Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 724: Hắn sợ

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:49:54
Lượt xem: 295

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Phụt!"

Yến Tam Hợp thật sự nhịn , bật thành tiếng.

"Đây là thứ ba đàn của ngươi là lăn ngủ."

" !" Đổng Thừa Phong nhạt: "Ba các ngươi gộp thể thành một nhà đấy. Ngươi thấy hả hê ?"

"Ta hả hê cái gì chứ?"

Yến Tam Hợp sự chua chát trong lời của , vội vàng thu nụ .

"Sau mới , đàn càng thì càng dễ khiến buồn ngủ."

Đổng Thừa Phong nàng hồi lâu, hít sâu một , thầm mắng một tiếng: Mẹ kiếp!

Việc Thẩm Đỗ Nhược ngủ gật khiến ánh mắt đều đổ dồn về phía nàng. Có tỳ nữ lay lay nàng dậy.

Nàng mở mắt, quanh một lượt, hề hoảng hốt mà tỉnh bơ: "Ta thích nhạc, cứ là buồn ngủ rũ rượi."

"Thẩm nữ y thật đặc biệt."

"Không đặc biệt thì nữ y ?"

"Nghe hai mươi tuổi ."

"Thế thì gả !"

Bên môi Thái t.ử phi Lương thị thoáng hiện lên nụ lạnh, ánh mắt sắc lẹm lướt qua mấy phi tần đang xì xào bàn tán.

ngày thường đối xử với các ngươi quá ?

Mấy chạm ánh mắt của Thái t.ử phi thì sợ đến mức vội vàng cúi gằm mặt xuống.

Lúc , Thái t.ử vươn tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay Thái t.ử phi: "Sau quản gia vẫn nên nghiêm khắc hơn một chút."

"Vâng, thưa Điện hạ."

Có một phi tần nhát gan Thái t.ử , sợ quá vội dậy xin Thẩm Đỗ Nhược:

"Thẩm nữ y, xin cô nương. Đại nhân đại lượng, xin đừng chấp nhặt với ."

"Vì chấp nhặt?"

Thẩm Đỗ Nhược dậy, hành lễ với phu thê Thái t.ử chắp tay nghênh ngang bỏ .

Hắn theo bóng lưng nàng, lập tức hiểu giữa muôn vàn nữ tử, chỉ nàng lọt mắt xanh của .

Bởi vì nàng đặc biệt. Bởi vì nàng sống thật.

Đêm đó, mấy phi tần bàn tán về Thẩm Đỗ Nhược cấm túc ba tháng, phạt bổng lộc nửa năm.

Từ đó về , bộ phủ Thái t.ử ai dám chỉ trỏ lưng Thẩm Đỗ Nhược nữa, gặp mặt đều cung kính hành lễ.

Đêm , Đổng Thừa Phong trong viện, trong lòng hoang mang tột độ.

Lão hồ ly nhạc của thì ngủ ngon lành. Còn nàng thì ngủ gật ngay mặt bao như thế. Mà thì chỉ là một kẻ gảy đàn, ngoài đ.á.n.h đàn chẳng gì khác.

Phải đây?

Sau khi qua đến mấy trăm vòng, đưa một quyết định... Cứ tiếp cận tính .

Chiều ngày hôm .

Thẩm Đỗ Nhược khỏi phủ Thái tử, chặn đường nàng, thẳng: "Ta và Điện hạ là loại quan hệ đó."

Thẩm Đỗ Nhược khẽ nhíu mày.

"Một năm rưỡi , dùng một văn tiền lừa phủ Thái tử, dùng tiếng đàn giúp chữa bệnh mất ngủ..."

"Ta , đây là liệu pháp ngũ âm. Trong Tố vấn của Hoàng đế nội kinh : 'Điềm đạm hư vô, chân khí tòng chi, tinh thần nội thủ, bệnh an tòng lai'. Linh Xu cũng : Bi ai sầu muộn sẽ động tâm, động tâm thì lục phủ ngũ tạng cũng ảnh hưởng." Thẩm Đỗ Nhược thao thao bất tuyệt: "Ngũ âm nhập ngũ tạng, thể điều hòa huyết khí và cân bằng âm dương tạng phủ. Cung âm nhập tỳ, Thương âm nhập phế, Chủy âm nhập tâm. Dùng nhạc cũng như dùng thuốc, nhưng t.h.u.ố.c ba phần độc, còn nhạc d.ư.ợ.c vô độc, đây mới là thượng y."

Hả? Cái gì cơ? Nàng đang cái gì ?

Hắn há hốc mồm.

"Đổng Thừa Phong, thật nếu ngươi tới tìm thì vài ngày nữa cũng sẽ tìm ngươi." Nàng bỗng dưng mỉm , nụ trong trẻo như nước suối đầu nguồn.

"Ta vẫn luôn tìm kiếm một am hiểu về đàn để cùng nghiên cứu cách dùng tiếng đàn chữa bệnh. Ngươi chịu giúp ?"

"Đùng..."

Bầu trời đêm bỗng nhiên nở rộ pháo hoa rực rỡ sắc màu.

Chẳng là tên nhóc nghịch ngợm nhà nào lôi pháo còn thừa từ Tết đốt.

Đổng Thừa Phong ngây ngô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-724-han-so.html.]

"Chịu!"

...

Những ngày đó còn là cảnh sống một ngày dài tựa một năm nữa.

Mỗi buổi chiều, Thẩm Đỗ Nhược sẽ tới tìm , giảng giải cho về ngũ hành, ngũ tạng, ngũ khiếu; về cách chúng vận hành trong cơ thể con , gặp vấn đề gì sẽ sinh triệu chứng gì...

Còn thì giảng về ngũ âm cho nàng , kể về kinh nghiệm hơn một năm đàn cho Thái tử: khúc nào khiến ngài ngủ nhanh nhất, khúc nào chậm nhất...

"Yến Tam Hợp, ngươi thích ai bao giờ ? Ngươi cảm giác ở bên cạnh thích nó như thế nào ?"

Hai mắt Đổng Thừa Phong sáng rực lên.

"Nó giống như trong lòng ngươi lúc nào cũng pháo hoa nổ tung . Chỉ cần nghĩ tới là khóe miệng tự động nhếch lên, kéo cũng kéo xuống ."

Những ngày đó, Đổng Thừa Phong gió cũng thấy ấm áp, mưa cũng thấy si mê. Thậm chí một cọng cỏ đuôi ch.ó ven đường cũng thấy lạ lùng.

"Còn nàng thì ?" Yến Tam Hợp hỏi: "Cũng thích ngươi chứ?"

Đổng Thừa Phong Yến Tam Hợp, nghiến răng kèn kẹt, ngón tay gảy mạnh một cái, dây đàn phát tiếng "Tranh" chói tai.

"Khi đó nàng còn thích, nhưng vài phần thiết với ."

Người với là đồng loại , chỉ cần tiếp xúc vài ngày là ngay.

Hai bọn họ, tuy một hoang dã phóng túng, một lạnh lùng nghiêm túc, nhưng một điểm chung cốt lõi, đó là: Sống thật.

Không dối, tính kế, cũng chẳng nịnh nọt ai bao giờ. Có một một, lòng thản nhiên như trời quang mây tạnh.

Ở bên cạnh đồng loại thì lấy chân tình đổi lấy chân tình.

Thẩm Đỗ Nhược ở cùng với dần dần trở nên nhiều hơn.

Nàng kể về những chuyện thú vị đường ngao du, kể về Quỷ môn thập tam châm, về thầy cũng là bạn vong niên Bạch Chấn Sơn...

Hắn thì kể về phong tục tập quán thảo nguyên, chuyện cũ về sư phụ, cũng kể cả chuyện từng trăng hoa sông Tần Hoài... Hắn giấu giếm, chọn cách thành thật tuyệt đối.

Con mà, ai chẳng quá khứ hoang đường. Nhân vô thập , từng hoang đường nhưng giờ sửa đổi, chẳng !

Nàng xong, ngẩn một lúc đột nhiên hỏi: "Nào, cho nam nhân và nữ nhân... gì khác ."

Hắn đang vững vàng thì câu hỏi dọa cho ngã sấp mặt, nước mắt, chỉ đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân kêu trời.

Nhìn thấy vẻ mặt hổ lúng túng của , nàng cất tiếng to sảng khoái.

"Đến tận bây giờ, cũng thể nào quên dáng vẻ khi nàng lớn lúc đó."

Đổng Thừa Phong uống vài ngụm rượu, giọng thấm men nên khàn .

Mắt híp thành một đường chỉ, lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, hàng lông mi dài rung rinh, trông giống như một chú thỏ linh động, cực kỳ mắt.

"Nàng đến chảy cả nước mắt."

Hắn dậy, đưa khăn tay cho nàng.

Nàng nhận lấy, lau khóe mắt bảo: "Đổng Thừa Phong, cơ hội ngươi hãy đưa đến bờ sông Tần Hoài chơi một chuyến !"

Hắn cố ý hừ mũi: "Được thôi. Ta đ.á.n.h đàn, ngươi khám bệnh. Một kẻ trị tâm bệnh, một kẻ trị bệnh, kiếm bao nhiêu bạc chia đôi."

"Ý kiến đấy." Nàng chìa tay : "Hứa nhé!"

Hắn vỗ nhẹ lòng bàn tay nàng, thở như ngừng .

Thẩm Đỗ Nhược, sẽ một ngày, sẽ nắm chặt bàn tay nàng trong tay , và bao giờ buông nữa.

"Thế nắm chặt ?" Yến Tam Hợp hỏi.

"Nha đầu nhà ngươi chọc tức c.h.ế.t ?"

Vẻ mặt Đổng Thừa Phong dần trở nên ảm đạm: "Yến Tam Hợp, ngươi chuyện hối hận nhất đời là gì ?"

"Chuyện gì?"

"Là cảm thấy xứng với nàng, nên mở lời sớm hơn một chút."

Càng ở bên càng thích. Càng thích càng tự ti.

Chỉ sợ nếu toạc thì đến tư cách để cùng nàng vui vẻ như bây giờ cũng còn.

Mỗi đêm giường, chằm chằm lên trần nhà, trong đầu cuồn cuộn những lời ...

Thẩm Đỗ Nhược, là một kẻ nát rượu tồi tệ, nhưng khi gặp nàng, tu tâm dưỡng tính . Nàng bằng lòng cho một cơ hội để trở thành một ? Ta xứng với nàng, nhưng ... thử một . Thẩm Đỗ Nhược, thích nàng!

hễ cứ đối mặt với nàng là cổ họng nghẹn ứ, chẳng thốt nên lời.

Hắn sợ!

 

Loading...