Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 73: Thái Tử

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:10:07
Lượt xem: 284

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Yến Tam Hợp nhướng mày, ngừng đũa .

"Ý của ngươi là, Quý Lão gia bãi quan là đáng đời?"

"Thì dù cũng chẳng quan thanh liêm gì cho cam."

"Quan quan thì cũng chẳng liên quan gì đến . Ngươi ở Quý gia còn phát hiện điều gì nữa ?"

"Có lỏm đám hạ nhân tán gẫu vài câu. Có kẻ bảo chuộc rời khỏi Quý gia vì sợ liên lụy, nhưng sợ chủ t.ử đồng ý. Lại kẻ thì bảo Lão gia Thái t.ử chống lưng, sớm muộn gì cũng sẽ phục chức thôi."

"Thái tử?”

Yến Tam Hợp giật kinh hãi: "Quý gia còn quan hệ với Thái t.ử cơ ?"

Lý Bất Ngôn nhún vai mờ mịt: "Có quỷ mới ."

Yến Tam Hợp suy nghĩ một chút : "Ta nảy sinh một nghi vấn khác."

"Gì thế?"

"Đã Thái t.ử chống lưng, tại Quý Lăng Xuyên vẫn bãi quan?"

Lý Bất Ngôn càng mù tịt: "Chuyện thì..."

Yến Tam Hợp bỗng nhiên mất hết khẩu vị: "Chỉ mong là tâm ma của Quý Lão phu nhân đừng dính dáng gì đến vị Thái t.ử . Dây dưa đến chuyện triều đình thì chỉ tổ rước họa thôi."

" đấy, phiền phức lắm..."

Lý Bất Ngôn ăn cơm như rồng cuốn, nhoáng cái xong bát cơm, trong khi Yến Tam Hợp mới ăn gần một nửa.

"Tam Hợp , cái điệu bộ ăn uống chậm rãi, nhai kỹ nuốt khẽ của ngươi, nghi lắm nhé. Nói chừng ngươi là con dòng thứ của một gia đình đại gia vọng tộc nào đó, gia thế thua kém gì Quý phủ ."

Yến Tam Hợp khịt mũi coi thường câu đùa của bạn.

Lý Bất Ngôn dậy phòng trong lấy mấy tờ giấy ghi chép xem , hỏi vọng : "Ngươi vẫn cho hôm nay ngươi phát hiện gì đấy?"

"Có mấy điểm vô lý."

"Nói mau cho xem nào."

Yến Tam Hợp thói quen ăn chuyện nghiêm túc, bèn đặt đũa xuống bàn.

"Thứ nhất là chuyện nuôi chó. Thứ hai là ngôi viện âm u, vắng vẻ lạnh lẽo. Và thứ ba là... sự thiên vị dành cho Bùi Tiếu."

Lý Bất Ngôn nhíu mày: "Thiên vị Bùi Tiếu thì chỗ nào vô lý?"

"Với cái tính cách và cái miệng mồm tép nhảy của tên Bùi Tiếu đó mà cũng đáng để yêu thương ?”

Yến Tam Hợp nhếch mép mỉa: "Con cháu trong nhà già cưng chiều nhất thường là những đứa khéo mồm khéo miệng, lời ý ; hoặc là những đứa tiền đồ rạng rỡ; hoặc là giống như Tam gia Tạ phủ, từ nhỏ ốm yếu bệnh tật khiến xót thương. Bùi Tiếu thuộc loại nào trong đó chứ? Huống chi con cháu nhà họ Quý đông như thế, gì đến lượt sủng ái nhất?"

Lý Bất Ngôn gật gù tán thưởng: "Nghe ngươi phân tích xong thấy cũng lý phết."

Yến Tam Hợp cầm đũa lên tiếp tục ăn: "Ngày mai sẽ là một trận đ.á.n.h ác liệt đấy. Đêm nay chúng ngủ sớm một chút để lấy sức."

"Được!" Lý Bất Ngôn gấp gọn tờ giấy cất .

“Ta gọi Thang Viên dọn cơm đây. Cơm nước xong bảo nó giúp ngươi xử lý vết thương trán nhé."

"Ngươi cũng mà."

"Thôi xin kiếu." Lý Bất Ngôn rùng một cái: "Tự thương chảy m.á.u thì chẳng , nhưng ngươi rách tí da thôi thấy đau dùm . Thôi cứ để cho con bé , nó khéo tay hơn ."

...

Thư phòng.

Nói xong từ cuối cùng, Tạ Tri Phi cảm thấy cổ họng khô khốc, vội vàng uống cạn một chén lớn.

Tạ Đạo Chi nhíu mày lo lắng: "Chuyện của Quý gia xem rắc rối lắm đây. Lão Tam, con thấy Yến Tam Hợp nắm chắc phần thắng ?"

"Mới là ngày đầu tiên thì nắm chắc cái gì ạ." Tạ Lão Tam uể oải đáp: "Phụ , bức tranh mà nàng vẽ lúc hóa giải tâm ma cho nhà vẫn còn giữ chứ ạ?"

Tạ Đạo Chi cảnh giác: "Con hỏi gì?"

"Cho con xem chút ."

"Có cái gì mà xem chứ?"

"Chữ của Bùi Minh Đình hơn con một bậc, đúng ạ? Chữ của con là do chính tay phụ dạy dỗ, cũng đến nỗi tồi, ạ? Thế nhưng chữ của nha đầu còn hơn cả Bùi Minh Đình đấy." Tạ Tri Phi đảo mắt: "Thư họa vốn phân biệt nhà, con chỉ thưởng thức chút thôi mà."

Tạ Đạo Chi thì mới chịu khom lưng mở ngăn kéo cùng, lấy một cuộn tranh.

Tạ Tri Phi trêu: "Giấu kỹ thế cơ ạ!"

"Con thì cái gì?”

Tạ Đạo Chi trừng mắt: "Yến tổ phụ của con giỏi nhất là cái gì chứ? Chính là nét bút thư pháp 'ngàn vàng khó cầu', danh tiếng lẫy lừng cả phủ An Huy đấy."

Tạ Tri Phi mở bức tranh ngắm nghía: "Vậy thì nha đầu chắc là kế thừa y bát chân truyền của ông ."

Tạ Đạo Chi bức tranh, gật gù bình phẩm: "Vẫn còn kém ông một chút hỏa hầu, nhưng ở tuổi đạt đến trình độ bút lực thế thì quả thực là hiếm !"

Tạ Nhi Lập xong cũng tò mò: "Lão Tam, chữ nàng ? Mang đây cho phụ xem thử xem nào."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-73-thai-tu.html.]

"Nàng cất mất , chỉ kịp liếc qua một chút thôi."

" là chẳng dùng cái đầu gì cả.”

Tạ Nhi Lập giơ tay ấn mạnh trán em trai một cái.

Hắn là sách thánh hiền. Kẻ sĩ một là so học vấn, hai là so thư họa, ba là so thi từ ca phú. Chỉ cần danh chữ ai chỉ hận thể tận mắt chiêm ngưỡng ngay lập tức.

"Đừng ấn nữa đau em!" Tạ Tri Phi gạt tay đại ca .

“Phụ , nét chữ và bức tranh chắc chắn luyện tập từ nhỏ mới ."

"Tuyệt đối là công phu từ nhỏ. Nàng năm nay mười bảy tuổi, đoán chừng Yến tổ phụ cầm tay chỉ việc từ lúc lên ba lên năm chứ."

Ba tuổi ư?

Tạ Tri Phi thầm trong bụng.

Chỉ e là lúc đó Yến Hành còn gặp Yến Tam Hợp nữa cũng nên!

...

Tạ Tri Phi rời khỏi thư phòng, đến một góc khuất thì dừng , hắng giọng ho khan một tiếng ám hiệu.

Từ cây cổ thụ, Tạ tổng quản lon ton chạy với vẻ mặt hớn hở.

"Tam gia, ở Tĩnh Tư Cư về đến cửa viện cách đây một khắc ạ."

"Buổi tối lúc ăn cơm, Yến cô nương đuổi khéo Thang Viên ngoài, đóng cửa dùng bữa riêng với Lý cô nương."

"Ừ."

"Đêm qua lúc Yến cô nương trở về, Nhị gia đợi nàng ở nửa đường. Ngài tặng cho Yến cô nương một cây sâm già, bảo là quà cảm tạ. Lão nô điều tra kỹ , cây sâm đó là lấy từ chỗ Liễu di nương đấy ạ."

"Còn gì nữa ?"

"..."

Tạ tổng quản vắt óc suy nghĩ một hồi lâu lắc đầu: "Hết ạ."

Lúc khóe miệng Tạ Tri Phi mới nhếch lên một nụ hài lòng: "Tiếp tục theo dõi sát cho . Có bất kỳ động tĩnh gì lạ, dù là nhỏ nhất, thì lập tức đến báo cáo với ngay. Rõ ?"

Tạ tổng quản nịnh nọt: "Tam gia cứ yên một trăm cái tâm ạ."

Tạ Tri Phi hừ một tiếng. Chu Thanh bên cạnh móc từ trong n.g.ự.c áo một tờ ngân phiếu.

"Lệ Xuân Viện mới mấy đào nương mới về đấy. Tạ tổng quản lúc nào rảnh rỗi thì ghé qua xem thử, tìm món gì ngon lạ miệng."

Tạ Tiểu Hoa mừng rơn trong lòng, nhưng ngoài miệng vẫn giả vờ từ chối: "Lão nô tận tâm việc cho Tam gia, dám tơ hào vì mấy đồng bạc lẻ . Cái ... cái ... ngại quá..."

"Cầm lấy !" Tạ Tri Phi vỗ vai Tạ tổng quản, híp mắt nhưng giọng điệu đầy đe dọa: "Việc kín tiếng một chút. Nếu để cho vị tổ tông phát hiện thì ngươi coi chừng cái mạng già của đấy."

Tạ tổng quản cầm tờ ngân phiếu tay mà cảm thấy nó nóng rực như than hồng, nóng đến mức chỉ vứt ngay cho rảnh nợ.

"Còn một việc nữa, ngươi để ý kỹ giúp ."

"Tam gia cứ dặn dò ạ."

"Vị tổ tông thích ăn món gì, ghét món gì, thói quen ăn uống , ăn sạch sẽ kén chọn ..."

Mẹ ơi!

Tạ tổng quản chợt thấy khó thở, tim đập chân run.

Tam gia thế ? Chẳng lẽ ngài ... thích vị tổ tông ? Không thể nào! Tam gia của ơi! Bùi công t.ử đúng lắm, cái vị tổ tông đích thị là một bà phù thủy, đáng sợ quá mất!

"Ngươi nhớ kỹ hết ?"

"Lão nô... nhớ kỹ ạ."

"Đi !"

Tạ tổng quản ngậm một bụng bồ hòn ngọt, dám ho he nửa lời, đành vung hai cái chân ngắn cũn cỡn chạy biến .

Tạ Tri Phi theo bóng dáng ông khuất dần, hỏi khẽ: "Chu Thanh?"

Chu Thanh: "Dạ, Gia!"

Tạ Tri Phi: "Người phái phủ Vân Nam còn mấy ngày nữa thì về tới kinh thành?"

Chu Thanh: "Nhiều nhất là năm sáu ngày nữa thôi ạ."

Tạ Tri Phi: "Ngươi bảo Đinh Nhất lập tức xuất phát nghênh đón bọn họ. Nhắn là bảo bọn họ cần về kinh nữa, mà rẽ đường thẳng đến quê nhà của Yến Hành ở phủ An Huy ."

Chu Thanh giật kinh hãi: "Gia ..."

Tạ Tri Phi ngẩng đầu lên bầu trời đêm. Nơi chân trời xa xăm một vầng trăng lưỡi liềm treo lơ lửng, lạnh lẽo và cô độc. Nụ môi trở nên thâm sâu khó lường.

"Ta tường tận mối quan hệ thực sự giữa vị tổ tông và Yến Hành!"

 

 

Loading...