễ, một bước đầu ba . Đến khi một chân bước qua ngưỡng cửa, vẫn nhịn liếc bóng lưng Hoàng đế. Bóng lưng vẫn cao ngất như , toát lên khí thế của bậc đế vương cao cao tại thượng.
Triệu Ngạn Tấn bỗng nhiên rùng một cái vô cớ.
Vĩnh Hòa đế tiếng bước chân xa, thở dài một nhắm mắt . Thật lâu , ông mới mở mắt , lệnh: "Người , mời Hoàng thái tôn tới cho trẫm."
"Vâng, thưa Bệ hạ!"
...
Triệu Diệc Thời bước điện, vội vã tiến lên ngay mà hong bớt hàn khí bên chậu than, mới đến mặt Hoàng đế hành lễ.
Vĩnh Hòa đế một lúc lâu hỏi: "Từ tới mà hàn khí thế ?"
"Vừa tiễn phụ lên xe ngựa ạ." Triệu Diệc Thời xua tay từ chối lò sưởi nội thị đưa tới: "Cháu lạnh."
Vĩnh Hòa đế đưa tay , Triệu Diệc Thời vội vàng bước tới để ông nắm lấy tay . Vừa chạm , quả nhiên thấy lòng bàn tay nóng hổi.
Nội thị nịnh: "Bệ hạ, Thái tôn điện hạ sợ hàn khí ảnh hưởng đến ngài, thật là hiếu thuận."
Vĩnh Hòa đế lạnh lùng liếc tên nội thị, vội khom lui .
"Vừa trẫm bảo hoàng thúc con đỡ trẫm hồi cung, phụ con hẳn là suy nghĩ nhiều nhỉ?"
"Phụ ạ." Triệu Diệc Thời đáp: "Phụ thường sấm sét mưa sương đều là ơn vua. Vừa cháu đỡ phụ lên xe, còn than trời đổ mưa, Bệ hạ ghét nhất là trời mưa."
Vĩnh Hòa đế khẽ "Ừ" một tiếng. Hành quân đ.á.n.h trận kiêng kị nhất là trời mưa, lâu dần, bên cạnh ông đều rõ thói quen .
"Trẫm gần đây , hai đứa con trai nhà Tạ, Bùi với con thiết?"
"Bẩm Bệ hạ." Triệu Diệc Thời đáp: "Tiểu Bùi gia và Tạ Tam gia là một trong ít thể cùng uống rượu tâm sự với cháu."
Vĩnh Hòa đế tò mò hỏi: "Người con coi trọng, hẳn chỗ hơn ?"
"Bệ hạ chê . Hai bọn họ, một kẻ ăn bừa bãi, một kẻ lời nịnh nọt, chẳng chỗ nào hơn cả. Chỉ là..." Triệu Diệc Thời khổ: "Với phận của cháu, nào tiếp cận cũng đều mục đích, chỉ riêng hai họ là cầu cạnh gì, chỉ cháu vui vẻ."
"Thật là hiếm ." Vĩnh Hòa đế mỉm hiền từ: "Tạ gia và Chu gia ở Khâm Thiên Giám là thông gia ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-692-so-sanh.html.]
Cái hố ở chỗ đây!
Sao Hoàng đế Tạ gia và Chu gia quan hệ thông gia? Điều ông thực sự hỏi là Hoàng thái tôn thông qua Tạ gia để âm thầm kết giao với Chu Viễn Mặc .
Triệu Diệc Thời cẩn trọng đáp: "Đại tẩu của Tạ Tam gia là nhà họ Chu. Tạ Tam gia sợ nhất là đại ca, nhưng lời đại tẩu nhất, nên thiết với Chu gia."
Dứt lời, quỳ rạp xuống đất, vẻ mặt cầu xin: "Hoàng tổ phụ, chuyện cháu giao hảo với Tiểu Bùi gia và Tạ Tam gia, thể đừng với phụ ? Phụ thích cháu gần gũi với đám con cháu thế gia phong lưu trác táng, ông chỉ cháu kết giao với sách thôi."
"Người sách?" Vĩnh Hòa đế nhạt: "Ta thấy nó sách nhiều quá nên đầu óc mới cổ hủ như thế!"
Triệu Diệc Thời cúi đầu, dám ho he nửa lời.
"Đứng lên , đừng hở là quỳ." Vĩnh Hòa đế thở dài: "Con sắp thành , việc chừng mực."
Triệu Diệc Thời dậy: "Vâng."
"Đi ."
Triệu Diệc Thời chìa tay .
"Con gì đó?"
"Hoàng tổ phụ còn cho tiền mừng tuổi ạ."
Vĩnh Hòa đế bật : "Ngày mai trẫm sai đưa đến phủ cho con."
"Cháu trai sẽ chờ!"
Triệu Diệc Thời hành lễ xong, xoay bước khỏi nội điện. Một cơn gió lạnh thấu xương xen lẫn mưa bụi tạt thẳng mặt, chỉ cảm thấy cả rùng , mồ hôi lạnh toát đông cứng .
Vừa hai ông cháu một hỏi một đáp, qua thì thản nhiên, nhưng ai trải qua một trận mưa to gió lớn trong lòng. Hắn giao hảo với Thừa Vũ, Minh Đình, cũng đồng nghĩa với việc giao hảo với Chu gia. Chu Viễn Mặc là của Hoàng đế, mấy ngày dâng thư Hán Vương là "Hung tinh", liệu Hoàng đế nghi ngờ Hoàng thái tôn giở trò ?
Triệu Diệc Thời tuy thẹn với lương tâm, nhưng buộc cầu xin Hoàng đế giấu Thái tử, cốt để Thái t.ử ngoài vụ . Bởi vì Hoàng đế kiêng kị là , mà là Thái tử.
Triệu Diệc Thời chôn chân một hồi, càng lòng càng lạnh. Nhất cử nhất động của đều mí mắt khác, cho dù là Hoàng thái tôn cao quý cũng thoát khỏi phận . Muốn thoát khỏi nó, chỉ cách duy nhất là đỉnh cao quyền lực !
...
Trong nội điện trở về vẻ vắng lặng.
Hoàng đế chắp tay tới thư án, rút một quyển tấu chương. Đây là đơn từ chức thứ hai của Chu Viễn Mặc, sức khỏe suy kiệt, thể đảm nhiệm chức Giám chủ Khâm Thiên Giám nữa.
Trên đời , nam nhân nào tham quyền cố vị. Chu Viễn Mặc đến chức quan cũng từ bỏ, chứng tỏ Chu gia quả thực gặp báo ứng và đang đà suy sụp.
Hừ!
Hoàng đế hừ lạnh một tiếng. Trẫm là Thiên tử, là chân mệnh thiên tử, thiên đạo phù trợ, tuyệt đối sẽ báo ứng.
"Người , gọi Tần Khởi tới cho trẫm."
Thái giám Tần Khởi - Tùy đường của Ti Lễ Giám Hoàng đế triệu gọi, dám chậm trễ, vội vàng chạy nội điện.
"Bệ hạ?"
Ngón tay Vĩnh Hòa đế gõ nhẹ lên thư án, giọng lạnh lùng: "Truyền ý chỉ của trẫm: Hán Vương thương ở thắt lưng, tiện viễn chinh. Sau khi Thái tôn đại hôn, lập tức về đất phong, chiếu triệu thì kinh."
Vẻ mặt Tần Khởi thoáng sững .
---