Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 731: Hồi ức 1

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:50:01
Lượt xem: 305

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm Nguyên Phong thứ mười ba.

Ta nếm thử một gốc cây sinh phụ tử, trúng độc ngất xỉu.

Đây là thứ ba mươi hai nếm độc dược.

...

Năm Nguyên Phong thứ mười bảy.

Bắt đầu học châm cứu. Lực cổ tay đủ, bèn nghĩ một chiêu: khắc gỗ để luyện tay.

...

Năm Nguyên Phong thứ hai mươi.

Lần đầu tiên thi châm cho khác, lực tay vẫn đủ.

Lực tay đủ, hiệu quả thi châm sẽ .

...

Năm Nguyên Phong thứ hai mươi bốn.

Gặp sư phụ. Sư phụ chê kém cỏi.

...

Năm Nguyên Phong thứ hai mươi sáu.

Bạch thúc lên núi đón về. Sư phụ nỡ để .

...

Tháng Năm, năm Nguyên Phong thứ hai mươi bảy.

Vào phủ Thái tử. Quan bào của nữ y rộng nặng, mặc thấy quen chút nào.

...

Tháng Tám, năm Nguyên Phong thứ hai mươi bảy.

Cùng Đổng Thừa Phong nghiên cứu liệu pháp ngũ âm, chút tiến triển.

...

Tháng Mười, năm Nguyên Phong thứ hai mươi bảy.

Lần đầu tiên dùng liệu pháp ngũ âm chữa bệnh cho Điện hạ, bắt đầu thấy hiệu quả.

...

Đêm Giao thừa năm Nguyên Phong thứ hai mươi bảy.

Một đón năm mới trong căn nhà nhỏ. Cơm tất niên là do thím Bạch mang tới.

Ban ngày, đại tẩu tới mời về phủ ăn tết.

Ta từ chối.

Đại tẩu nhạt bảo: "Cô nương tính tình bướng bỉnh như , cả đời sẽ chịu khổ thôi."

...

Tiết Thanh minh năm Nguyên Phong thứ hai mươi tám.

Ta về phủ viếng mộ tổ tiên. Trước mộ, đại ca nữ t.ử đốt giấy, tổ tiên sẽ nhận.

Ta bỏ .

...

Tháng Sáu, năm Nguyên Phong thứ hai mươi tám.

Dùng liệu pháp ngũ âm chữa khỏi chứng đau đầu cho Vương mỹ nhân. Ta quyết định một cuốn sách về liệu pháp , nhân lúc Đổng Thừa Phong vẫn còn ở phủ.

...

Tháng Bảy, năm Nguyên Phong thứ hai mươi tám.

Trên đường về nhà, gặp một bé trai đột nhiên ngất xỉu. Mạch tượng của đứa bé kỳ quái, đây từng gặp.

Ta lật tung khắp các sách y thư cũng tìm ngọn nguồn của loại mạch tượng .

Thật tò mò, nghiên cứu thêm về nó.

...

Tháng Chín, năm Nguyên Phong thứ hai mươi tám.

Phụ ép một việc cho Triệu Vương, từ chối.

Mấy ngày , ông và mẫu diễn một vở khổ nhục kế.

Ta đành đồng ý, nhưng cũng dùng sáu cái dập đầu để trả công ơn sinh dưỡng.

Từ Thẩm phủ , đến tìm Bạch thúc, khuyên ông sớm tính đường lui, Thẩm gia đáng để ông tận tụy theo.

Bạch thúc thật lâu, cuối cùng cũng gật đầu.

Thực tế, với tài năng của Bạch thúc, ông sớm thể rời khỏi Thẩm gia để tự lập môn hộ, chỉ vì tình nghĩa chủ tớ bao năm nên ông mới nhẫn nhịn ở .

Trở về phủ, lòng chua xót.

Ngồi thẫn thờ suốt một đêm, thề với lòng : Sớm muộn gì cũng cởi bỏ bộ quan phục nữ y .

...

Mùng tám tháng Mười, năm Nguyên Phong thứ hai mươi tám.

Thọ Vương ép dùng Quỷ môn thập tam châm cứu sống nam sủng của . Sau khi bắt mạch, từ chối.

Quỷ môn thập tam châm là để cứu còn thể cứu.

Kẻ đó hết phương cứu chữa .

Đứng sự lựa chọn giữa việc châm cứu trái lương tâm và cái c.h.ế.t, chọn cái c.h.ế.t.

Quyền quý thế gian cậy quyền thế trong tay, cứ nghịch thiên cải mệnh, mà rằng sống c.h.ế.t .

lúc , tới, một tràng đạo lý.

Lời của , chữ nào cũng trúng tim đen của . bao giờ tâm sự với bất cứ ai, ?

Khoảnh khắc đó, tim đập như sấm rền.

Trong lòng như một con thỏ nhỏ đang nhảy loạn xạ, đè nén thế nào cũng yên.

Thọ Vương đành thả chúng .

Hắn đỡ dậy, lực tay mạnh.

Thắt lưng thương nên trọng lượng cả gần như đều dựa hẳn .

Tiêu Trạch định tới đỡ , nhưng bảo cần.

Suốt chặng đường , một lời nào.

Đến cửa, mới buông tay . Tiêu Trạch đỡ lên xe ngựa.

Hắn cũng lên theo.

Màn xe buông xuống, : "Đa tạ ân cứu mạng của Điện hạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-731-hoi-uc-1.html.]

Hắn chẳng thèm ngước mắt lên, thản nhiên đáp: "Tiện tay mà thôi."

...

Mười lăm tháng Mười, năm Nguyên Phong thứ hai mươi tám.

Vết thương ở thắt lưng khỏi hẳn, đến bắt mạch cho Thái t.ử phi.

Thái t.ử phi hỏi chuyện xảy ở phủ Thọ Vương.

Ta đều thành thật trả lời.

Nghe xong, Thái t.ử phi cảm thán: "Thời điểm mấu chốt, Thẩm nữ y học cách cân nhắc lợi hại chứ!"

Ta đáp: "Không học . Ta chỉ theo tiếng gọi của lương tâm."

Thái t.ử phi nhíu mày .

...

Mười hai tháng Chạp, năm Nguyên Phong thứ hai mươi tám.

Thái t.ử phi nhiễm phong hàn.

Chạng vạng tối, tin Thái t.ử sắp đến thăm, đang nửa đường, nàng vội vàng sai nha trang điểm cho .

Ta khuyên nàng đừng cử động nhiều.

Nàng .

Thái t.ử bước điện, khóe môi Thái t.ử phi cong lên một nụ . Lớp phấn son gò má che vẻ tiều tụy của bệnh tật.

Phụ nữ thật đáng thương, đến cả lúc ốm đau cũng dám để lộ vẻ mặt nam nhân.

...

Tháng Tư, năm Nguyên Phong thứ hai mươi chín.

Thái t.ử dự tiệc trở về thì ngã bệnh.

Ta vén áo lên kiểm tra, thấy da nổi một mảng đỏ thẫm cùng nhiều mụn nhỏ li ti.

Thái t.ử phi bên cạnh mắng Thọ Vương, rõ Thái t.ử dị ứng với nấm mà còn cố tình cho nấm canh.

Nguồn gốc của việc là do .

Bắt mạch cho Thái t.ử xong, nhỏ giọng : "Điện hạ vất vả ."

Hắn phất tay hiệu cho lui .

...

Tháng Sáu, năm Nguyên Phong thứ hai mươi chín.

Thế t.ử tiêu chảy.

Sau trúng độc đêm giao thừa năm ngoái, dày Thế t.ử yếu. Lần là do tham ăn dưa hấu nên mới .

Thái t.ử phi và phiên túc trực chăm sóc ngày đêm.

Đêm khuya, Thái t.ử đến thăm con.

Thế t.ử chìm giấc ngủ. Thái t.ử hiệu im lặng, nhẹ nhàng xuống bên mép giường.

Ngồi một lát, dém chăn cho con lặng lẽ rời .

Trước khi , khẽ thì thầm một câu: "Phụ xin con!"

Ta theo bóng lưng , trong lòng dâng lên nỗi xót xa.

...

Tháng Mười, năm Nguyên Phong thứ hai mươi chín.

Đủ hạn ba năm, Đổng Thừa Phong rời khỏi phủ Thái tử. Trước khi , hỏi trong lòng , trả lời là .

Người ở trong tim suốt một năm nay .

Hắn chứ?

Ta cũng .

chỉ cần đó, cũng thấy .

Thầy t.h.u.ố.c chữa bệnh cho . Ta bệnh , bệnh tên là... Tương Tư!

Ta để ai thấu tâm tư , càng phát hiện.

Trên đời quy định rằng, khi ngươi thích một thì nhất định cho đó , và bắt buộc đó cũng thích ngươi.

Sinh lão bệnh t.ử là chuyện thường tình, cầu mà cũng là lẽ thường ở đời.

Sáng sớm, tiễn Đổng Thừa Phong đến đầu ngõ.

Hắn nhíu chặt mày, vẻ mặt thôi.

Với sự thông minh của , nghĩ chắc hẳn đoán trong lòng là ai. Hắn nhịn là vì sợ khó xử.

Người đàn ông tuy vẻ ngoài hào sảng nhưng nội tâm tinh tế vô cùng. Hắn là duy nhất thể trút bầu tâm sự ở cái đất kinh thành .

Hắn , sẽ nhớ lắm!

...

Tháng Ba, năm Nguyên Phong thứ ba mươi.

Chạng vạng ngày rằm, đến bắt mạch cho Triệu Lâm.

Bắt mạch xong, gọi giật , mời .

Ta xuống.

Hắn cho lui hết nội thị, đột ngột hỏi: "Thẩm nữ y dự tính gì ?"

"Có!" Ta đáp: "Ngắm phong cảnh nhân gian, chữa bách bệnh cho thế gian."

Hắn hỏi tiếp: "Còn chuyện kết hôn sinh con thì ?"

Ta đáp: "Không nghĩ tới."

Hắn: "Ngươi chắc chứ?"

Ta gật đầu: "Chắc chắn."

Hắn im lặng hồi lâu : "Nếu như thế thì hãy cư xử tự nhiên với hơn một chút, nếu sẽ thành giấu đầu hở đuôi đấy."

Trong lòng kinh hãi, mặt đỏ bừng lên trong chớp mắt.

"Ta cũng chẳng lành gì, càng quân tử." Giọng nhẹ: "Nếu là khác, chỉ cần một cỗ kiệu nhỏ, một cái sân viện, mua thêm vài nô tỳ là xong chuyện. ngươi thì khác."

Ta sợ hãi .

"Nội trạch của thiếu nữ nhân, nhưng thế gian đang thiếu một thái y giỏi, một lương y . Qua hai năm nữa, ngươi hãy xuất phủ ."

Ta ngẩn ngơ một lúc lâu, nên lời.

Thật lâu , dậy, vái dài một cái thật sâu, thản nhiên : "Điện hạ, ngài xứng đáng với sự yêu thích của !"

Đêm , ngủ một giấc thật ngon, mộng mị, âu lo.

---

 

Loading...