Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 728: Bé gái

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:49:58
Lượt xem: 297

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Không sai."

"Ta mù tịt, chẳng bọn họ chọc thủng lớp giấy mỏng ngăn cách ."

Đổng Thừa Phong chỉ tay n.g.ự.c .

"Thẩm Đỗ Nhược là kiểu sống nội tâm, tâm tư giấu kín như bưng, cậy miệng cũng nửa lời."

"Còn Triệu Hồ Ly thì hỉ nộ ái ố đều lộ mặt, trong lòng toan tính cái gì, quỷ mới ."

Yến Tam Hợp tổng kết: "Ngươi rời mùa thu năm Nguyên Phong thứ hai mươi chín."

Đổng Thừa Phong: "."

"Sau khi từng kinh thành ?"

"Không về nữa."

"Tháng bảy năm Nguyên Phong thứ ba mươi mốt, vụ án vu chú nổ . Ngươi chuyện gì xảy trong hai năm đó ở phủ Thái T.ử ?"

"Biết."

Yến Tam Hợp kích động hỏi dồn: "Ai cho ngươi ?"

Đổng Thừa Phong: "Thẩm Đỗ Nhược!"

Yến Tam Hợp: "Vậy là đó hai gặp ?"

"Không vô tình gặp ." Đổng Thừa Phong nuốt nước bọt cái ực: "Là lặn lội gian khổ mới tìm nàng."

Lương Châu cách kinh thành ngàn dặm xa xôi, cho dù thúc ngựa chạy ngày đêm cũng mất cả tháng trời.

Tháng chín năm Nguyên Phong thứ ba mươi mốt, tin tức Thái t.ử tạo phản truyền tới phủ Lương Châu khiến Đổng Thừa Phong kinh hãi đến hồn phi phách tán.

Ngồi thẫn thờ suốt một buổi tối, quyết định thẳng đến kinh thành.

"Ngươi sợ ..."

"Sợ chứ!"

"Sợ còn ?"

"Phải ." Đổng Thừa Phong kiên định: "Thứ nhất, tin Thái t.ử sẽ tạo phản. Thứ hai, nhặt xác cho nàng. Cho dù kịp nhặt xác thì cũng đến mộ phần của nàng mà thắp nén nhang."

"Ngươi nàng còn sống ư?"

"Cáo thị dán khắp nơi chỉ vài dòng ngắn gọn, cứ đinh ninh rằng nàng c.h.ế.t trong đám loạn quân ."

Yến Tam Hợp bỗng nhiên cảm thấy đàn ông thật đáng kính trọng.

Thái t.ử gặp nạn, bao nhiêu kẻ tín tránh như tránh hủi, đến cả sư đồng môn Đường Kiến Khê cũng trốn biệt rừng sâu. Thế mà chỉ dám một ngược dòng lên.

"Ngươi chạy tới kinh thành, chắc hẳn cũng tháng mười ."

"Tháng hai năm mới tới nơi."

"Sao trễ như ? Chẳng đường chỉ mất một tháng thôi ?"

"Thái t.ử khởi binh, lão Hoàng đế băng hà, Tân đế đăng cơ... Từng chuyện động trời cứ dồn dập ập đến." Đổng Thừa Phong thở dài: "Thành Tứ Cửu phong tỏa nội bất xuất ngoại bất nhập. Ta kẹt ở một khách sạn cách kinh thành năm mươi dặm, chỉ mòn mỏi chờ đợi."

Khoảng thời gian đó thực sự là một ngày dài tựa một năm.

Hắn ăn ngon, ngủ yên. Ngày nào cũng lỳ ở đại sảnh, dỏng tai lên ngóng khách khứa qua đường bàn tán chuyện thế sự ở thành Tứ Cửu.

Chỉ tiếc là chẳng thu tin tức gì hữu ích, là mấy lời đồn thổi vô căn cứ.

Ban đêm, ở cửa khách sạn, về hướng kinh thành xa xăm, trong lòng tràn ngập hối hận.

Sớm thế , sống c.h.ế.t gì cũng thổ lộ với nàng một . Sớm thế , đ.á.n.h ngất nàng vác cho xong. Sớm thế , buổi sáng hôm nên dứt khoát như , đáng lẽ đầu nàng thêm một ...

Cứ chờ đợi mòn mỏi như , cuối cùng cũng chờ đến ngày cửa thành Tứ Cửu mở hai.

Hắn phi ngựa thành, nhưng kịp tới gần phủ Thái t.ử chặn .

Kẻ chặn đường là thị vệ tuần tra. Thấy ăn mặc kiểu ngoại tộc, gã vặn hỏi vài câu bắt đổi đường khác.

Lúc mới , tất cả các nẻo đường dẫn tới phủ Thái t.ử đều trọng binh canh gác. Không ai phép bén mảng tới gần tòa cung điện huy hoàng năm xưa giờ chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn.

Đã nửa năm trôi qua mà vẫn còn phòng nghiêm ngặt đến thế. Hắn dám tưởng tượng cảnh tượng kinh hoàng của thành Tứ Cửu nửa năm về .

Hắn lập tức đổi hướng sông Vĩnh Định, tìm đến chốn thanh lâu tửu quán - nơi tụ tập đủ hạng và là cái rốn của tin tức vỉa hè.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-728-be-gai.html.]

Vừa mới xuống, bàn bên cạnh khách đang thì thầm to nhỏ, bàn luận về ngày đêm mong nhớ.

Lúc mới , bộ phủ Thái t.ử tàn sát, chỉ duy nhất một Thẩm Đỗ Nhược sống sót.

Hắn chợt nhớ ngày hôm đó khi rời khỏi khách trạm, xoay lên ngựa, thoáng thấy trong ánh nắng sớm mờ ảo một chiếc xe ngựa chạy vụt qua như bay.

Khoảnh khắc xe ngựa lướt qua vai, chóp mũi ngửi thấy mùi thảo d.ư.ợ.c nồng đậm quen thuộc.

vì nóng lòng thành, chỉ đầu liếc qua loa một cái thúc ngựa phóng như bay về phía kinh thành.

"Yến Tam Hợp." Đến tận bây giờ khi nhớ , Đổng Thừa Phong vẫn cảm thấy tim đau như ai xé toạc: "Ta một nữa bỏ lỡ nàng ."

Yến Tam Hợp an ủi vài câu nhưng chẳng gì, đành hỏi: "Ngươi tốn mất mấy năm mới tìm nàng?"

"Tròn ba năm."

Tìm khó, chỉ cần dò hỏi xem ở nữ thầy t.h.u.ố.c giỏi là . Cái khó là cứ mỗi tìm manh mối thì nàng lặng lẽ rời một bước.

"Yến Tam Hợp, ngươi đoán xem chúng gặp trong cảnh nào?"

"Đoán ."

"Ở ngõ Thanh Liên, thành Lương Châu."

Đó là một đêm đầu hè oi ả.

Hắn mệt mỏi rã rời một ngày đường, đói đến mức bụng dán lưng.

Hắn ghé đại một quán ăn nhỏ trong chợ đêm, phịch xuống ghế đẩu, gọi với trong: "Ông chủ, cho món ngon nhất của quán lên đây!"

Lúc , từ phía lưng một giọng nhẹ nhàng vang lên: "Miến lạnh là ngon nhất."

Hắn như sét đ.á.n.h trúng, phắt thấy gương mặt quen thuộc đến đau lòng. Là Thẩm Đỗ Nhược.

Bốn mắt , ngỡ như cách xa cả một kiếp .

Trời đất như ngừng . Những ngày tháng rong ruổi mệt nhọc, những đêm dài cô độc, cuối cùng cũng đền đáp bằng khoảnh khắc hội ngộ .

Thật lâu , mỉm : "Đã lâu gặp, Thừa Phong!"

Nàng để kiểu tóc của phụ nữ chồng, mặc xiêm y giản dị. Làn da còn trắng trẻo như xưa, khóe mắt hằn lên vài nếp nhăn. Cả trông già đến hơn mười tuổi.

Chỉ đôi mắt vẫn đen láy và sáng ngời như thuở nào.

Hốc mắt nóng bừng, tầm nhòe : "Thẩm Đỗ Nhược, kiếp, ngươi nông nỗi ?"

Gió đêm thổi bay lọn tóc mai lòa xòa, nàng : "Đổng Thừa Phong, thể nông nỗi chứ?"

Nghe đến đây, Yến Tam Hợp nhíu chặt đôi lông mày thanh tú: "Ta nàng Thái t.ử nạp phủ?"

" , danh phận gì cả." Đổng Thừa Phong chằm chằm Yến Tam Hợp, nhả từng chữ: " nàng sinh cho Thái t.ử một đứa con."

"Cái gì?"

Máu Yến Tam Hợp như đông cứng .

"Là một đứa trẻ sinh non. Lúc sinh , cũng thở. Nàng dùng đến Quỷ môn thập tam châm, châm đến mũi thứ mười hai mới giành giật sự sống từ tay Diêm Vương." Đổng Thừa Phong hạ giọng: "Đó là một... bé gái!"

Lời lọt tai Yến Tam Hợp chẳng khác nào tiếng sét đ.á.n.h giữa trời quang, khiến nàng kinh hãi đến mức lạnh toát sống lưng.

"Bé gái nếu như còn sống thì năm nay hẳn mười tám tuổi ."

Đổng Thừa Phong .

"Con gái thường giống cha, cho nên chắc con bé sẽ giống Triệu Hồ Ly. Ta thấy tướng mạo Triệu Hồ Ly cũng thường thôi, kém xa , chỉ cái mắt một chút, da trắng một chút."

" , Triệu Hồ Ly mắc chứng mất ngủ kinh niên, nghĩ đứa nhỏ chắc cũng di truyền cái bệnh . Triệu Hồ Ly cứ tiếng đàn của là lăn ngủ, đoán chừng con gái cũng y chang ."

Nói tới đây, gõ gõ đầu vài cái, tặc lưỡi: "Suýt quên mất, Triệu Hồ Ly còn một tật mà ít ai . Hắn ăn nấm, chỉ cần ngửi thấy mùi nấm thôi là nôn thốc nôn tháo."

"Yến Tam Hợp, ngươi xem, nam nhân gì mà ẻo lả, khó chiều thế ?"

"..."

Môi Yến Tam Hợp run rẩy, giọng nhẹ bẫng đến mức chính nàng cũng đang gì.

"Đổng Thừa Phong, ngươi... ngươi... cái gì?"

---

 

Loading...