Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 730: Hẹn gặp lại

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:50:00
Lượt xem: 349

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong khu rừng rậm rạp.

Bùi Chiêu tháo dây cương, dắt hai con ngựa bờ sông uống nước, chốc chốc lo lắng ngoái về phía xa.

Phía xa , Yến Tam Hợp đang chắp tay lưng, bất động như tượng đá. Nàng như thế suốt một canh giờ , bóng đêm dày đặc như nuốt chửng lấy hình mảnh mai của nàng.

Nàng sinh cho Thái t.ử một đứa con, là một bé gái.

Dưới gối một đứa bé, bảo vệ nó bình an cả đời. thế sự khó lường, nếu lỡ một ngày thể bảo vệ nó nữa, xin phiền ngươi hãy chăm sóc nó.

Triệu Hồ Ly cứ tiếng đàn của là buồn ngủ, đoán chừng con gái của cũng y chang .

Ta dũng khí vác đao tung hoành, đ.á.n.h một trận sống mái với đời, nhưng sợ nhất ngươi chữ "", bởi vì đứa nhỏ thực sự quá quan trọng đối với .

Triệu Hồ Ly còn một tật mà ít , ăn nấm, chỉ cần ngửi thấy mùi nấm thôi là nôn.

Ta sẽ lời cảm tạ cho việc . Nếu tạ ơn thì đợi xuống cửu tuyền, và ngươi gặp , lúc đó sẽ quỳ gối dập đầu bái lạy ngươi.

Nếu bé gái còn sống thì năm nay hẳn mười tám tuổi .

Vì thế!

Trong lòng Yến Tam Hợp gào thét đến xé tim xé phổi...

Bé! Gái! Đó! Là! Ta! Ta! Chính! Là! Bé! Gái! Đó!

Vậy thì!

Nguyên nhân khiến một trăm tám mươi mạng Trịnh gia diệt tộc là vì... chứa chấp đứa con mồ côi của Tiên Thái tử!

Yến Tam Hợp cảm thấy đau đớn thấu tâm can, nhưng đầu óc tỉnh táo đến lạ thường. Những chuyện nghĩ mãi thông, bây giờ tất cả đều lời giải đáp.

Đổng Thừa Phong bắt cóc nàng, ngờ thấy bóng dáng cố nhân gương mặt nàng... Hắn lén xem túi thơm của nàng, thấy miếng ngọc bội thì càng thêm nghi ngờ. Để xác nhận, đàn khúc "Cao sơn lưu thủy", và nàng ngủ đúng như dự đoán của .

bảo vệ nàng khỏi tai mắt của Hán Vương, dựng lên màn kịch dùng thùng gỗ đập vỡ đầu nàng, giam lỏng nàng trong nhà.

Lục Thời hết đến khác gặng hỏi tuổi tác, quê quán của nàng, cũng là bởi vì thấy bóng dáng xưa phản chiếu gương mặt nàng.

Thẩm Đỗ Nhược vốn đồng ý với nhị lão Thẩm gia việc cho Triệu Vương, nhưng phút cuối xuống tay, là vì nàng phát hiện đang mang trong bụng giọt m.á.u của !

Trong cõi âm, đám quạ đen sợ hãi nàng, bởi vì nàng là cốt nhục của Tiên Thái t.ử - chủ nhân của chúng.

Trên đỉnh Đông Đài, lão hòa thượng trụ trì dám nhận cái lạy của nàng, là vì trong nàng đang chảy dòng m.á.u hoàng tộc cao quý.

Dưới ánh trăng lạnh lẽo, Yến Tam Hợp từ từ xoay , Đổng Thừa Phong bằng ánh mắt sắc lạnh.

"Tại sinh ?"

Đổng Thừa Phong câu hỏi bất ngờ của nàng cho sững sờ.

"Bà sự tồn tại của hại c.h.ế.t bao nhiêu mạng ? Tại họ c.h.ế.t oan uổng như ? Dựa cái gì chứ?"

Nàng gào lên trong đêm vắng.

"Trong lòng bà chẳng chỉ việc hành y cứu thôi ? Tại dây dưa với Triệu Dung Dữ?"

Đổng Thừa Phong vẻ mặt mất kiểm soát của cô gái nhỏ, chợt nhớ hình ảnh nhiều năm về . Thẩm Đỗ Nhược say rượu, túm lấy vạt áo gào thét: "Tại bọn họ đều tính kế ? Ta trông dễ bắt nạt lắm ?"

"Yến Tam Hợp, ai c.h.ế.t vì ngươi?" Đổng Thừa Phong nhẹ giọng hỏi.

"Trịnh gia. Một trăm tám mươi mạng , tất cả đều c.h.ế.t vì ."

Trong bóng tối, biểu cảm mặt Yến Tam Hợp nhòa , nhưng đôi vai gầy guộc vẫn ngừng run rẩy. Đổng Thừa Phong thở dài một tiếng, khẽ nhắm mắt .

Bọn họ... thế mà dám cả gan đưa nàng đến giấu ở Trịnh gia!

Yến Tam Hợp quan sát thần sắc của Đổng Thừa Phong, lập tức nhận chuyện nội tình, bèn sấn tới một bước, ép hỏi: "Làm thể sống sót ?"

"..."

Không nhận câu trả lời, nàng tiến thêm một bước, đôi lông mày nhíu chặt.

"Tên thật của là gì?"

"..."

"Tại đưa đến Trịnh gia?"

"..."

Đổng Thừa Phong đôi mắt rực lửa đang hùng hổ dọa , bình thản đáp: "Những chuyện nên để cho ngươi ."

Hắn lấy từ trong n.g.ự.c một cuốn sách ố vàng, đưa cho nàng: "Để chính miệng nàng với ngươi ."

Nàng ? Thẩm Đỗ Nhược?

Gương mặt Đổng Thừa Phong lộ chút nhẹ nhõm, nhét cuốn sách tay nàng: "Vốn tưởng rằng sẽ mang theo bí mật xuống mồ, cuối cùng cũng thể trút bỏ gánh nặng ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-730-hen-gap-lai.html.]

Nhận ẩn ý trong lời , Yến Tam Hợp kinh hãi lắp bắp: "Ngươi... ngươi định gì?"

"Chuyện xưa kể xong , ngươi theo còn ý nghĩa gì nữa ?"

"Sao là xong ?" Yến Tam Hợp dang tay chặn đường .

"Ngươi còn kể cho khi gặp xảy chuyện gì? Còn ngươi đến đầu quân cho Hán Vương? Còn Hán Vương tạo phản là do ngươi giật dây ..."

"Những thứ đó đều quan trọng."

Đổng Thừa Phong khoanh tay ngực, trở vẻ lười biếng thường ngày: "Điều quan trọng nhất hết với ngươi ."

Yến Tam Hợp dám tin tai .

"Nha đầu." Đổng Thừa Phong cúi đầu, nàng thật sâu.

"Ngươi là đầu tiên tình ý an phận với nàng . Làm phiền ngươi lảm nhảm suốt dọc đường . Mấy lời giấu trong lòng lâu quá , cứ tìm để dốc bầu tâm sự, nếu chắc mang theo xuống quan tài mất."

Yến Tam Hợp: "Bà ngươi..."

"Đến c.h.ế.t nàng cũng . Ta dối nàng là do Triệu Hồ Ly dặn dò nên mới giúp đỡ, và nàng tin sái cổ." Đổng Thừa Phong ngẩng đầu bầu trời đêm: "Phần đều là chuyện của bọn họ, chỉ kể những gì thuộc về mà thôi."

Câu chuyện thực sự thuộc về Đổng Thừa Phong . Ta là nhân vật chính trong câu chuyện đời : sự đời, quá khứ, trải nghiệm, sự ngông cuồng tự đại, và cả niềm vui nỗi buồn của riêng .

Trên sân khấu cuộc đời, chỉ những vai chính công t.ử tiểu thư đài các, mà cũng những vai phụ nhỏ bé như . Chúng cũng khao khát khán giả liếc một .

Cho dù...

"Tất cả những gì ngươi đều trong cuốn sách . Kể cả danh tính kẻ chủ mưu vụ án vu chú cũng ở trong đó. Thẩm Đỗ Nhược thêu thùa may vá... À thôi bỏ , ngươi tự khắc sẽ ."

Yến Tam Hợp sốt ruột: "Cái gì mà bỏ chứ? Đổng Thừa Phong..."

"Không lớn nhỏ gì cả. Luận về vai vế, ngươi gọi một tiếng 'Thừa Phong thúc' đấy nhé."

Hắn gõ nhẹ lên đầu nàng một cái, ân cần xoa xoa chỗ gõ.

" , lúc nào ngươi giải tâm ma, nhớ chuyển lời giúp đến Triệu Hồ Ly. Bảo rằng Đổng Thừa Phong xui xẻo tám đời mới gặp ."

Yến Tam Hợp bối rối, .

Nàng vẫn hồn cú sốc về thế của , giờ đối mặt với cuộc chia ly đột ngột .

Lúc , Đổng Thừa Phong bước nhanh tới xe ngựa, xách cây đàn cổ bờ sông. Cánh tay dài vung mạnh lên, "Rầm" một tiếng, cây đàn ném xuống giữa dòng nước lạnh lẽo.

Đổng Thừa Phong chẳng thèm ngoảnh , phủi tay tới mặt Yến Tam Hợp.

"Ngửa tay ."

Yến Tam Hợp ngơ ngác xòe tay . Một chiếc chìa khóa bằng đồng rơi lòng bàn tay nàng.

"Ở cuối con đường nơi bọn đ.á.n.h ngất ngươi một gian nhà nhỏ. Dưới gầm giường của gian thứ hai năm cái tay nải." Đổng Thừa Phong dặn dò: "Khi nào rảnh thì ghé qua mà lấy."

Yến Tam Hợp ngây ngô hỏi: "Là cái gì ?"

Đổng Thừa Phong bí hiểm: "Ngươi xem sẽ ."

Yến Tam Hợp một tay nắm chặt chiếc chìa khóa, tay níu lấy ống tay áo Đổng Thừa Phong: "Sau ngươi định ?"

"Về thảo nguyên chăn dê, uống rượu bát lớn, ăn thịt miếng to cho thỏa thích. Nếu vận may , gặp cô nương nào mắt thì cưới về vợ, tối tối ủ ấm chăn cho , đẻ thêm một hai thằng cu con cho vui nhà vui cửa."

Đổng Thừa Phong ha hả sảng khoái, đưa tay gõ nhẹ lên đầu Yến Tam Hợp nữa.

"Giá như ngươi giống nàng thì bao. Có lẽ còn thể đồng hành cùng ngươi thêm một đoạn đường nữa. Chỉ tiếc là..."

Hắn buộc tay nải lên vai. Yến Tam Hợp sốt ruột đến trào nước mắt.

Giờ phút nàng cuối cùng cũng hiểu cố chấp kể lể đầu đuôi câu chuyện rõ ràng như thế, còn bắt ép nàng từng chữ, nhớ từng lời.

Bởi vì đời chẳng còn ai thể kể câu chuyện về nàng , và cả câu chuyện về cuộc đời nữa.

"Không hối hận ? Ngươi lãng phí cả nửa đời ."

Yến Tam Hợp bất chấp tất cả, túm chặt lấy vạt áo .

"Hối hận cái rắm!"

Đổng Thừa Phong đôi bàn tay đang nắm chặt n.g.ự.c . Thật đúng là gặp ma, đôi bàn tay mà giống nàng đến thế, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, mạnh mẽ.

"Nha đầu ngốc , những nữ t.ử quá đỗi ưu tú, ưu tú đến mức dù là Thiên t.ử cũng xứng đáng với nàng." Hắn : "Tri âm khó tìm, tiếng đàn mấy ai thấu hiểu. Kiếp Đổng Thừa Phong chắc tích đức dày lắm thì kiếp mới nó may mắn gặp nàng !"

Hắn nhẹ nhàng gỡ tay nàng , dứt khoát xoay bước .

Theo gió đêm vọng lời nhắn nhủ cuối cùng của dành cho Yến Tam Hợp...

"Nha đầu, sống cho nhé. Không hẹn ngày gặp !"

Yến Tam Hợp theo bóng lưng cô độc của , nước mắt nóng hổi lăn dài má!

 

Loading...