Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 712: Thích

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:49:42
Lượt xem: 304

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi phủ.

Từng chậu nước m.á.u loãng bưng ngoài, mà thấy kinh tâm động phách.

Bùi Tiếu bệt ở ngưỡng cửa, gục đầu xuống, chẳng còn tâm trạng quan tâm đến bất cứ chuyện gì nữa.

Không ai , chạng vạng ngày hôm qua, lén lút một đến chùa Giới Đài.

Trong lòng cứ thấp thỏm bất an, mắt nháy liên hồi, cứ cảm thấy như sắp chuyện chẳng lành xảy . Sau khi dâng ba nén hương thơm ngát, đến chính điện xin một quẻ xăm, kết quả rút trúng quẻ hạ hạ, khiến sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.

Giờ thì ứng nghiệm thật .

Nàng mất nhiều m.á.u như , liệu c.h.ế.t ? Nếu nàng c.h.ế.t , thì đây? Ai sẽ cãi với ? Ai sẽ lườm nguýt ? Ta mắng ai là "tên phá đám" đây?

Nghĩ tới đây, tim Bùi Tiếu đau thắt như ngất , chẳng khác nào Tạ Ngũ Thập lúc lên cơn đau tim.

Hắn luống cuống mò mẫm lôi đống đồ trong n.g.ự.c .

Đây là kinh Kim Cang mà hòa thượng khai quang, thể phù hộ sống lâu trăm tuổi. Đây là bùa bình an xin trong miếu, thể ngăn sát hóa tai. Đây là móng lừa đen, thể trừ tà trị quỷ.

Còn gì nữa ? , đúng, đúng .

Bùi Tiếu gỡ miếng ngọc Quan Âm đang đeo cổ xuống, nắm chặt tất cả trong lòng bàn tay, tới cửa phòng, run giọng gọi: "Trầm Hương!"

Trầm Hương bước : "Gia?"

Bùi Tiếu nhét đống đồ tay : "Nhanh, đặt mấy thứ tay nàng ."

"..." Trầm Hương ngập ngừng: "Gia, hữu dụng ?"

"Sao vô dụng ?"

Mắt Bùi Tiếu đỏ hoe, túm lấy vạt áo Trầm Hương, gào lên: "Gia bảo hữu dụng thì nó hữu dụng! Ngươi còn đó nhảm cái gì hả?"

Trầm Hương vẻ mặt hung dữ của cho hoảng sợ, vội vàng chạy biến phòng.

Bùi Tiếu lảo đảo tựa khung cửa, từ từ trượt xuống bệt đất.

Rất hữu dụng. Chắc chắn là hữu dụng. Những thứ đều là đồ do các cao tăng đắc đạo tặng cho . Cao tăng cả ngày thiền niệm kinh, là ở gần Bồ Tát nhất, Bồ Tát nhất định sẽ phù hộ.

Chắc chắn như thế.

Không bao lâu , Trầm Hương chạy , xổm xuống bên cạnh Bùi Tiếu, vẻ mặt thôi.

Bùi Tiếu tưởng là "tên phá đám" qua khỏi, mắt tối sầm , cả ngã nhào về phía .

Trầm Hương vội đỡ lấy , khẽ c.ắ.n môi, lí nhí hỏi: "Gia, gia thích Lý cô nương ?"

"Cái gì?" Bùi Tiếu bật dậy, thẳng tắp như c.h.ế.t sống .

Ta thích nàng ? Cái tên phá đám nam nam, nữ nữ , chỗ nào đáng để thích chứ? Nàng... nàng chỉ là một hạ nhân chỉ múa đao múa kiếm thôi.

Môi Bùi Tiếu mấp máy, thốt những lời phủ nhận , nhưng tiếc là cổ họng nghẹn ắng, tim gan bây giờ đau như nứt toác ...

"Bỏ , ông đây chấp nhặt với nữ nhân, ngươi cút !”

“Đó là do ngươi đấu .”

“Ngươi nên thấy may mắn vì là nữ nhân đó! Bùi gia chẳng thèm đụng một ngón tay phụ nữ . Xui xẻo! Cút ... Cút ngay!”

“Hận nhất là loại cả ngày chỉ bô lô ba la mà dám động thủ, chỉ giỏi võ mồm thôi ?"

Hắn tự nhiên nhớ mồn một mấy câu mắng của nàng trong đầu tiên gặp mặt, sót một chữ nào.

Có kỳ quái chứ? Sao nhớ rõ như in thế ?

Cổ họng Bùi Tiếu phát một tiếng nức nở, như là cam lòng, như là đang giãy c.h.ế.t...

Cuối cùng, cam chịu phận, nhắm nghiền hai mắt .

A Di Đà Phật. Thì ... thật sự thích nàng mất !

...

Mưa lúc nặng hạt, lúc lất phất. Xe ngựa đội mưa gió, thẳng về phía nam.

Chợt, xe xóc nảy lên một cái. Đổng Tiếu giật mở bừng đôi mắt sâu hun hút.

Đầu óc còn hỗn độn, ngẩn ngơ một hồi lâu mới phát hiện đang trong một chiếc xe ngựa.

"Ngươi tỉnh ?"

"Ai?" Đổng Tiếu bật dậy, ngẩng phắt đầu lên.

Chỉ thấy một thiếu nữ vóc dáng nhỏ nhắn đang khoanh chân mặt . Thiếu nữ sắc mặt tái nhợt, đôi mắt đen láy, giống hệt với đôi mắt từng xuất hiện trong ký ức của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-712-thich.html.]

Đồng t.ử Đổng Tiếu co : "Sao là ngươi?"

"Chính là ." Yến Tam Hợp mỉm : "Đổng Thừa Phong, chúng gặp ."

Ba chữ thốt hề báo , khiến cho Đổng Tiếu cảm nhận nỗi kinh hãi lâu thấy.

Thừa Phong, là tên sư phụ đặt cho .

Sư phụ luôn trong m.á.u của sự hoang dã ai đàn áp nổi, còn cái thói coi ai gì. Nếu nên đại sự, thì nương theo khác. "Thừa Phong", nghĩa là thuận theo chiều gió.

Sao nàng cái tên đó? Nàng từ khi nào?

Đổng Tiếu - kẻ xưa nay nổi tiếng đa mưu túc trí - chợt nếm trải tư vị khác tính kế, kinh ngạc chằm chằm Yến Tam Hợp.

Yến Tam Hợp nhấc ấm lên, rót hai chén: "Khát ? Muốn uống chút ?" Nàng ngừng một chút, khẽ tiếp: "Dù thì việc dốc hết sức cổ vũ Hán Vương g.i.ế.c tạo phản, cũng là một công việc tốn tốn sức mà."

Đổng Thừa Phong kinh hãi tột độ.

Hắn cúi đầu, thẳng mắt Yến Tam Hợp, cứ chằm chằm như mãi, chớp mắt lấy một cái.

Yến Tam Hợp hào phóng để mặc đ.á.n.h giá, thỉnh thoảng cũng ngước mắt lên .

Gọi thẳng tên Đổng Thừa Phong. Nói toạc chuyện cổ vũ Hán Vương tạo phản.

Đây là sự tin tưởng ngầm đầu tiên nàng trao cho ... Ý là: Đổng Thừa Phong, ác ý với ngươi. Nếu , thì bây giờ ngươi yên trong xe của .

Uống cạn một chén , vẫn nàng chằm chằm.

Yến Tam Hợp áng chừng thời gian, hỏi: "Sao thế, mặt nở hoa ?"

Đầu ngón tay Đổng Thừa Phong run lên: "Ngươi đưa ngoài bằng cách nào?"

Yến Tam Hợp thành thật đáp: "Đầu tiên là đ.á.n.h ngất, đó đưa lên xe ngựa khỏi thành. Ra khỏi thành xong đổi sang một chiếc xe ngựa khác, chung cũng chút trắc trở."

"Cũng sợ..." Đổng Thừa Phong nhạt một tiếng, gằn giọng: "... sẽ liên lụy đến bản ngươi ?"

"Sợ!" Yến Tam Hợp đáp: " c.h.ế.t thì sẽ liên lụy đến sống."

"..."

Sau một hồi im lặng c.h.ế.t chóc, Đổng Thừa Phong bỗng ngửa cổ kiêng nể: "Ha ha ha ha..."

Hắn tự khiến cho đột nhiên biến mất. nha đầu còn "ác" hơn, trực tiếp biến thành c.h.ế.t.

Xe ngựa dừng , đ.á.n.h xe thò đầu .

Yến Tam Hợp khoát tay một cái: "Không ."

Bùi Chiêu lạnh lùng liếc Đổng Thừa Phong, buông rèm xuống.

Sau khi nhận thư của Tạ Tam gia, lão gia lệnh cho lập tức khởi hành. Nhiệm vụ của ngoại trừ đ.á.n.h xe, còn là bảo vệ an tuyệt đối cho Yến cô nương, để nàng thiếu mất một sợi tóc. Cái gã dám cợt nhả với Yến cô nương, đúng là ngứa da .

Đổng Thừa Phong đủ , cầm lấy chén uống một cạn sạch, hỏi: "Cái tên Yến Tam Hợp là ai đặt cho ngươi?"

Yến Tam Hợp hỏi đến ngẩn .

"Không , chẳng chút nào." Ngón tay Đổng Thừa Phong gõ nhẹ lên chén , ý bảo Yến Tam Hợp rót cho thêm một ly nữa.

Lần , đến phiên Yến Tam Hợp với ánh mắt thể tin nổi.

Trong xe chỉ hai , nhưng luân phiên xuất hiện hai loại khí thế khác .

Từ khoảnh khắc Đổng Thừa Phong mở mắt thấy nàng, nàng cảm thấy cả căng thẳng cực độ. tràng lớn , dường như biến thành một khác, thả lỏng hơn nhiều.

Là bởi vì tin trở thành " c.h.ế.t", nên cảm thấy an ?

"Trưởng bối đặt cho, cũng ."

Yến Tam Hợp rót cho , giọng điệu như đang tán gẫu chuyện nhà: " , tên giả của ngươi ở phủ Hán Vương là gì?"

"Đổng Tiếu." Đổng Thừa Phong bưng chén lên, thuận miệng hỏi : "Tên thế nào?"

Yến Tam Hợp lắc đầu: "Vẫn là hai chữ Thừa Phong hơn."

"Hay ở chỗ nào?"

"Thuận miệng."

Đổng Thừa Phong ngẩn , đôi mắt đang nàng bỗng híp .

Mẹ nó chứ, cái giọng điệu giống ai thế nhỉ? Giống ? Hay là giống nàng?

---

 

Loading...