Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 727: Rời đi
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:49:57
Lượt xem: 294
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Hồ Ly gọi Phật đường.
Trong lư hương cắm một nén đàn hương, khói trắng lượn lờ tỏa hương thơm ngát. Triệu Hồ Ly khoanh chân, đang chậm rãi pha .
Thấy đến, Triệu Hồ Ly hiệu cho xuống đẩy một chén tới.
Lúc nhận lấy chén , cảm nhận mùi hương thanh khiết lan tỏa khắp gian.
"Bản lĩnh pha là do Tiên sinh dạy cho ."
Triệu Hồ Ly nhấp một ngụm, bình thản : "Trà ba vị: một vị đậm, một vị , một vị nhạt. Trà nổi chìm, ấm lạnh, đặc loãng, mỗi loại đều tư vị riêng, đều tự nếm qua mới thấu hiểu ."
Hắn Triệu Hồ Ly, thấy khóe mắt đàn ông hằn lên những nếp nhăn của thời gian.
"Cũng giống như tiếng đàn của ngươi . Hỉ nộ ái ố trong tiếng đàn cũng trọn vẹn mới thể cảm nhận hết . Xin nhé Thừa Phong, ngươi ở bên cạnh ba năm mà bao giờ trọn vẹn một khúc nhạc nào của ngươi."
Triệu Hồ Ly phong thư đặt bàn.
"Trong là thư tiến cử của . Phía Lương Châu đang khuyết một vị trí quan văn. Nếu ngươi hứng thú thì hãy đến chốn quan trường rèn luyện một phen xem ."
Lương Châu là phủ thành gần quê hương nhất. Hành động của Triệu Hồ Ly khiến khỏi kinh ngạc.
"Tại giúp ?"
"Ngươi nên chôn vùi tài năng chỉ để một nhạc công." Hắn đẩy phong thư trở : "Ta hứng thú quan."
"Là ngươi dám thì !"
"Trên đời còn chuyện gì mà Đổng Thừa Phong dám ư?" Hắn nghĩ thầm dù cũng sắp , Triệu Hồ Ly cũng chẳng gì nữa: "Chẳng qua cảm thấy chốn quan trường quá bẩn thỉu mà thôi."
Triệu Hồ Ly cầm lấy phong thư, x.é to.ạc đôi.
"Có thể thấy đời con ngựa hoang nào là thuần phục . Ba năm sống trong lồng son, đến dũng khí bước ngoài cũng còn. Tên cầm sư từng Đàm gia đùa giỡn trong lòng bàn tay năm xưa c.h.ế.t thật ."
"Nói hươu vượn cái gì thế?" Đổng Thừa Phong ghét nhất là khác khơi chuyện cũ nhục nhã : "Viết một phong thư khác , Đổng gia đây sẽ cho ngươi xem!"
"Viết cũng , nhưng một điều kiện."
Ba năm mà lão hồ ly vẫn thích chơi trò điều kiện .
"Nói , điều kiện gì?"
"Nghe ngươi và Thẩm nữ y thiết."
Đổng Thừa Phong chợt cảnh giác cao độ: "Ngươi... ý gì?"
"Sau nếu nàng gặp nạn, ngươi hãy tay giúp đỡ một phen. Đây là yêu cầu của ."
Đổng Thừa Phong giật thon thót: "Nàng thì thể gặp nạn gì chứ?"
"Ta chỉ là phòng ngừa chu đáo thôi."
"Ngươi là Thái tử, gì mà lo lắng vẩn vơ. Tương lai vài năm nữa, cả thiên hạ đều trong tay ngươi."
"Chưa mưu thắng, mưu bại ." Triệu Hồ Ly nhấp một ngụm : "Đạo lý đơn giản mà ngươi cũng hiểu ?"
"Không hiểu!"
"Cái giọng điệu của ngươi như đuổi khéo nàng khỏi phủ Thái t.ử ." Đổng Thừa Phong lấy hết dũng khí: "Lão hồ ly, ngươi nàng ..."
"Thừa Phong." Triệu Hồ Ly lạnh lùng ngắt lời : "Thời gian còn sớm nữa, . Ngày mai sẽ tiễn ngươi. Vĩnh biệt, hẹn ngày gặp !"
Lúc , Tiêu Trạch đẩy cửa bước , động tác mời khách.
Hắn ngơ ngác khỏi viện. Lúc rẽ qua hành lang, túm chặt lấy tay Tiêu Trạch, hỏi dồn: "Ngày mai , ngươi cho một câu thật lòng . Chủ t.ử nhà ngươi Thẩm Đỗ Nhược..."
"Lo chuyện của cho , bớt lo chuyện bao đồng." Tiêu Trạch đầu tiên mở miệng nhiều hơn ba từ: "Sáng mai sẽ tiễn ngươi..."
Chưa đợi đến sáng hôm , ngay buổi tối hôm đó thu dọn hành lý. Sau khi chào hỏi Tiêu Trạch qua loa, mò mẫm tìm đường đến căn nhà nhỏ của Thẩm Đỗ Nhược ở kinh thành.
Đến kinh thành ba năm nhưng từng bước chân khỏi cửa lớn phủ Thái tử, mù tịt phương hướng đông tây nam bắc. Phải mất cả canh giờ tìm kiếm mới mò tới cửa nhà nàng.
Thẩm Đỗ Nhược thấy thì vô cùng kinh ngạc: "Không ngày mai mới ?"
"Không nỡ xa ngươi nên tạt qua đây mặt một cái. Đêm nay ngủ chỗ ngươi." Hắn vẻ thoải mái, : "Quý trọng buổi tối cuối cùng , e là còn cơ hội gặp nữa ."
Thẩm Đỗ Nhược dẫn nhà, chỉ một sạp phơi đầy thảo d.ư.ợ.c mặt đất.
"Đang định chuẩn ít t.h.u.ố.c cho ngươi mang theo phòng đây."
"Có ích lợi gì ? Rồi cũng uống hết cả thôi mà." Hắn cợt nhả trêu: "Chi bằng mang ngươi theo, thế mới phòng ngừa bất trắc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-727-roi-di.html.]
"Đừng đắn." Nàng lườm một cái: "Ăn cơm tối ?"
"Chưa. Chỗ ngươi gì bỏ bụng ?"
"Nhà đỏ lửa nấu cơm."
"Vậy khéo để khai bếp cho."
Hắn mở tay nải, bên trong là đồ ăn ngon chôm từ phủ Thái t.ử , còn cả một vò rượu gạo do chính tay ủ.
"Hai chúng bốn món mặn một món canh, để ngươi nếm thử tay nghề siêu hạng của nào."
Muốn nấu cơm nhưng bếp lò củi.
Trong lúc Thẩm Đỗ Nhược chạy sang nhà hàng xóm mua củi, gạo, dầu, muối thì nhanh tay thái rau, rửa nồi.
Nhóm lửa, láng dầu, vung xẻng xào nấu...
Năm tháng sống trong rừng sâu, cơm nước của hai thầy trò đều do một tay lo liệu. Sư phụ thường bảo khiếu đầu bếp hơn là cầm sư, tiếc là ông lừa đ.á.n.h đàn.
Bốn món mặn một canh nóng hổi bưng lên bàn. Thẩm Đỗ Nhược gắp một đũa bỏ miệng, hai mắt lập tức sáng rực lên vì ngon.
Uống vài chén rượu , cao hứng : "Thẩm Đỗ Nhược, là theo đến sông Tần Hoài . Ta đ.á.n.h đàn, ngươi khám bệnh, chúng kiếm hết tiền của thiên hạ ở phủ Kim Lăng, ?"
Thẩm Đỗ Nhược : "Ta chỉ đùa thôi mà ngươi cũng tưởng thật."
"Thật chứ. Chỉ cần là lời ngươi thì đều coi là thật hết."
"Ở kinh thành còn cha , , nhiều thứ buông bỏ ."
Không buông bỏ , ?
"Chẳng ngươi với nguyện vọng lớn nhất đời là ngắm phong cảnh nhân gian, chữa bệnh cho trong thiên hạ ? Nếu thích phủ Kim Lăng thì chúng đổi sang nơi khác cũng mà."
Thẩm Đỗ Nhược lắc đầu.
"Cơ hội chỉ đến một thôi đấy."
Nàng vẫn kiên quyết lắc đầu.
Hắn khẽ vỗ bàn, cố ý gian: "Ngươi... thương chứ gì?"
Vẻ mặt Thẩm Đỗ Nhược trở nên vi diệu, mím môi một lúc lâu mới nhẹ giọng thừa nhận: "Có !"
Thẩm Đỗ Nhược chỉ đáp vỏn vẹn hai chữ đó, cũng điều hỏi thêm nữa.
Cả đêm hôm , bọn họ cứ đối ẩm như , ôn chuyện xưa, bàn về tương lai, và từ từ uống cạn vò rượu.
Rượu cạn thì trời cũng sáng.
Nàng tiễn tận đầu ngõ.
Lần đầu tiên vươn tay xoa đầu nàng: "Đỗ Nhược, hẹn gặp ."
Nàng mỉm rạng rỡ với : "Thừa Phong, hẹn gặp ."
"Hy vọng là thế!" Hắn dứt khoát xoay bước .
"Ta dám đầu , nhưng thể cảm nhận phía lưng một ánh mắt vẫn luôn dõi theo , tựa như nhiều năm về , khi theo sư phụ, đuổi theo với theo từ xa ."
Đổng Thừa Phong hít một thật sâu.
"Người sông Tần Hoài đều đồn đại giống như con ngựa hoang bất kham, ai thể trói buộc trái tim . Trái tim cần trói buộc? Chỉ cần nàng đó, trái tim sẽ tự nguyện chạy về phía nàng."
Tiếc , nàng nhận lấy.
"Sau đó, đến Lương Châu, dựa mối quan hệ của Triệu Hồ Ly mà kiếm một chức quan lớn nhỏ. Mỗi ngày đều bận rộn tối tăm mặt mũi, nhưng đêm đến giật tỉnh giấc chẳng vì lý do gì."
"Tỉnh thì tài nào ngủ . Ta nghĩ đến nàng, nghĩ đến Triệu Hồ Ly, nghĩ xem liệu nàng trở thành một trong vô vàn phi tần nơi hậu cung của ."
"Nghĩ nghĩ , bỗng nhiên cảm giác ba năm tựa như một giấc mộng Nam Kha."
Tỉnh mộng , trong lòng chỉ còn một trống hoác.
Lời kể mang theo nỗi thê lương khiến Yến Tam Hợp mà lòng chua xót.
"Cho nên, lúc ngươi rời khỏi kinh thành, ngươi cũng tình cảm giữa hai bọn họ tiến triển đến bước nào ?"
---