Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 740: Hồi ức 10

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:51:40
Lượt xem: 294

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai mươi tám tháng Hai, năm Nguyên Phong thứ ba mươi hai.

Đây là đêm cuối cùng phủ Thái tử. Ngày mai sẽ rời khỏi nơi đau thương .

Suốt nửa năm qua, sống sót yên ai phát hiện, tất cả là nhờ sự che chở tỉ mỉ của Tố Chi, nhờ cái danh Đại tiểu thư Thẩm gia, và cả nhờ mạng lưới quan hệ rộng rãi của Bạch Chấn Sơn.

Trong đội Cấm quân một tên là Trần Dị, kết nghĩa với Bạch Chấn Sơn. Ông nhờ Trần Dị âm thầm bảo vệ .

Ta bố trí ở trong một viện riêng biệt, cơm nước ngày ba bữa đều mang tới tận nơi. Ba tháng đầu, chỉ ăn và ngủ, tuyệt đối bước chân xuống giường. Bên ngoài đồn rằng nữ y những biến cố kinh hoàng trong phủ Thái t.ử dọa cho phát bệnh nặng.

Trên đời , t.h.u.ố.c bổ nhất là nhân sâm, đương quy, mà chính là giấc ngủ. Ta tổn thương lục phủ ngũ tạng do sinh non, kiệt sức vì thi triển Quỷ môn thập tam châm... Trong ba tháng ngủ li bì , cơ thể dần dần hồi phục.

Ba tháng , "khỏi bệnh". Ta nhờ Trần Dị lấy ít thảo d.ư.ợ.c từ chỗ Bạch Chấn Sơn, bắt đầu chữa bệnh cho những còn sống sót trong phủ Thái tử.

Ta mục đích... Ta truy tìm kẻ chủ mưu hãm hại cả nhà Thái tử.

Lúc , những giam lỏng trong phủ Thái tử, cơn đại biến, đều sống trong nơm nớp lo sợ, ngày mai sống c.h.ế.t . Sinh mạng của họ mỏng manh như ngọn đèn gió, phụ thuộc ý của kẻ bề . Lo nghĩ nhiều sinh bệnh tật. Không ai nghi ngờ lòng của , ai cũng nghĩ Thẩm Đỗ Nhược tấm lòng Bồ Tát.

cây kim trong bọc lâu ngày cũng sẽ lòi . Giấy gói lửa. Kẻ việc ác dù tính toán kỹ lưỡng đến cũng sẽ để dấu vết.

Triệu Lâm, nhất định sẽ tìm hung thủ hại . Dù cho khi tìm , cái tên đó cũng chỉ thể vĩnh viễn im lìm trong cuốn nhật ký của mà thôi.

Ba tháng tiếp theo, cuối cùng cũng tìm manh mối về Hạ Tài nhân từ chính tỳ nữ của ả. Khi sự thật, Tố Chi đau đớn tột cùng, hối hận đến mức sống nữa. Đêm hôm đó, nàng dùng ga trải giường treo cổ tự vẫn xà nhà.

Hóa Hạ Tài nhân vốn là tỳ nữ ở Cục Hoán Y. Tố Chi thấy ả khéo tay nên mới giới thiệu cho Thái t.ử phi. Nào ngờ là "nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà".

Nhìn t.h.i t.h.ể Tố Chi đung đưa xà nhà, rơi một giọt nước mắt nào, chỉ thầm c.h.ử.i rủa trong lòng ba tiếng: Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Mẹ kiếp!

Cái thế đạo ch.ó má , thì luôn dằn vặt, tự trách, còn kẻ ác... Kẻ ác ung dung cao, đạp lên đầu thiên hạ, hưởng hết vinh hoa phú quý, ôm trọn giang sơn mỹ nhân.

...

Mùng một tháng Ba, năm Vĩnh Hòa đầu tiên.

Giờ Tý ba khắc. Ta xách tay nải, theo Trần Dị, lặng lẽ rời khỏi phủ Thái t.ử bằng cửa .

Bước qua ngưỡng cửa, định lời cảm ơn thì Trần Dị đẩy mạnh một cái. "Thẩm nữ y, thẳng về phía , tuyệt đối đừng đầu ."

Ta lời , cắm đầu bước từng bước một.

Cuối con đường một chiếc xe ngựa đang đợi sẵn. Bạch Chấn Sơn bên cạnh xe, liên tục kiễng chân ngó nghiêng. Vừa thấy , ông vội vã chạy tới.

Ta nghẹn ngào gọi: "Bạch thúc."

Hốc mắt Bạch Chấn Sơn đỏ hoe: "Về thôi con, về nhà với thúc. Thím con nấu sẵn món con thích ăn nhất ..."

"Bạch thúc." Ta nhẹ nhàng ngắt lời ông: "Kinh thành còn chỗ dung cho con nữa. Con sẽ về nhà ."

"Vậy con định ?"

"Đông, Tây, Nam, Bắc, cũng là nhà." Ta gượng: "Người nghề trong tay thì cũng sợ c.h.ế.t đói. Bạch thúc, thúc tiễn con một đoạn đường nhé!"

Bạch Chấn Sơn chằm chằm hồi lâu, bỗng nhiên bật sảng khoái: "Được! Đi nào, tiễn con!"

Ông đích đ.á.n.h xe ngựa, đưa khỏi thành, tiễn thêm năm trăm dặm nữa mới chịu về. Trước khi chia tay, ông đưa cho một tấm lệnh bài của gia chủ Bạch gia. Có tấm lệnh bài , thể đến bất kỳ hiệu t.h.u.ố.c nào của Bạch gia khắp cả nước để rút tiền. Bạch gia tổng cộng ba mươi hai hiệu t.h.u.ố.c cõi Hoa quốc.

Bạch Chấn Sơn dặn dò: "Tiểu thư, dù con chỉ rút một lượng bạc cũng , nhưng nhất định cho tin tức bình an của con đấy."

Khi tiễn , ông cũng với y như lời Trần Dị: "Tiểu thư, đừng đầu , hãy cứ thẳng về phía ..."

Ta sẽ đầu . Quay đầu thì non sông đổi khác, cố nhân còn.

Ta sẽ họ tiếp chặng đường còn , họ ngắm núi cao biển rộng, trải nghiệm mưa gió bão bùng, chiêm ngưỡng nhật nguyệt tinh tú, thưởng ngoạn cảnh chốn nhân gian.

Ta sẽ thắp hương cho họ tiết Thanh minh, đốt giấy tiền rằm tháng Bảy, tụng kinh vãng sinh siêu độ cho vong linh họ.

Hẹn kiếp gặp . Biết chúng sẽ còn duyên tương ngộ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-740-hoi-uc-10.html.]

...

Hai mươi tháng Sáu, năm Vĩnh Hòa thứ ba.

Ta gặp Đổng Thừa Phong ở thành Lương Châu. Từ đó, đàn, chữa bệnh, hai kẻ cô đơn kết bạn đồng hành cùng phiêu bạt giang hồ.

...

Tháng Chạp, năm Vĩnh Hòa thứ năm.

Sinh nhật Đổng Thừa Phong, uống say bí tỉ lè nhè với : "Thẩm Đỗ Nhược, là hai đứa ... rổ rá cạp , chấp nhận cho xong?"

Ta cốc đầu một cái: "Đang sống thế , việc gì chấp nhận cho khổ?"

...

Rằm tháng Giêng, năm Vĩnh Hòa thứ bảy.

Chúng đến Hòa Điền, thưởng ngoạn phong cảnh vùng biên cương. Đêm Nguyên tiêu, một cô nương hẹn Đổng Thừa Phong ngắm trăng. Đổng Thừa Phong lăn ốm.

Lúc bưng t.h.u.ố.c , khổ sở bảo: "Thẩm Đỗ Nhược, khó khăn lắm mới cô nương để mắt tới , thế mà thua bởi cái thể ốm yếu ."

Ta : "Cái gọi là vô duyên đấy."

...

Rằm tháng Bảy, năm Vĩnh Hòa thứ tám.

Giờ Tý. Ta mơ thấy con gái kẹt trong đám lửa lớn, kêu trời trời thấu, gọi đất đất . Tỉnh dậy, nước mắt đầm đìa gối. Ta đau đớn gào t.h.ả.m thiết.

Đổng Thừa Phong tiếng vội vàng chạy sang, hỏi dồn dập xem chuyện gì. Mấy năm nay hỏi nhiều về đứa bé, nhưng bao giờ hé răng nửa lời. lúc thực sự thể chịu đựng nổi nữa. Ta cần cho đó chỉ là giấc mơ, rằng con vẫn đang sống bình an ở một nơi nào đó thế gian .

Nghe xong câu chuyện, im lặng thật lâu.

Đến lúc trời tang tảng sáng, mới hỏi : "Ngươi chữa bệnh cứu lấy giá rẻ mạt, thậm chí lấy tiền, còn liều mạng cứu những ca nan y, là để tích đức cho đứa bé ?"

Trên đời bí mật nào thể giấu kín mãi mãi.

Ta rưng rưng nước mắt đáp: "Ta nên đưa con bé đến thế gian . Với phận nghiệt ngã đó, tới nó cũng gặp nguy hiểm và mang tai họa cho khác. Đổng Thừa Phong, nghiệp chướng của nặng quá. Ta đang chuộc tội cho chính , và chuộc tội cho cả con gái nữa. Cứu một mạng hơn xây bảy tòa tháp. Mấy năm nay cứu sống vô , mong cầu gì khác, chỉ mong con bé bình an, vui vẻ. Ta cầu mong con bé sống lâu trăm tuổi."

...

Mùng mười tháng Mười, năm Vĩnh Hòa thứ tám.

Đổng Thừa Phong đến từ biệt . Ta hỏi , bảo một việc quan trọng. Ta hỏi việc gì, vẻ bí mật: "Ngươi đừng hỏi, hỏi cũng . Trên đường đời tấp nập , và ngươi đều thiên mệnh của riêng ."

Hắn còn : "Thẩm Đỗ Nhược, hãy buông tha cho chính !"

Có buông tha , . Ta chỉ rằng, nếu một ngày mệt mỏi, thì đó chính là lúc rời bỏ thế gian . Cuộc đời vốn bến bờ, tất cả chỉ là phong cảnh lướt qua bên đường. Dù thích thì cũng chỉ ngắm một thôi.

Lúc , bỗng nhiên hỏi: "Có thể tặng cuốn nhật ký mà ngươi coi như báu vật ?"

Ta hỏi: "Để gì?"

Hắn đáp: "Những ngày khổ ải qua , ngươi còn giữ gì cho nặng lòng? Sau sẽ là những ngày tháng tươi thôi."

Ta hỏi: "Không sợ rước họa ?"

"Sợ cũng vô dụng." Hắn nhún vai, cợt nhả: "Quen bao lâu nay, dù ngươi cũng để cho chút kỷ vật tin chứ."

Ta nhíu mày: "Ý ngươi là... chúng sẽ bao giờ gặp nữa ?"

Hắn nhẹ. "Ừ. Không hẹn ngày gặp !"

---

 

Loading...