Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 697: Thất sủng

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:49:27
Lượt xem: 308

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời dứt, sắc mặt Yến Tam Hợp và Lý Bất Ngôn vẫn bình thản. Thế nhưng, mặt mấy Tam gia, Tiểu Bùi gia âm thầm đỏ lên.

Nhất là Hoàng Kỳ, mặt đỏ như m.ô.n.g khỉ, liền xuống .

Ừm, cũng cao lớn lắm!

Yến Tam Hợp nhận sự khác thường của các nam t.ử trong phòng: "Tạ Tiểu Hoa, ngươi còn thêm gì về cầm kỹ của tên Thừa Phong nữa ?"

Tạ Tiểu Hoa đáp: "Ta chơi đàn Thất Huyền giỏi, nữ nhân yêu thích. Còn những thứ khác thì rõ."

Yến Tam Hợp ngước mắt Tạ Tri Phi: "Là kẻ họ Đổng ?"

"Phải kiểm tra mới ."

Tạ Tri Phi gãi gãi cằm: "Đinh Nhất."

"Gia."

"Ngươi thu dọn hành lý một chút, lập tức xuất phát đến phủ Kim Lăng, hỏi thăm tên Thừa Phong ."

"Vâng!"

"Chờ !" Yến Tam Hợp gọi : "Đến phủ Kim Lăng cần bao nhiêu ngày?"

Đinh Nhất: "Yến cô nương, nếu thuận lợi thì mười tám tháng Giêng thể trở về."

Vừa dứt lời, tiếng động gì đó đ.á.n.h cửa sổ.

"Ai đó?" Lý Bất Ngôn định rút kiếm, Chu Thanh giường sốt ruột : "Lý cô nương đừng nhúc nhích, hẳn là một nhà. Đinh Nhất, ngươi ngoài xem."

Đinh Nhất đẩy cửa sổ nhảy ngoài.

Chỉ một lát , nhảy bằng cửa sổ, hạ giọng : "Tam gia, phía bên Thái Tôn truyền tin."

Tạ Tri Phi: "Nói !"

Đinh Nhất: "Chuyện tâm ma, xin Tam gia và Tiểu Bùi gia hết sức cẩn thận."

Tim Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu đồng thời run lên. Hoài Nhân sẽ vô duyên vô cớ những lời , chắc chắn là trong cung xảy chuyện gì đó .

---

Lời dặn dò của Hoàng Thái Tôn chỉ khiến Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu kinh hãi, đến Yến Tam Hợp cũng dám hành động thiếu suy nghĩ.

Toàn bộ tâm ma thực đang mắc kẹt ở một chỗ: Kẻ thả hình nhân vu chú rốt cuộc là Hạ Tài Nhân, là Thẩm Đỗ Nhược.

Nhìn manh mối , chắc chắn là Hạ Tài Nhân thể nghi ngờ. ... vẫn bằng chứng cụ thể. Đều là dựa suy đoán mà thôi.

Liên tiếp vài ngày, Yến Tam Hợp đều cô độc trong thư phòng, lược tâm ma hết đến khác, tên của tất cả những liên quan lên giấy. Sau khi sắp xếp tiền căn hậu quả rõ ràng thì đ.á.n.h dấu. Những điểm nào rõ ràng lắm thì đ.á.n.h dấu chấm hỏi.

Vài ngày , nàng phát hiện cái tên đ.á.n.h dấu chấm hỏi nhiều nhất, một là Thẩm Đỗ Nhược, một là Đổng Thừa Phong.

Đổng Thừa Phong — căn bản nàng đoán lai lịch của .

Còn Thẩm Đỗ Nhược... Yến Tam Hợp vẫn nhớ rõ một câu nàng từng : Làm du y là vì nghiệp chướng nặng nề, vì chuộc tội.

Nếu như nàng Triệu Vương sử dụng, thì cái tội nghiệt là từ tới? Tại chuộc tội?

Ngay lúc Yến Tam Hợp ăn ngon, ngủ yên vì tâm ma, thì trong Thành Tứ Cửu xảy một chuyện lớn...

Hán Vương thất sủng .

Không ai Hán Vương đột nhiên thất sủng, rõ ràng đêm giao thừa Bệ hạ trở về tẩm điện, còn khâm điểm tới dìu. Thế nhưng, Hán Vương thật sự thất sủng .

Mùng một, trong cung tế tổ, Hán Vương ngăn ở ngoài cửa cung.

Mùng năm, gia yến trong cung, Hán Vương ngăn ở ngoài cung.

Mười sáu tháng giêng, ngày triều đình mở chợ, ý chỉ đầu tiên của Hoàng đế là sắc phong vài võ tướng, cùng Bệ hạ chinh. Bộ Lục phong Trấn Quân Đại Tướng quân.

Ý chỉ thứ hai của Hoàng đế là lệnh cho Hán Vương khi tham gia tiệc cưới của Hoàng Thái Tôn, lập tức trở về đất phong, chiếu triệu thì hồi kinh.

Chiếu chỉ , trong bách quan thở phào nhẹ nhõm, cố tình níu chặt, cũng giống Thượng thư Lễ bộ Đỗ Kiến Học, suýt nữa ngất xỉu ngay tại chỗ.

Hai chiếu thư thì vẻ bình thường, nhưng từng chữ đều lộ sát cơ. Vua đùa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-697-that-sung.html.]

Trước đó rõ ràng khâm điểm Hán Vương xuất chinh, lúc 'Không triệu thì hồi kinh'. Hoàng đế việc như là đang chiếu cáo rõ ràng cho thiên hạ ... Người nối nghiệp chính là Thái tử!

---

Tiếng pháo nổ bên ngoài cung cấm càng nổi bật khí trầm lặng của phủ Hán Vương.

Đám cung nhân rụt đầu, kiễng chân, chỉ sợ động tĩnh lớn sẽ rước lấy họa sát . Tòa phủ hơn một tháng nữa sẽ trở nên quạnh quẽ khi chủ nhân rời .

Còn cung nhân họ thì ?

Họ cũng sẽ giống như tòa phủ , ngày một cũ nát già trong phủ lạnh lẽo ? Hay là nghĩ hết cách theo chủ nhân cùng về phía nam?

Nếu về phía nam, thì còn ngày trở về chứ?

"Phụ , chúng còn thể trở về ?"

Ngắn ngủn mấy ngày, một quý công t.ử từng nếm qua một chút khổ, rơi từ chỗ cao xuống chỗ thấp, nếm hết nhân tình ấm lạnh. Dù quý khí nuôi .

Thế t.ử Triệu Diệc Hiển từng sợ trời, sợ đất, hôm nay đến giọng cũng nhỏ đến đáng thương, hề chút tự tin nào.

Triệu Ngạn Tấn con trai , lạnh lùng : "Đây là nhà của Bổn vương ở kinh thành, vì thể trở về?"

Triệu Diệc Hiển : "Bọn họ ... con e rằng đời kiếp đều thể trở về thành Tứ Cửu nữa."

"Thả rắm!" Triệu Ngạn Tấn vỗ bàn một cái, trợn mắt : "Đứa tiểu tạp chủng nào , xem cầm roi quất c.h.ế.t !"

Triệu Diệc Hiển cúi đầu, dám ho he một tiếng.

Đổng Tiếu lên phía , nhanh chậm : "Thế t.ử cần để ý tới lời đồn đại bên ngoài. Chỉ cần ghi tạc mấy lời chế giễu trong lòng, về trả thù!"

Sau ? Trái tim Triệu Diệc Hiển khựng . Lời ý gì?

Triệu Ngạn Tấn nhi t.ử một cái: "Ngươi về nghỉ ngơi . Không việc gì thì suy nghĩ cho kỹ lời sư gia ."

"Vâng, thưa phụ !"

Người rời , thư phòng rơi im lặng.

Đổng Tiếu pha hai chén , đặt bên tay Hán Vương, đó nhấc áo bào lên, quỳ xuống : "Vương gia, Bá Nhân mấy câu, ."

Triệu Ngạn Tấn : "Ngươi ."

Đổng Tiếu hít sâu một : "Câu đầu tiên, mưu đồ nhiều năm của Vương gia trôi theo dòng nước."

"..."

Đổng Tiếu: "Câu thứ hai, Vương gia cam tâm ?"

"..."

Đổng Tiếu: "Câu thứ ba, nếu cam tâm, thì nên như thế nào?"

"..."

Mặt Triệu Ngạn Tấn âm trầm đến đáng sợ.

Ba câu , mỗi một câu đều giống như kim thép, đ.â.m thẳng tim . Chiếc long ỷ là đỉnh cao của quyền lực. Trong tay cầm quyền sinh sát của trong thiên hạ, vạn dặm non sông quy về một . Không hoàng t.ử hoàng tôn nào thể chống cự sự hấp dẫn của long ỷ .

Mười mấy năm nay, cẩn trọng mưu đồ chỉ vì một chuyện . Sao cam tâm chứ?

con đường thượng vị danh chính ngôn thuận triệt để phá hỏng, chẳng lẽ cũng đập nồi dìm thuyền một phen ư?

"Vương gia cũng thấy Hoàng Thái Tôn lợi hại bao nhiêu đó. Đêm giao thừa chỉ mấy câu, trực tiếp khiến Bệ hạ vứt bỏ ngài ." Hai hàng lông mày Đổng Tiếu nhíu chặt.

"Bệ hạ khi hết trăm năm, Thái t.ử lẽ còn vì tình thủ túc mà bỏ qua chuyện cũ với Vương gia; nhưng Hoàng Thái Tôn thì , chuyện gì mà ?"

Ánh mắt Triệu Ngạn Tấn rét run. Lời trúng tim . Đêm giao thừa, chân rời khỏi tẩm điện của Hoàng đế, chân Hoàng Thái Tôn .

"Vương gia dù lo lắng cho , cũng suy nghĩ cho Thế t.ử một chút." Đổng Tiếu khẽ thở dài một tiếng.

"Nằm ở giường, há cho khác ngáy ngủ? Có những mối thù thể giải, những mối thù c.h.ế.t dừng. Đường của họ là ở ? Hoặc... Hoàng Thái Tôn cho họ đường ?"

---

 

Loading...