Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 747: Trở về
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:51:47
Lượt xem: 330
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phía chân trời, những tia nắng ban mai bắt đầu ló dạng từ mặt đất.
Hào quang rực rỡ chiếu rọi, hòa quyện với ánh trăng tròn vành vạnh còn lặn, nhuộm cả bầu trời thành một màu kỳ ảo.
Lúc , con quạ đầu đàn giương cánh bay vút lên cao, tư thế dũng mãnh hệt như chim ưng.
Nó bay lượn vòng quanh cây cổ thụ đúng ba vòng, đáp xuống tàng cây, ngẩng đầu lên đám quạ đen đang đậu kín đặc cành.
Ngay khoảnh khắc , tất cả lũ quạ đồng loạt dậy, cúi đầu thành kính vị quân vương vĩnh viễn ngự trị trong lòng chúng.
Chúng từng chiến đấu vì , đổ m.á.u vì , cùng đồng cam cộng khổ, cùng chịu đựng cái lạnh thấu xương nơi âm giới suốt mười tám năm ròng rã.
Sớm chiều bên , tình như thủ túc, sống c.h.ế.t .
hôm nay. Cuối cùng cũng đến lúc lời chia tay. Cũng chỉ thể chia tay mà thôi.
Con quạ đầu đàn dang rộng đôi cánh, vỗ mạnh ba cái. Đây là mệnh lệnh cuối cùng của một vị vua dành cho những chiến binh trung thành của .
Về ! Về ! Về thôi!
Và những chiến binh của đồng loạt giương cánh, ngước bầu trời xanh thẳm đầu, cất tiếng kêu thét dài ba tiếng.
Tiếng kêu bi tráng đinh tai nhức óc, x.é to.ạc màn sương sớm, vang vọng khắp trời cao, mãi lâu vẫn tan hết.
Rồi chúng co chân, quỳ xuống ngay ngắn vị vua của . Hành lễ cuối cùng.
Sau đó. Rào một tiếng, cả đàn quạ đen bay vút lên trời, lượn vòng quanh quân vương của chúng.
Chúng bay chậm, sà xuống thấp, đầy luyến tiếc, nhưng cũng là lời từ biệt cuối.
Thật vinh dự khi đồng hành cùng một đoạn đường. Thật đáng tiếc, con đường phía độc hành .
Xin hãy thong thả, cho phép chúng thần từ từ đuổi theo, hẹn ngày tái ngộ.
Bay hết ba vòng, chúng còn lưu luyến, cũng đầu , vỗ cánh bay thẳng về phía vầng dương đang tỏ rạng.
Bay về phía núi cao, biển rộng, thảo nguyên, rừng rậm... Bay về phía vận mệnh tiếp theo, luân hồi tiếp theo, và nhân quả tiếp theo của chúng.
Chỉ còn duy nhất một con quạ rời . Nàng bay đến bên cạnh quân vương của , sóng vai cùng .
Quân vương cúi đầu, dịu dàng nàng, dang rộng đôi cánh ôm trọn nàng lòng.
Sau đó, cả hai cùng xoay , về phía Yến Tam Hợp.
Ánh mắt nhẹ nhàng, mềm mại, và ngập tràn tự hào. Giống hệt như... Ánh mắt của cha đứa con yêu của .
Vậy, là ai , ?
Yến Tam Hợp cuống cuồng chạy về phía họ.
Nàng với họ... Nàng bây giờ tên là Yến Tam Hợp, từ nhỏ lớn lên ở nhà lão tướng quân Trịnh Ngọc, tám tuổi đến bên cạnh Yến Hành, khi Yến Hành qua đời thì một đến kinh thành. Bên cạnh nàng mấy bạn , và còn một nàng thầm thương, tên là Tạ Tri Phi. Suốt chín năm qua, nàng vẫn luôn mải miết tìm gốc rễ của ...
Bỗng nhiên, bên tai truyền đến một tiếng "cạch".
Là tiếng nắp quan tài đóng . Là tâm ma giải.
Nụ môi Yến Tam Hợp còn kịp tắt, mắt nàng tối sầm , cả chìm bóng tối vô tận.
...
Yến Tam Hợp cảm giác như trải qua một giấc mộng dài dằng dặc.
Khi tỉnh , nàng phát hiện đang giữa một vùng sương mù trắng xóa. Mặt trời lặn dần, sương trắng tan .
Hiện mắt nàng là một khu viện thanh tịnh tao nhã. Trong sân trồng một cây lựu trĩu quả.
Một phụ nữ mặc y phục sang trọng đang thang gỗ hái hoa lựu, cánh tay đeo một chiếc giỏ tre nhỏ. Nghe thấy tiếng động, bà cúi đầu xuống, mỉm hiền hậu với Yến Tam Hợp.
Yến Tam Hợp ngơ ngác bà.
"Hái hoa lựu về xào ăn thơm ngọt, còn thể t.h.u.ố.c nữa."
Người phụ nữ hất cằm về phía Yến Tam Hợp, ý bảo nàng .
Yến Tam Hợp xoay .
Chỉ thấy một gốc hoa quế, một đàn ông trung niên đang xổm, tay cầm chiếc xẻng nhỏ hì hục xúc đất.
Yến Tam Hợp nhíu mày: "Ông đang đào gì thế?"
Người đàn ông ngẩng đầu lên, đáp: "Đào rượu."
"Sao chôn rượu đất?"
"Rượu chôn đất ủ lâu mới thơm."
"Chôn bao nhiêu năm ?"
Người đàn ông ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng ngời: "Mười tám năm."
Ngũ quan của ông cuối cùng cũng hiện rõ mắt Yến Tam Hợp...
Đó là một khuôn mặt để râu, giữa hai đầu lông mày và đuôi mắt hằn những nếp nhăn sâu hoắm, nhưng ánh cực kỳ dịu dàng, tựa như gió mát trăng thanh.
Yến Tam Hợp sững sờ chôn chân tại chỗ.
"Đào !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-747-tro-ve.html.]
Ông tăng tốc độ tay, chỉ vài nhát xẻng nữa bưng lên một vò rượu, nâng niu tay như báu vật.
Ông đặt vò rượu mái hiên, phủi tay, rũ sạch bụi đất bước trong nhà.
Yến Tam Hợp vô thức theo, dừng bên ngoài khung cửa sổ.
Chỉ thấy ông xuống thư án, cầm lấy con d.a.o khắc, tỉ mẩn khắc từng nét lên miếng bạch ngọc.
Ông khắc chuyên tâm, dường như hề phát hiện Yến Tam Hợp đang ngoài cửa sổ, chớp mắt.
.
Yến Tam Hợp giờ phút đang ông, trong lòng ngàn vạn lời , nhưng đến khi mở miệng chẳng thốt nên lời.
Đây là Tiên Thái t.ử Triệu Lâm trong tâm ma. Mà là cha ruột của nàng - Triệu Dung Dữ.
Gương mặt ông thật sự giống nàng. Ông mặc một bộ áo lam bình dị, cả toát lên khí chất thư sinh nho nhã, trùng khớp với hình dung trong tưởng tượng của Yến Tam Hợp.
"Người đang khắc cái gì thế?"
"Khắc hai chữ."
Ông vẻ thích quấy rầy lúc việc, đầu ngẩng lên, chờ khắc xong một nét mới nhướng mắt nàng một cái.
Muốn ?
"Con..." Yến Tam Hợp ngập ngừng: "... thể ?"
Mắt ông cong cong ý : "Sao thể? Đây là nhà của con mà."
Hốc mắt Yến Tam Hợp nóng bừng. Nàng bước trong, đến bên cạnh ông.
Ông chỉ cái ghế bàn sách: "Ngồi ."
Yến Tam Hợp ngoan ngoãn xuống, mắt vẫn dán chặt ông, tham lam ghi nhớ từng đường nét khuôn mặt.
Thật sự giống nàng.
Ông cúi đầu tiếp tục khắc ngọc.
Trong thư phòng yên tĩnh đến mức thể thấy tiếng ve kêu râm ran ngoài cửa sổ.
Yến Tam Hợp thẫn thờ.
Cảm giác như nàng trở về thôn làng nhỏ bên bờ sông Nộ năm nào. Yến Hành sách thư án, còn nàng thì ngủ gật chiếc giường trúc.
Nơi nào khiến lòng an, nơi đó chính là nhà.
Đó là ngôi nhà mà Yến Hành cho nàng. Còn đây... mới là ngôi nhà thực sự của nàng.
"Lúc ba bốn tuổi, bám dính lấy mẫu hậu ghê lắm."
Ông bỗng nhiên mở miệng, giọng trầm ấm, từ tốn.
"Bà cũng theo. Ban đêm cũng nằng nặc đòi ngủ bên cạnh bà. là Thái tử, quy củ trong cung là Thái t.ử từ nhỏ ngủ một , quá cận với ai."
"Có một đêm sấm chớp ầm ầm, sợ quá thét lên, đòi gặp mẫu hậu bằng . Nội thị đành bế đến tẩm cung của . Đêm đó là đêm ngủ ngon nhất trong đời."
"Lúc tỉnh dậy tự nhủ, khi con cái, chắc chắn sẽ để chúng ngủ một trong sợ hãi."
Yến Tam Hợp đến mê mẩn: "Sau đó thì ?"
"Sau đó con m.a.n.g t.h.a.i con. Trong lòng thầm mong đó là một bé gái."
Ông khẽ mỉm , ánh mắt xa xăm: "Con gái sẽ ràng buộc bởi nhiều quy củ hà khắc như . Mẹ con lúc đó chắc chắn rời , nên định sẽ giữ con bên cạnh ."
"Ban đêm trời lạnh, sẽ đắp chăn cho con.”
“Trời nóng, sẽ quạt mát cho con.”
“Sấm đánh, sẽ bịt tai cho con, để con sợ hãi."
Nước mắt Yến Tam Hợp bắt đầu đảo quanh hốc mắt.
"Đời sai nhiều chuyện. Chuyện sai lầm nhất là đêm đó đẩy con , khiến con đến thế giới chịu khổ."
Tay ông vẫn ngừng khắc, đầu vẫn cúi thấp, rõ cảm xúc trong đáy mắt.
"Ta cho con một cơ thể khỏe mạnh, cũng cho con một gia đình thể che mưa chắn gió, để con sống lang bạt, cô độc suốt mười tám năm trời."
Tay ông khựng : "Con , con cứ oán hận ."
Nước mắt Yến Tam Hợp lăn dài má.
"Ta những đắp chăn, quạt mát, bịt tai cho con, mà ngay cả đầu tiên con , đầu tiên con bập bẹ , đầu tiên chập chững , đầu tiên giận dỗi... cũng đều bỏ lỡ tất cả."
Cổ ông rũ xuống, lộ đường cong gầy guộc, yếu ớt.
"Ta dạy con cầm kỳ thi họa, cõng con lưng xem đèn lồng rằm tháng Giêng, ngắm trăng rằm Trung Thu. Ta chúc mừng sinh nhật con mỗi năm, để con yên tâm hành y cứu bên ngoài..."
Ông im lặng một lát, giọng nghẹn ngào đầy hối .
" mà... Ta chẳng điều nào cả."
---