Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 72: Thông Minh
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:10:06
Lượt xem: 287
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Tam Hợp lười biếng nhướng mi mắt .
Tạ Tri Phi nheo mắt , hỏi vặn: "Cái gì gọi là 'dáng vẻ bắt buộc '?"
Hỏi thì cứ hỏi ! Mắc cái chứng gì mà cứ nheo mắt như thế?
"Nếu như thì bà chẳng vững ở cái ghế Lão tổ tông. Cũng giống như Tạ các lão nhà các ngươi thôi, nếu bản lĩnh đeo mặt nạ thì mà leo lên vị trí đại thần Nội các?"
Yến Tam Hợp trầm giọng: "Kẻ thất bại thì mỗi một lý do, còn thành công thì nguyên nhân đại khái đều giống hệt cả thôi."
Lần , đến cả Bùi Tiếu cũng im lặng. Hắn lén Tạ Ngũ Thập với ánh mắt đầy e dè, nhưng chẳng thèm để ý đến , chỉ chăm chăm Yến Tam Hợp.
"Đừng nữa."
"Trên mặt dính gì ?”
Yến Tam Hợp hỏi.
"Không !" Tạ Tri Phi nhún vai , trở vẻ cà lơ phất phơ thường ngày: "Chỉ là tò mò, Yến cô nương tuổi đời còn trẻ như , tại thấu sự đời sâu sắc đến thế?"
Yến Tam Hợp dời mắt xuống hai tờ giấy ghi chép, buông một câu nhẹ tênh: "Vì thông minh!"
Thông minh thì rõ . Chỉ sợ đằng cái sự thông minh còn ẩn giấu nhiều điều bí mật mà khác thể .
Tạ Tri Phi thầm hừ hai tiếng trong bụng, tiếp: "Câu hỏi cuối cùng hình như đáp án càng dập khuôn hơn nữa thì . Yến cô nương thấy ?"
"Mười một , chỉ duy nhất một đáp án cho câu hỏi 'Ai là khả năng đào mộ Lão phu nhân nhất': Quý Tam phu nhân!"
Yến Tam Hợp gật đầu: "Xem mối quan hệ chồng nàng dâu cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt, thậm chí trở mặt thành thù . Chuyện đến cả đám hạ nhân cũng đều rõ mồn một."
Bùi Tiếu, với tư cách là bà con nhiệt tình, xen : "Cần kể nguyên nhân cho ?"
Yến Tam Hợp lắc đầu quầy quậy: "Tạm thời cần. Chờ gặp mặt vị Tam phu nhân tính ."
Này! Hiếm khi nhiệt tình một mà tạt gáo nước lạnh thế ?
Bùi Tiếu khó chịu, bắt bẻ: "Có sẵn chuyện ở đây mà hỏi, chẳng ngươi đang lãng phí thời gian ?"
Lý Bất Ngôn ghét nhất là cái loại rảnh rỗi sinh nông nổi , bèn lên tiếng: "Tiểu thư nhà thế là để giữ sự khách quan, công bằng, những lời chủ quan của ngươi ảnh hưởng đến phán đoán."
Bùi Tiếu cãi: "Ý ngươi là lời của công bằng chứ gì?"
Lý Bất Ngôn vặn : "Thế nếu ngươi và tiểu thư nhà cãi , về phía ngươi ?"
Bùi Tiếu: "Nhỡ lý thì ?"
"Ta với ai thì bênh đó. Kể cả nàng g.i.ế.c phóng hỏa thì cũng sẽ bên cạnh vỗ tay khen ' lắm'!"
Bùi Tiếu: "..."
Lý Bất Ngôn kết luận: "Cái gọi là 'khuỷu tay luôn gập trong' đấy, hiểu ?"
Bùi Tiếu cãi , đành hậm hực: "Thôi , tiểu thư nhà ngươi vui là chứ gì!"
Lý Bất Ngôn tít mắt: "Không ngoài xen leo thì tiểu thư nhà càng vui vẻ hơn đấy. Bùi đại nhân thấy đúng ?"
Bùi Đại nhân liếc xéo nàng một cái. Thôi xong, thua trắng !
Nhân lúc hai đấu võ mồm, Tạ Tri Phi kéo Bùi Tiếu lưng , chỉ tay hai chữ "Tại " tờ giấy.
Yến Tam Hợp, chỗ vấn đề gì ?
Yến Tam Hợp .
Tạ Tam gia cúi đầu xuống, chớp chớp mắt nàng, vẻ tò mò trong đáy mắt như sắp tràn cả ngoài.
"Có thể thỉnh giáo cô nương một chút ?"
Thứ tràn là tò mò mà là tâm cơ đấy!
Yến Tam Hợp thầm hừ lạnh, nhưng cuối cùng vẫn mở miệng giải thích.
"Nha mười bốn tuổi là độ tuổi nhất để uốn nắn, dạy dỗ. Một bỏ tiền mua về, tại chủ nhân chủ động đề xuất thả cho ngoài?"
Tạ Tri Phi suy đoán: "Có lẽ là Lão phu nhân động lòng trắc ẩn, việc thiện?"
Yến Tam Hợp lắc đầu: " ngay đó bà rút lời , còn nhắc đến chuyện cô bé ruột bán ."
Tạ Tri Phi ngập ngừng: "Ý của ngươi là..."
Yến Tam Hợp: "Giữa với , nếu sự đồng cảm sâu sắc về cảnh thì thể nào thốt những lời chạm đến đáy lòng như ."
Tạ Tri Phi: "Lão phu nhân đồng cảm gì với một con nha ?"
Yến Tam Hợp: "Rất thể bà tự nguyện gả Quý phủ , mà là cha ép buộc, gả bán."
Yến Tam Hợp! Mẹ kiếp, ngươi dám toạc móng heo thế !
Bùi Tiếu bên cạnh nhảy dựng lên phản đối: "Ngươi trong cái kinh thành bao nhiêu đại cô nương, tiểu tức phụ mơ cũng gả Quý gia hả?"
Yến Tam Hợp đáp tỉnh bơ: "Không ."
Bùi Tiếu tức giận vung tay áo: "Đừng là cưới hỏi đàng hoàng, dù chỉ , nha thông phòng thôi cũng đủ để mả tổ nhà họ bốc khói xanh , đêm ngủ cũng cho tỉnh chứ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-72-thong-minh.html.]
Yến Tam Hợp khẩy: "Bất Ngôn, nếu gả ngươi Quý gia , ngươi mơ đến tỉnh ?"
"Ta ư?" Lý Bất Ngôn mỉm ngọt ngào: "Ta sẽ tìm cha xin một liều 'Mỉm nửa bước điên'."
Bùi Tiếu ngơ ngác: "'Mỉm nửa bước điên' là cái quái gì?"
Lý Bất Ngôn: "Là t.h.u.ố.c độc đứt ruột đấy."
Bùi Tiếu: "..." Lại thua nữa !
"Hôm nay đến đây thôi.”
Yến Tam Hợp sang Tạ Tri Phi: "Ngươi nhắn với Quý Lão gia một tiếng, ngày mai gặp hai ."
Tạ Tri Phi: "Hai nào?"
Yến Tam Hợp: "Ông và Tam phu nhân."
Tạ Tri Phi: "Được!"
Yến Tam Hợp định thì chợt nhớ điều gì, hỏi : " , Tam gia lo liệu việc bịt miệng mười một ?"
Tam gia khoanh tay n.g.ự.c nàng, khóe miệng nhếch lên một nụ đầy ẩn ý. Nụ qua thì tưởng là thiện, nhưng kỹ thì chẳng thấy chút thiện chí nào...
Yến Tam Hợp, Yến cô nương, ngươi đang khinh thường ai thế hả? Tam gia việc mà kém cỏi đến thế ?
"Ta chỉ hỏi cho chắc thôi!"
Yến Tam Hợp bước với vẻ mặt vô cảm, trong lòng thầm nghĩ: Thật móc đôi mắt gian xảo của quá!
"Cái gì gọi là 'hôm nay đến đây thôi'?"
Bùi Tiếu nhớ đến hạn định của Ngự Sử Đài, nhao nhao lên: "Ăn cơm tối xong vẫn còn khối thời gian mà. Yến Tam Hợp, ngươi nhận tiền thì tranh thủ việc cho chứ!"
Lại còn '' nữa cơ đấy?
Yến Tam Hợp nhạt: "Dục tốc bất đạt. Bùi Đại nhân từng câu ?"
Lý Bất Ngôn nhún vai chen : "Hắn chắc chắn ."
Yến Tam Hợp: "Thế từng câu gì?"
Lý Bất Ngôn: "Nghe mấy câu kiểu như 'vội ăn ***', 'vội đầu thai' mà."
Bùi Đại nhân: "..."
"Bùi Đại nhân cứ tự nhiên mà tranh thủ nhé, đây."
Yến Tam Hợp hiệu cho Lý Bất Ngôn. Người nhanh tay thu gom đống giấy tờ bàn Bát Tiên , ung dung cùng chủ nhân bước khỏi phòng khách.
Bùi Đại nhân chỉ tay bóng lưng hai họ, chỉ , nụ méo xệch còn đắng hơn cả mật khổ qua.
Tạ Tri Phi vỗ vai đầy vẻ đồng cảm: "Ta thêm một phát hiện mới đấy."
Bùi Tiếu thều thào như sắp c.h.ế.t: "Cái gì?"
Tạ Tri Phi rạng rỡ, lúm đồng tiền sâu hoắm hiện rõ má: "Cuối cùng thì đời cũng trị cái thói ngông cuồng của ngươi ."
...
Không tên Tạ phong lưu sai báo cho Thang Viên , mà khi Yến Tam Hợp về tới Tĩnh Tư Cư thì mâm cơm nóng hổi cũng vặn dọn lên.
Thang Viên bưng chậu nước nóng : "Cô nương mau rửa tay dùng bữa cho nóng ạ."
"Ừ.”
Yến Tam Hợp gọi: "Bất Ngôn, đây rửa tay ."
"Tới ngay đây!" Lý Bất Ngôn đang ở bình phong đồ, lúc bước khoác một bộ y phục nam giới màu trắng tinh khôi.
Đẹp thật đấy! Thang Viên kìm , lén thêm vài .
Rửa tay xong, Yến Tam Hợp như sực nhớ điều gì, hất hàm bảo Thang Viên: "Hôm nay cần ngươi hầu cơm . Ta và Bất Ngôn chút chuyện riêng ."
Thang Viên vội vàng đáp: "Vâng, hai vị cô nương cứ từ từ dùng bữa và chuyện ạ. Nô tỳ xin phép ngoài canh cửa."
Yến Tam Hợp: "Đi !"
Thang Viên lui ngoài, khép cửa cẩn thận.
Cửa đóng, Lý Bất Ngôn khúc khích: "Mở miệng là một câu 'nô tỳ', hai câu 'nô tỳ', ngươi mà chịu ?"
Yến Tam Hợp thở dài bất lực: "Ta sửa cho nó bao nhiêu mà ."
"Nô tính ngấm m.á.u ." Lý Bất Ngôn gắp một miếng thức ăn bỏ miệng, nhai qua loa vài cái nuốt chửng: "Hôm nay lượn lờ ở Quý gia cả buổi, công nhận là Quý gia giàu nứt đố đổ vách. Đến quần áo của đám hạ nhân cũng là vải cả."
Yến Tam Hợp ăn uống từ tốn, nhai kỹ nuốt chậm. Đợi nuốt xong miếng cơm, nàng mới : "Ta cũng nhận . Cái hồ Tâm e là cả cái kinh thành chẳng mấy nhà ."
Lý Bất Ngôn nhạt một tiếng.
Tiền núi bạc biển ở chứ?
---