Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 725: Định mệnh

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:49:55
Lượt xem: 300

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần cách nàng gần nhất là dịp sinh nhật .

Hắn chuẩn một vò rượu ủ lâu năm, một bàn thức ăn ngon, mời nàng trong viện dùng bữa.

Đó là tháng tư năm Nguyên Phong thứ hai mươi tám. Thẩm Đỗ Nhược đến phủ Thái t.ử cũng ngót nghét một năm.

Quà nàng tặng là một cuốn nhạc phổ.

Cuốn nhạc phổ sớm thất truyền giang hồ, là nàng nhọc công lắm mới tìm cho . Cầm món quà tay, trong lòng tự dưng thêm vài phần dũng khí, nghĩ bụng hôm nay dù thế nào thì cũng dốc hết bầu tâm sự .

Nàng uống hết nửa chén rượu, đôi má ửng hồng như hoa đào tháng ba.

Tay đặt gối nắm chặt thành quyền, hít sâu một để lấy bình tĩnh.

"Đỗ Nhược."

"Thừa Phong."

Hai đồng thanh gọi tên , cùng ngẩn .

Yết hầu trượt lên trượt xuống vài cái, cố tỏ hào sảng: "Sao thế?"

"Ngươi xem, vì nữ t.ử cứ kết hôn sinh con, vì thể sống một ?"

Tác dụng chậm của rượu gạo khiến cho gương mặt nàng toát vẻ yếu đuối hiếm thấy.

"Vì gia nghiệp cứ truyền cho nam nhân, còn nữ t.ử chúng chỉ hưởng một phần của hồi môn ít ỏi?”

“Vì một y thuật cao siêu mà chỉ thể loanh quanh khám phụ khoa?”

“Tại đến cũng đời chỉ trỏ, đàm tiếu?"

Đổng Thừa Phong giật lấy chén rượu mặt nàng: "Đừng uống nữa."

Nàng nhoài đoạt chén rượu, tự rót cho một chén đầy, ngửa cổ uống một cạn sạch, dùng đôi mắt đen láy chằm chằm: "Chẳng lẽ chỉ vì là nữ t.ử ? Thế đạo quy định nữ t.ử thấp hơn nam nhân một bậc ?"

Hắn cứng họng trả lời thế nào, chỉ đành hỏi khẽ: "Vậy ngươi gì?"

"Ta ngắm phong cảnh nhân gian, chữa trị bách bệnh cho thế gian. Không kết hôn, sinh con, chỉ chính ."

"Thế về già thì ?"

"Già thì tìm những bệnh nhân mắc nan y, thi triển Quỷ môn thập tam châm. Đến ngày nào đó vận may còn, ngã c.h.ế.t bờ c.h.ế.t bụi, như thế cũng sảng khoái lắm chứ." Nàng c.ắ.n môi thật mạnh: "Dù cũng là một đời , ngươi đúng ?"

Hắn nghẹn lời lâu.

Thẩm Đỗ Nhược Thẩm Đỗ Nhược, ngươi đúng là chọn ngày để thật đấy!

Hết cách .

Mãi mấy tháng mới ngộ : Mình lọt mắt xanh của nàng, nhưng nghĩa là khác cũng .

Nàng sống độc là bởi vì tìm trong định mệnh. Một khi tìm , thì nàng sẵn lòng vứt bỏ tất cả nguyên tắc của .

"Người trong định mệnh của Thẩm Đỗ Nhược là ai?" Lòng hiếu kỳ của Yến Tam Hợp khơi dậy.

"Ngươi đoán xem."

"Đoán ."

Đổng Thừa Phong nhíu mày: "Sao ngươi đoán chứ?"

Yến Tam Hợp khó chịu: "... Tại cứ đoán ?"

Đổng Thừa Phong chồm tới, gằn từng tiếng: "Là! Triệu! Hồ! Ly!"

Tiên Thái tử? Triệu Dung Dữ?

Yến Tam Hợp sững sờ như trời trồng.

Sao thể như thế ?

Thẩm Đỗ Nhược phủ Thái t.ử khi mới hai mươi tuổi. Thái t.ử lúc đó ngoài bốn mươi. Nói cách khác, ngài đáng tuổi cha chú của Thẩm Đỗ Nhược!

"Có sốc ?" Đổng Thừa Phong nhạt: "Không thèm chọn một trai tráng trẻ trung khỏe mạnh như , thích một ông già. Ta thật chẳng hiểu nổi trong đầu nàng nghĩ cái gì nữa."

Không khí trong xe dần dần trở nên căng thẳng.

Sự im lặng kéo dài bao trùm.

Trong lúc im lặng, Yến Tam Hợp đ.á.n.h giá Đổng Thừa Phong.

Người thích là Thẩm Đỗ Nhược. Mà Thẩm Đỗ Nhược thích là Triệu Dung Dữ. Quan hệ giữa và Triệu Dung Dữ hóa là tình địch, chứ chẳng tri âm tri kỷ gì.

Vậy tại vì một tình địch mà lãng phí nửa đời như thế?

"Nói , Thẩm Đỗ Nhược và Tiên Thái t.ử bắt đầu như thế nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-725-dinh-menh.html.]

"Bắt đầu từ Quỷ Môn Thập Tam Châm."

Đêm giao thừa năm , bản lĩnh kinh của Thẩm Đỗ Nhược chỉ chấn động Thái y viện, mà còn chấn động cả hoàng tộc họ Triệu.

"Ngươi từng đến lầu Ngọc Sênh ở kinh thành ?" Đổng Thừa Phong hỏi.

"Nghe . Là do một lão Vương gia nào đó trong hoàng tộc mở."

"Đó là tiểu hoàng thúc của Triệu Hồ Ly, lão mắc bệnh thích nam sắc."

Hèn chi!

Tiểu hoàng thúc của Tiên Thái tử, cũng chính là tiểu hoàng thúc của đương kim Hoàng đế.

Năm ngoái lầu Ngọc Sênh phát hiện chứa chấp gian tế Thát Đát. Chuyện lớn tày đình như mà lầu Ngọc Sênh cũng chỉ đình chỉ kinh doanh ba tháng để chỉnh đốn, ngang nhiên mở cửa đón khách.

Hóa là chỗ dựa vững chắc của bậc trưởng bối hoàng gia!

Lão già một sủng nam, đồn dung mạo phong hoa tuyệt đại, đến mức lão vệ sinh cũng mang theo bên .

Sủng nam theo hầu lão hai năm thì lâm bệnh nặng, mắt thấy sắp về chầu ông vải. Lão già nỡ buông tha, bèn hạ quyết tâm trói Thẩm Đỗ Nhược , ép nàng thi triển Quỷ môn thập tam châm cứu .

Thẩm Đỗ Nhược bắt mạch xong liền lắc đầu, phán rằng hết t.h.u.ố.c chữa.

Lão già lọt tai, đặt một bát t.h.u.ố.c độc mặt Thẩm Đỗ Nhược, tối hậu thư: Hoặc là châm cứu, hoặc là uống t.h.u.ố.c độc c.h.ế.t .

Với tính cách cứng cỏi "thà gãy chứ chịu cong" của Thẩm Đỗ Nhược, nàng hai lời, cầm ngay bát t.h.u.ố.c độc đưa lên miệng.

Lão già tức giận đá văng bát thuốc, khiến ngã, t.h.u.ố.c đổ lênh láng.

Nghe đến đoạn gay cấn, Yến Tam Hợp nín thở hỏi: "Sau đó thì ?"

"Triệu Hồ Ly chạy tới."

Triệu Dung Dữ mang theo binh lính, chỉ dẫn theo mỗi Tiêu Trạch.

Lão Vương gia thấy Thái t.ử đến thì chẳng hề sợ hãi, rút thanh trường kiếm từ lưng thị vệ , mũi kiếm chĩa thẳng n.g.ự.c Thẩm Đỗ Nhược.

"Thái t.ử , ngươi tới phân xử . Loại lang băm tham sống sợ c.h.ế.t , bản vương nên g.i.ế.c !"

"Nên!"

Lão Vương gia ngẩn .

Triệu Dung Dữ trừng mắt lạnh lùng: "Không chỉ nên g.i.ế.c nàng , mà còn nên tru di cả cái Thẩm gia lưng nàng nữa."

Nhắc tới Thẩm gia, lão Vương gia như dội một gáo nước lạnh đầu, sực nhớ trong lúc nóng giận quên mất đây là đứa con gái độc nhất của Thẩm gia.

Triệu Dung Dữ tới chủ vị, thản nhiên xuống.

"Hoàng thúc , đêm giao thừa năm ngoái, con trai ngã gục trong lòng . Thái y nườm nượp đến hội chẩn lượt lắc đầu bảo hết cách. Ngươi lúc đó ? Ta giống như ngươi bây giờ, hủy thiên diệt địa, đồng quy vu tận với đám lang băm vô dụng đó."

"Ngươi lắm!" Lão Vương gia nhạt: "Thế rốt cuộc cứu ?"

"Cứu . Hoàng thúc còn nhớ rõ tình cảnh lúc đó ?" Triệu Dung Dữ bình tĩnh : "Lúc châm đến mũi thứ mười hai mà con vẫn tỉnh, nóng ruột kề d.a.o cổ Thẩm nữ y, ép nàng hạ mũi châm cuối cùng."

Lão Vương gia biến sắc. Đêm giao thừa đó lão cũng mặt chứng kiến.

"Thẩm nữ y nhạt, chẳng chẳng rằng hạ châm xuống."

Triệu Dung Dữ ngừng một lát kể tiếp:

"Sau đó, hỏi Thẩm nữ y: Nếu như thanh đao kề cổ thì ngươi hạ mũi châm cuối cùng ?"

"Nàng trả lời: Lương y như từ mẫu."

"Nàng còn : Có thể cứu thì dù là dân thường áo vải nàng cũng dốc sức cứu; còn cứu thì dù là ông trời xuống lệnh nàng cũng hạ châm."

"Cuối cùng nàng chốt : Trên cổ d.a.o quan trọng, quan trọng là trong n.g.ự.c lương tâm ."

Dứt lời, Thẩm Đỗ Nhược đang quỳ rạp mặt đất chợt ngẩng đầu lên, thẳng mắt Triệu Dung Dữ.

Triệu Dung Dữ dậy tới bên cạnh lão Vương gia, khẽ thở dài một tiếng.

"Vương thúc , Thẩm nữ y dối . Là do duyên phận giữa thúc và chỉ đến thế mà thôi."

Cạch cạch...

Thanh kiếm rơi xuống đất. Lão Vương gia ngã xuống ghế thái sư, trong mắt tràn ngập sự bi thương tuyệt vọng.

Triệu Dung Dữ khom lưng, đưa tay đỡ Thẩm Đỗ Nhược dậy, dìu nàng từ từ bước ngoài.

Đêm hôm đó, Thẩm Đỗ Nhược cú đá của lão Vương gia chấn thương thắt lưng, đành phủ Thái t.ử dưỡng thương.

Đêm khuya, đợi tất cả giải tán hết, mới tới thăm nàng.

---

 

Loading...