Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 756: Không vang

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:51:56
Lượt xem: 319

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Yến cô nương về ! Yến cô nương về !"

Yến Tam Hợp Lan Xuyên đang chạy như bay đón, chợt cảm giác như trải qua mấy kiếp .

"Sư phụ ngươi ?"

"Yến cô nương, gầy nhiều thế?"

Lan Xuyên xót xa: "Sắc mặt tệ quá, mắt còn đỏ hoe nữa."

"Mệt quá thôi."

Nàng xoa đầu Lan Xuyên: "Đi, thăm sư phụ ngươi nào."

Sư phụ tin chờ sẵn ở cửa viện, một tay vịn tường, một tay ôm bụng, tươi rói với Yến Tam Hợp.

Nàng bên cạnh Thang Viên, mắt cong cong, vẻ mặt hân hoan.

Yến Tam Hợp tới, ánh mắt dừng bụng Lý Bất Ngôn, nghiến răng nhạt một tiếng.

Lý Bất Ngôn thừa nàng nhạt vì cái gì: "Mẹ bảo, phàm là kẻ nào động lòng trắc ẩn với yêu cũ thì đều đáng coi thường."

"Cho nên?"

"Cho nên, đây phụng mệnh ngươi việc công tâm, tuyệt đối chút tư tâm nào." Lý Bất Ngôn giơ ba ngón tay lên thề thốt: "Ta thề đấy."

Yến Tam Hợp gì, chỉ chằm chằm nàng.

Lý Bất Ngôn tỉnh bơ: "Ta lấy danh dự của thề luôn."

"Yến cô nương! Yến cô nương!"

Một giọng quen thuộc vọng từ xa.

Lý Bất Ngôn hừ mũi: "Chân ngươi cửa, chân tới ngay. Chẳng cho chút thời gian nào để tâm sự riêng với ngươi, định đến dập đầu tạ ơn chắc?"

Người tới là Chu Viễn Mặc, mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm cả áo.

Vừa thấy Yến Tam Hợp, chẳng chẳng rằng quỳ phịch xuống, dập đầu ba cái thật mạnh.

là đến dập đầu thật.

Yến Tam Hợp lẳng lặng đó chờ dậy mới hỏi: "Mọi chuyện đều thỏa đáng chứ?"

"Đều thỏa đáng cả ."

Hài cốt và lão quản gia trung thành đều đặt quan tài đưa khỏi nhà. Cùng ngày hôm đó, cỗ quan tài rỗng thờ trong chùa cũng rước về.

Hai cỗ quan tài cùng đưa tới khu mộ tổ tiên nhà họ Chu. Lấy cớ phong thủy để ngăn ngoài đến gần, ba họ tự tay đặt hài cốt của Chu Toàn Cửu cỗ quan tài rỗng, hạ huyệt chôn cất t.ử tế.

"Chôn ở ?" Yến Tam Hợp hỏi.

"Vẫn chôn bên cạnh mẫu ." Chu Viễn Mặc thở dài: "Ba chúng bàn bạc kỹ . Ông nợ mẫu cả đời, trả thôi."

Trả hết ?

Yến Tam Hợp mái đầu bạc trắng của Chu Viễn Mặc, thầm lạnh một tiếng, gì.

Không khí lập tức trở nên gượng gạo.

Thang Viên thấy thế vội xen : "Chu đại nhân mau nhà uống chén nóng cho sức ạ!"

"Không thời gian . Ta Tam gia báo tin Yến cô nương về nên mới vội chạy qua đây xem ." Chu Viễn Mặc lau mồ hôi trán: "Ngày mai Tân đế đăng cơ, Khâm Thiên Giám bận tối mặt tối mũi, về nha môn ngay bây giờ."

Yến Tam Hợp gật đầu: "Đi !"

Chu Viễn Mặc những ngay mà còn liếc mắt về phía Thang Viên và Lan Xuyên đang phía .

Thang Viên hiểu ý, vội kéo Lan Xuyên lánh chỗ khác.

Yến Tam Hợp Chu Viễn Mặc hỏi điều gì, bèn thuật những lời với Tạ Tri Phi.

"Người thắp hương là Đổng Tiếu, sư gia của Hán Vương. Hắn vốn là cầm sư của Tiên Thái tử, dùng tiếng đàn chữa bệnh mất ngủ cho ngài . Ba năm sớm tối bên , và Tiên Thái t.ử coi như tri kỷ."

"Hạn ba năm kết thúc, Tiên Thái t.ử giữ lời hứa trả tự do cho , nên luôn mang ơn sâu nặng. Những gì thể chỉ bấy nhiêu thôi, còn vài điều hứa với sẽ giữ bí mật."

Chu Viễn Mặc cũng chẳng tò mò thêm gì. Chỉ cần tâm ma giải, nhà họ Chu thể sống cuộc đời bình thường thì tạ ơn trời phật lắm , chẳng dám mong cầu gì hơn.

"Yến cô nương, trong cung gần đây tiếng kêu lạ..."

Sao ai cũng chạy tới kể lể với nàng chuyện thế nhỉ?

Yến Tam Hợp lạnh lùng cắt ngang: "Nếu quan tài nứt thì chịu c.h.ế.t, ."

Chu Viễn Mặc tính khí của Yến Tam Hợp, vội chắp tay cáo từ: "Vậy xin phép việc . Sau Yến cô nương việc gì cần đến Chu gia, cứ việc sai bảo."

Yến Tam Hợp đáp lễ: "Sẽ lúc phiền."

Lý Bất Ngôn đợi khuất mới hừ một tiếng: "Ta mong cái quan tài đó nứt toác , để xem ngoài chuyện , lão già đó còn chuyện thất đức gì nữa ."

Chuyện Trịnh gia, tám chín phần mười là dính líu... Yến Tam Hợp thầm nghĩ.

"Tâm ma giải xong..." Lý Bất Ngôn ghé sát tai Yến Tam Hợp thì thầm: "...ngươi mơ thấy gì ?"

"Có!" Yến Tam Hợp đáp nhỏ: "Thực Trịnh gia. Ngày sinh bí mật đưa đến gửi nuôi ở đó."

"Mẹ kiếp!" Lý Bất Ngôn dựng tóc gáy: "Vậy ngươi là con cái nhà ai?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-756-khong-vang.html.]

"Không . Giấc mơ cho điều đó."

"Yến Tam Hợp." Lý Bất Ngôn kinh ngạc tột độ: "Thân thế của ngươi đúng là nó phức tạp thật đấy!"

" !" Yến Tam Hợp dìu nàng: "Đi thôi, nhà chuyện."

Lời dối hảo nhất chính là một nửa sự thật pha trộn với một nửa hư cấu.

Không nàng sự thật. Trên đời bức tường nào gió lọt qua . Mạng sống của một trăm tám mươi nhà họ Trịnh liên quan mật thiết đến nàng. Nếu lật vụ án thì thế của nàng sớm muộn gì cũng sẽ phơi bày ánh sáng.

hiện tại, càng ít thì càng an .

"Đừng ủ rũ nữa. Đợi giải xong tâm ma tiếp theo thì sẽ tra thế của ngươi thôi mà."

"Ừ."

"Vui lên nào."

"Được."

"Hàn Hú kinh đấy. Mấy hôm gửi thư đến, bảo là xong việc sẽ ghé thăm chúng ."

"Được."

"Yến Tam Hợp, thề với ngươi một chuyện."

"Thề gì?"

"Một ngày tìm thế của ngươi thì một ngày đó sẽ thành , sẽ ở bên cạnh ngươi mãi, ?"

Yến Tam Hợp dừng bước, đầu Lý Bất Ngôn chằm chằm.

Lý Bất Ngôn nheo mắt, thủ thỉ: "Tiện thể báo cho ngươi một tin, bà cô đây mới từ chối Tiểu Bùi gia !"

Yến Tam Hợp: "..."

"Sao từ chối?" Nàng hỏi.

Lý Bất Ngôn nhạt: "Nhà đến ngươi còn chê ỏng chê eo thì đời nào trúng ?"

Yến Tam Hợp: "Thế còn ngươi, thích ?"

Lý Bất Ngôn bất mãn phụng phịu: "Yến Tam Hợp, ngươi nên đổi cách hỏi khác ."

Yến Tam Hợp: "Hỏi thế nào?"

Lý Bất Ngôn: "Hỏi là xứng với chứ!"

Yến Tam Hợp thầm bĩu môi. xứng thật!

...

"Hắt xì! Hắt xì! Hắt xì!"

Trụ trì chùa Giới Đài vội vàng vuốt đuôi ngựa: "Bùi đại nhân hôm qua cảm lạnh ạ?"

Tiểu gia đây hắt xì một cái mà ngươi quy chụp là cảm lạnh. Sao ngươi nghĩ là đang thương nhớ nhắc tên ?

Bùi Tiếu trưng bộ mặt công sự nghiêm túc: "Chuyện tụng kinh ngày mai, trong chùa các ngươi sắp xếp thỏa cả ?"

"Dạ bẩm, sắp xếp đấy ạ."

"Ta nhắc nữa, việc hệ trọng, tuyệt đối qua loa đại khái."

"Đại nhân cứ yên tâm, các sư phụ chọn đều là những Phật tính và ngộ tính cao nhất chùa đấy ạ."

Ngày mai Tân đế đăng cơ. Trong cung đại lễ triều đình, thì chốn thiền môn cũng quy củ của nhà Phật.

Giờ lành điểm, tất cả tăng ni, đạo sĩ đều tập trung tại đại điện tụng kinh cầu phúc cho Tân đế, cầu nguyện quốc thái dân an, vận nước hưng thịnh.

Hoàng quyền luân chuyển cũng như bốn mùa lá, ít nhiều sẽ gây sự xáo trộn về vận khí. Lúc tụng kinh cầu phúc tuy thể đổi vận mệnh, nhưng ít nhất cũng giúp lòng cảm thấy an yên, vững .

Trụ trì ngó xung quanh, bất ngờ túm lấy tay áo Bùi đại nhân, kéo tuột một góc vắng vẻ.

Bùi Tiếu thấy điệu bộ thì đoán ngay lão trọc định hối lộ đây mà.

Nào ngờ đến chỗ , trụ trì ghé sát đầu , che miệng thì thầm: "Có chuyện , bần tăng nên ?"

Đã mở lời mà còn bày đặt hỏi nên !

"Nói mau!"

"Chuyện là thế ..."

Trụ trì nuốt nước bọt cái ực.

"Đại nhân chẳng giao cho chùa chúng nhiệm vụ gõ chín trăm chín mươi chín tiếng chuông ? Chia ba ngày, mỗi ngày gõ ba trăm ba mươi ba tiếng."

Bùi Tiếu nhướng mày kiếm: "Sao? Các ngươi dám ăn bớt ?"

"Đại nhân oan cho bần tăng quá! Chuyện quan trọng như , cho bần tăng mười lá gan cũng dám!"

Sắc mặt trụ trì trở nên kỳ quái: "Là... là tiếng chuông cuối cùng của mỗi ngày gõ đều phát tiếng."

"Cái gì?"

---

 

Loading...