Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 713: Ngã bài
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:49:43
Lượt xem: 296
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đầu óc mơ hồ trong giây lát dần tỉnh táo .
Đổng Thừa Phong vén vạt áo choàng, uể oải dựa lưng thành xe: "Nói thật , ngươi bắt ?"
"Ta kể cho ngươi một câu chuyện, và nhân tiện..." Yến Tam Hợp chậm rãi : "...cũng ngươi kể chuyện."
Đổng Thừa Phong nhạt: "Yến Tam Hợp, hứng thú kể chuyện gì hết, ngươi..."
"Chuyện về Tiên Thái t.ử Triệu Dung Dữ..."
Yến Tam Hợp nghiêng về phía , sâu mắt : "...ngươi cũng hứng thú ?"
Tiên Thái tử. Triệu Dung Dữ.
Đổng Thừa Phong ngỡ như đang ảo giác.
Mặc dù sáu chữ là đại kỵ, nhưng nếu thốt từ miệng bất kỳ ai khác, cũng sẽ kinh ngạc đến thế. Đằng , là cô nương mặt!
Chính là nàng!
"Ngươi ..."
Yến Tam Hợp theo bản năng rướn sát gần. Đổng Thừa Phong cảm thấy sống lưng ớn lạnh, lời đến miệng nuốt ngược trở .
Hắn lắc đầu một cái, chợt mỉm .
"Yến Tam Hợp, lá gan của ngươi to thật đấy!"
"Lá gan của ngươi cũng nhỏ."
Yến Tam Hợp rũ mắt, đưa tay đặt miếng ngọc bội lên bàn. Trên mặt ngọc chạm khắc một con chim nhạn sống động như thật.
Đổng Thừa Phong trầm mặc một lát, đột nhiên bật lớn.
Hắn vóc dáng cao lớn, tiếng càng vang dội, khiến cả cỗ xe cũng rung lên bần bật.
Cười xong, với giọng hưng phấn như thể ai nhét cho tờ ngân phiếu năm mươi lượng: "Ngọc bội thì ? Có vấn đề gì ?"
Vẫn còn giả vờ hả?
"Đổng Thừa Phong, chúng ngửa bài . Miếng ngọc bội là của ngươi. Còn miếng của đang ở chỗ ngươi, chính ngươi nhân lúc hôn mê mà lén đ.á.n.h tráo."
Yến Tam Hợp tiếp: "Hai miếng ngọc bội cắt từ cùng một khối ngọc, do cùng một điêu khắc. Người đó chính là Tiên Thái t.ử Triệu Dung Dữ."
Đổng Thừa Phong: "Rồi nữa?"
"Sau đó, ngươi khơi dậy sự hứng thú trong ."
Yến Tam Hợp híp mắt: "Cho nên... nghĩ cách điều tra ngươi."
Đổng Thừa Phong lộ chút tò mò: "Điều tra thế nào?"
Yến Tam Hợp đáp: "Chúng tìm một tên béo chơi đàn, để đàn cho . Trí nhớ của , chỉ vài bài tìm khúc nhạc mà ngươi từng đàn cho ."
Đổng Thừa Phong "Ừ" một tiếng: "Cao sơn lưu thủy là danh khúc, học đàn hầu như ai cũng ."
Yến Tam Hợp lắc đầu: "Ta hỏi dò từ chỗ , nam nhân chơi đàn vốn nhiều, đàn giỏi càng ít hơn. Hơn nữa tướng mạo của ngươi như thế ..."
"Tướng mạo của ?"
"Ở Trung Nguyên hiếm gặp."
" là hiếm thật."
"Nhờ những đặc điểm đó, bọn nhanh chóng xác định danh tính cầm sư chơi đàn sông Tần Hoài năm xưa."
Yến Tam Hợp mỉm : "Thật trùng hợp, cũng họ Đổng."
Sắc mặt Đổng Thừa Phong biến đổi.
Hắn nhớ hôm đó, khi đang trầm ngâm mái hiên, đột nhiên một nam nhân từ tường viện . Thị vệ chạy tới, gọi một tiếng "Đổng sư gia".
"Một cầm sư sông Tần Hoài, thể trở thành sư gia của Hán Vương? Một sư gia của Hán Vương, tại giữ ngọc bội của Tiên Thái tử?"
Yến Tam Hợp nhấn mạnh: "Cứ như , càng tò mò hơn."
Đổng Thừa Phong: "Tiếp theo thì ?"
"Sau đó nghĩ gì đó đúng. Những vật tùy như ngọc bội, một phận tôn quý như Thái t.ử thể tùy tiện tặng cho ngoài?"
"Không sai."
Đổng Thừa Phong vỗ tay đen đét, Yến Tam Hợp, trong mắt hiện lên vẻ phức tạp khó tả: "Phải là cực kỳ cận với ngài mới ."
"Cho nên, tìm đến của Thái y viện."
"Là Bùi thái y ?"
" ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-713-nga-bai.html.]
Yến Tam Hợp gật đầu xác nhận: "Phụ của Bùi thái y từng chữa trị cho Tiên Thái tử. Ta một chuyện từ chỗ ông ."
Đổng Thừa Phong gằn từng chữ: "Nghe đàn mới ngủ ."
Yến Tam Hợp gật đầu chúc mừng: "Ngươi đoán đúng ."
"Còn ngươi thì ?"
Đổng Thừa Phong móc miếng ngọc bội trong túi , đặt lên bàn: "Màn kịch là từ ?"
Yến Tam Hợp xoay xoay miếng ngọc bội của , khẽ thở dài: "Đây chính là câu chuyện kể cho ngươi ."
Đổng Thừa Phong nhếch khóe môi, nụ chút tinh quái.
"Trước khi chuyện, ngươi hãy trả lời : Ai đặt cái tên cho ngươi?"
Yến Tam Hợp im lặng.
Không vì hỏi tên nàng, mà là bộ dáng uể oải nàng của kẻ thực sự mị lực.
Cứ như thể gã lãng t.ử Đổng Thừa Phong từng điên đảo hàng ngàn hàng vạn nữ nhân sông Tần Hoài năm đó trở .
"Là tổ phụ Yến Hành đặt cho ."
"Tổ phụ ngươi ?"
"Đã qua đời một năm ."
"Chôn cất ở ?"
"Huyện Phúc Cống, phủ Vân Nam."
"Ông sinh và lớn lên ở phủ Vân Nam ?"
"Không , ở Đầm Đào Hoa, phủ An Huy."
"Phụ mẫu ngươi là ai?"
"Không cha , từ nhỏ nương tựa tổ phụ."
Đôi mắt đen láy của Đổng Thừa Phong tối sầm , giọng trở nên căng thẳng: "Ngươi tới kinh thành từ bao giờ?"
"Thời gian năm ngoái."
"Đến kinh thành gì?"
Yến Tam Hợp hờ hững Đổng Thừa Phong: "Để trả lời câu hỏi , ngươi kể chuyện ."
Đổng Thừa Phong cảm thấy cuộc sống của đột nhiên trở nên thú vị.
Giống như một bản nhạc sắp kết thúc, đáng lẽ chỉ cần gảy hai nốt cuối là xong bài, ngờ từ xa vọng tới tiếng đàn hòa tấu cùng .
Giữa những nhịp thu dây và gảy dây, lòng chợt xao động, đổi tông điệu để chơi , xem thử tấu một giai điệu khác .
Đổng Thừa Phong nhếch mép: "Nào, kể câu chuyện của ngươi ."
"Câu chuyện đơn giản. Giám chủ Khâm Thiên Giám Chu Viễn Mặc - kẻ mà các ngươi phái ám vệ theo dõi - nửa năm phụ là Chu Toàn Cửu qua đời. Khi nhập quan, quan tài phát nổ ba ."
Yến Tam Hợp tiếp tục: "Thi thể Chu Toàn Cửu đến bây giờ vẫn đang trong hầm băng của Chu phủ. Còn cỗ quan tài đưa chôn cất thực chỉ là quan tài rỗng."
Đổng Thừa Phong khẽ thở dài: "Sớm như thế, xúi giục Vương gia đến chùa ban đêm, ầm ĩ chuyện quan tài rỗng lên ."
Yến Tam Hợp phớt lờ giọng điệu tự trào phúng của , tiếp:
"Quan tài của c.h.ế.t khép là vì lúc sống còn vương vấn tâm niệm. Thời gian dài niệm biến thành ma, hóa giải thì con cháu sẽ gặp tai ương. Chu Toàn Cửu nổ quan tài, chứng tỏ tâm ma hung hiểm. Cho nên đúng ngày c.h.ế.t, Nhị thiếu phu nhân của Chu phủ cũng một xác hai mạng."
"Yến Tam Hợp."
Trong giọng của Đổng Thừa Phong thoáng chút kinh ngạc: "Sao ngươi ..."
Yến Tam Hợp mặt trầm như nước: "Ta là giải tâm ma."
Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Mẹ kiếp!
Đổng Thừa Phong cảm thấy đỉnh đầu như vài lời ngắn ngủi nhấc bổng lên.
Nàng là giải tâm ma? Nàng... nàng thể??!!
Trên mặt Đổng Thừa Phong lộ vẻ sợ hãi từng thấy. Hai tay chỉ run rẩy, mà ngay cả mí mắt cũng giật liên hồi.
"Đàn của ?" Hắn hoảng hốt hỏi.
Yến Tam Hợp tuy hiểu tại đang chuyện đột nhiên hỏi đàn, nhưng vẫn chỉ tay:
"Ở kìa."
---