Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 759: Chuông câm

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:51:59
Lượt xem: 292

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi Tiếu luống cuống tay chân móc quan phù , định ném cho Hoàng Kỳ nhưng rụt tay về, nhét trả trong n.g.ự.c áo.

"Bổn đại nhân sẽ đích điều tra. Hoàng Kỳ, thôi!"

"Khoan ." Tạ Tri Phi ngăn : "Chu Thanh, Đinh Nhất hỗ trợ. Kiểm tra trong thành , ngày mai hẵng ngoài thành, nhớ đừng kinh động quá lớn."

Tiểu Bùi gia liếc xéo một cái. Nói thì dễ lắm. Đêm hôm khuya khoắt xông chùa chiền , kinh động cho ?

Tuy nhiên thời điểm mấu chốt, Bùi đại nhân cũng tỏ khá bình tĩnh và nhanh trí.

"Hôm nay bổn quan nhận tin báo của bách tính, một tên đầu trọc mặc áo cà sa giả danh hòa thượng lừa tiền lừa sắc. Bổn quan điều tra xem kẻ là hòa thượng thật giả."

"Cái cớ đấy." Tạ Tri Phi dậy: "Ta sẽ đến Cẩm Y Vệ ngóng tin tức xem rốt cuộc vì chuông thiếu một tiếng."

Bùi Tiếu bước một chân khỏi khoang thuyền: "Xong việc thì tập hợp ở ?"

Tạ Tri Phi thuận miệng đáp: "Biệt viện!"

"Không !" Bùi Tiếu sợ Tạ Tri Phi thấu tâm tư đang rối bời của , lập tức từ chối: "Đến nha môn của tập hợp."

...

Cẩm Y Vệ. Bắc Ti.

Tiếng kêu la t.h.ả.m thiết vang vọng khắp ngục tối.

Thái Tứ dùng khăn tay che mũi miệng, lạnh lùng cảnh tượng m.á.u me như địa ngục trần gian mắt, trong lòng thầm thở dài. Chẳng hiểu dạo gần đây cực kỳ dị ứng với mùi m.á.u tanh. Nhớ năm xưa, nào tra tấn phạm nhân chẳng do đích tay, rút gân lột da cũng chớp mắt lấy một cái.

"Đại nhân."

Tên tâm phúc từ phía tiến gần: "Tạ Tam gia đang ở bên ngoài, gặp ngài một chút."

"Bây giờ rảnh, bảo về ."

"Tam gia chuyện ."

Chuyện ? Đến đưa tiền hối lộ ?

Thái Tứ nheo mắt, nhét khăn tay trong ngực, ưỡn n.g.ự.c lệnh: "Ngươi ở đây trông coi, nếu chúng chịu khai thì cứ dùng đại hình."

"Vâng!"

Thái Tứ bước khỏi phủ nha, liếc mắt thấy Tạ Tam gia đang khoanh tay dựa tường vẻ mệt mỏi, bên cạnh chẳng tùy tùng nào.

Chủ t.ử nhà giờ là Thái tử, tiền đồ rộng mở vô lượng, chừng còn mang tiền đến biếu xén chứ.

Thái Tứ vội vàng bước tới, đon đả: "Tam gia , cơn gió lành nào thổi ngài tới đây thế?"

Gió lành cái con khỉ!

Tạ Tri Phi khoác vai , dám vòng vo: "Đám ở đình chuông trống khai gì ?"

Tuy dám cao, nhưng những thông tin cơ mật thế Thái Tứ cũng dám tùy tiện tiết lộ ngoài, chỉ lắc đầu:

"Mồm miệng cứng như trai ngậm ngọc, cạy mãi chẳng nửa lời."

Tạ Tri Phi cố ý nhíu mày: "Vậy rốt cuộc vì đ.á.n.h thiếu một tiếng chuông?"

Gõ thiếu?

Mặt Thái Tứ cứng đờ, nghiến răng ken két: "Cả lũ chúng nó đều khăng khăng là gõ đủ, chỉ là chuông phát tiếng. Tam gia, ngài xem, đời chuyện hoang đường như thế?"

Quả nhiên là chuông vang.

Tim Tạ Tri Phi đập thình thịch, cố gắng giữ giọng điệu bình thường: "Nói dối cũng tệ quá ."

"Cho nên đám là kính rượu uống uống rượu phạt, đáng dùng đại hình lắm."

Tạ Tri Phi còn tâm trí mà tán gẫu, lập tức buông tay, bước nhanh hai bước nhảy lên ngựa: "Tứ gia, một bước, lát nữa sẽ tìm ngài ."

"Tam gia... Tạ Tri Phi..."

Còn tiền thì ?

Thái Tứ tức đến nổ phổi. Hóa tên nhóc rảnh rỗi sinh nông nổi, chạy đến đây chỉ để hóng hớt tin tức thôi ?

...

Ở một diễn biến khác.

Tiểu Bùi gia vị hòa thượng đang run lẩy bẩy quỳ đất, cũng tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Mẹ kiếp, nếu hiệu cho Chu Thanh rút đao dọa thì con lừa trọc còn định giấu giếm đến bao giờ?

Giống hệt tình trạng ở chùa Giới Đài. Ba ngày liền, tiếng chuông cuối cùng đều gõ vang. Hòa thượng gõ chuông tỉnh bơ coi như chuyện gì, còn dám mạnh miệng bảo đó chuyện lớn.

Đây mà chuyện lớn thì còn cái gì là lớn nữa?

Chưa đến việc cái mũ ô sa đầu Tiểu Bùi gia giữ nổi , chỉ riêng việc tiếng chuông tang đưa tiễn Tiên đế gõ vang, lỡ như Tiên đế suối vàng mà trách tội xuống...

Ôi trời đất ơi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-759-chuong-cam.html.]

Tiểu Bùi gia dám nghĩ tiếp nữa, ném cái quan phù tay Hoàng Kỳ.

"Ba các ngươi tiếp tục điều tra các chùa khác, về nha môn uống ngụm nóng lấy bình tĩnh ."

Bình tĩnh là cái cớ, chờ tin tức từ Tạ Ngũ Thập mới là thật.

Chùa Giới Đài thế, chùa cũng thế, các chùa miếu còn dùng đầu ngón chân để suy nghĩ cũng đoán tám chín phần mười là y chang.

Giờ chỉ còn chờ xem kết quả thẩm vấn bên đình chuông thế nào.

Nếu bên đình chuông cũng...

Ôi ơi!

Bùi Tiếu sợ đến dựng tóc gáy, quất ngựa chạy bán sống bán c.h.ế.t về nha môn.

Chưa tới cửa Tăng Lục Ti, thấy Tạ Ngũ Thập đang chống đôi chân dài thừ lừ bậc thang từ xa.

Chẳng hiểu , cái tư thế ủ rũ , trong lòng Bùi Tiếu dấy lên dự cảm chẳng lành.

Xuống ngựa, vứt dây cương cho lính canh, cũng đặt m.ô.n.g xuống cạnh bạn.

"Thế nào ?"

"Ngươi ."

"Nói cái gì?"

Hắn gan mà .

Bùi Tiếu gật đầu một cái thật mạnh, bổ sung thêm: "Ta mới chạy đến một chùa thôi, mấy chỗ còn bọn họ vẫn đang kiểm tra."

Đồng t.ử Tạ Tri Phi co rút , cũng gật đầu xác nhận với Bùi Tiếu.

Xong đời! Xong đời thật !

Đầu óc Bùi Tiếu ong lên một tiếng, cả ngã ngửa , dài đất chẳng còn chút thể thống quan nào.

Sau khi Tiên đế băng hà, gõ chuông tang. Đại điển đăng cơ của Tân đế, gõ chuông mừng. Tiếng chuông tang cuối cùng câm bặt. Tiếng chuông mừng cuối cùng cũng im re.

Điều ý nghĩa gì?

Nói nhẹ thì là xui xẻo, là vận hạn, là điềm gở. Nói nặng thì...

Bùi Tiếu bật dậy thẳng, chằm chằm Tạ Tri Phi: "Ngươi xem, ông trời đang báo điềm gì ?"

Tạ Tri Phi nghẹn lời.

Từ khi cùng Yến Tam Hợp hóa giải tâm ma đến nay, ngộ một chân lý: Vạn vật đời đều linh tính, hiện tượng đều nguyên do.

Chuông trống đang yên đang lành kêu, nhất là trong những dịp trọng đại liên quan đến vận mệnh quốc gia như thế , chắc chắn là lời cảnh báo từ trời xanh.

Điều còn đáng sợ hơn gấp vạn việc quan tài của Chu Toàn Cửu nổ. Nổ quan tài ít nhất còn xác định phương hướng, đối tượng cụ thể. chuông vang là nhắm ai? Mục tiêu là ai? Cảnh báo cho ai?

Hoàn mù tịt, chẳng khác nào ruồi mất đầu!

"Hay là tìm Chu lão đại hỏi xem hung cát thế nào?" Bùi Tiếu hạ giọng đề nghị.

Tạ Tri Phi sâu mắt , c.ắ.n răng quyết định: "Hỏi!"

...

Chu phủ. Bí cảnh. Đèn đuốc sáng trưng.

Hoàng đế phê chuẩn đơn từ chức của Chu Viễn Mặc. Tương lai Chu gia sẽ về , ba Chu gia đang tụ họp bàn bạc kỹ lưỡng.

"Đại gia, Tam gia và Tiểu Bùi gia tới."

"Mau mời ."

Đã là từng cùng sinh tử, Chu Viễn Mặc coi họ là ngoài, mời thẳng bí cảnh.

Tạ Tri Phi cũng chẳng khách sáo, thẳng vấn đề.

Nghe xong, Chu lão nhị và Chu lão tam đều kinh hãi tột độ, chỉ Chu Viễn Mặc dường như dự liệu phần nào.

Tiểu Bùi gia tinh mắt nhận : "Chu đại ca, giật chút nào thế?"

Chu Viễn Mặc dậy, tới bên cửa sổ, về phía chân trời xa xăm, thở dài sườn sượt.

"Hôm nay lúc tiếng chuông trống, ban đầu còn thấy lọt tai, nhưng càng về tim đập càng nhanh, cảm giác nặng nề đè nén, cũng là do nguyên nhân gì."

"Đến lúc tiếng chuông cuối cùng vang lên, cả hẫng một cái, cảm giác như bước hụt chân rơi xuống vực thẳm ."

Hắn xoay , ánh mắt dừng Tạ Tri Phi.

"Hôm đó Tam gia bảo xuống hầm băng xem xét. Nhìn thấy bộ xương trắng, Đinh Nhất sợ đến mức rơi cả đèn lồng, còn cảm thấy tinh thần sảng khoái lạ thường, thất khiếu như khai thông."

Tạ Tri Phi hoảng: "Thất khiếu khai thông nghĩa là ?"

"Nghĩa là năng lực cảm nhận tâm linh của khôi phục như xưa." Chu Viễn Mặc trầm giọng: "Chuông tang vang, chuông mừng kêu. Ta cần bói toán cũng , chỉ cần dựa cảm giác bước hụt chân thôi là đủ khẳng định đây là điềm báo đại hung đại ác ."

 

Loading...