Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 766: Lão Mã
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:52:07
Lượt xem: 297
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Biệt viện. Bốn quây quần bên chiếc bàn vuông nhỏ dùng bữa tối.
Yến Tam Hợp bỗng nhiên buông bát đũa xuống.
"Ta ăn nữa, thư phòng sách một lát đây."
"Yến cô nương?"
"Đừng gọi, để cô ." Lý Bất Ngôn kéo tay Thang Viên ấn xuống ghế.
Lan Xuyên nhai nhồm nhoàm miếng thịt lẩm bẩm: "Hình như Yến cô nương đang tâm sự."
"Tâm sự lớn lắm đấy!"
Lý Bất Ngôn gắp một miếng thịt dê bỏ bát Lan Xuyên.
Cho dù Yến Tam Hợp là con ruột của nhà họ Trịnh, nhưng mấy năm trời sống mái nhà , tình cảm sâu nặng thể nào dứt là dứt .
Giờ đây tường nhà họ Trịnh bỗng dưng đổ sụp tan hoang, hỏi nàng còn tâm trạng nào mà nuốt trôi cơm.
"A, Tam gia, Tiểu Bùi gia đến kìa." Thang Viên tinh mắt reo lên: "Hai ngài dùng cơm tối ạ?"
"Cơm trưa còn hạt nào bụng đây ."
Tạ Tri Phi liếc bát cơm còn dở dang bàn: "Yến cô nương ?"
"Yến cô nương thư phòng ạ. Để em lấy thêm hai đôi bát đũa cho Tam gia và Tiểu Bùi gia."
Tạ Tri Phi thẳng về phía thư phòng: "Mang đồ ăn trong thư phòng cho ."
Bùi Tiếu kiềm chế liếc Lý Bất Ngôn một cái, lẳng lặng theo Tạ Tri Phi.
"Tiểu Bùi gia hôm nay lạ ghê, hình như cũng đang tâm sự." Lan Xuyên thì thầm to nhỏ: "Chưa bao giờ thấy ngài đến đây mà im thin thít như thế!"
"Lo ăn cơm của ngươi ."
Thang Viên bóc hạt dẻ len lén quan sát Lý Bất Ngôn.
Lý Bất Ngôn chỉ lắc đầu, khóe môi cong lên một nụ nhạt đầy ẩn ý.
...
Trong thư phòng.
Yến Tam Hợp dường như đoán bọn họ sẽ tới.
"Ngồi , pha xong."
Tạ Tri Phi bước tới bàn thư án, liếc cuốn sách tay Yến Tam Hợp. Quả nhiên ngoài dự đoán, nha đầu đang nghiền ngẫm hồ sơ vụ án Trịnh gia.
Lúc , Lý Bất Ngôn xách hộp thức ăn bước .
Bùi Tiếu đang dài chiếc giường trúc, thấy nàng bước thì như kim châm mông, bật dậy như lò xo.
Hắn lao tới, giật phắt lấy hộp thức ăn tay Lý Bất Ngôn.
Hành động bất ngờ chỉ khiến Lý Bất Ngôn giật mà cả Yến Tam Hợp và Tạ Tri Phi cũng trố mắt kinh ngạc.
Bùi Tiếu lôi đồ ăn trong hộp bày bàn, sang gắt gỏng với Tạ Tri Phi: "Còn mau đây mà ăn, định đợi bón cho chắc?"
Tạ Tri Phi thèm chấp nhặt với kẻ đang thất tình, sang giải thích với Yến Tam Hợp: "Tên nhóc từ sáng tới giờ hạt cơm nào bụng ."
Yến Tam Hợp gấp hồ sơ : "Vậy các ngươi ăn cơm , ăn xong chuyện."
"Ngươi cứ phần ngươi, bọn ăn phần bọn , ảnh hưởng gì ."
Yến Tam Hợp lắc đầu: "Ta sợ các ngươi nuốt trôi."
Tạ Tri Phi cầm đũa lên buông xuống.
"Nói , ăn ."
"Chắc chứ?"
"Chắc chắn."
"Hôm nay khi đến gần khu vực Trịnh gia, cảm giác như đang bước đến gần một cỗ quan tài. Lạnh lẽo, âm u đến rợn . Trước qua đó bao giờ cảm giác ."
Cạch...
Tay Bùi Tiếu run lên, rơi một chiếc đũa xuống bàn: "Lời... lời là ý gì?"
Yến Tam Hợp chậm rãi từng chữ: "Tâm ma xuất hiện , thể cảm nhận nó."
"Quan tài của ai nứt?" Tim Tạ Tri Phi đập thình thịch: "Của Tiên đế, là của ai khác?"
Cạch...
Chiếc đũa còn cũng rơi nốt xuống đất. Bùi Tiếu sợ hãi Tạ Tri Phi: "Lời mà lọt ngoài thì Tạ gia nhà ngươi tru di cửu tộc là cái chắc!"
Tạ Tri Phi chẳng màng đến lời cảnh báo, chỉ chăm chú Yến Tam Hợp chờ đợi câu trả lời.
"Có thể là của Lão hoàng đế, cũng thể là của khác. Còn một khả năng nữa..." Yến Tam Hợp ngập ngừng một chút: "Khả năng trừu tượng. Các ngươi cảm thấy bức tường bao quanh Trịnh gia sụp đổ giống như vách quan tài nứt toác ?"
Máu trong Tạ Tri Phi như sôi lên.
"Ý cô là... thể là oan hồn của một trăm tám mươi nhà họ Trịnh đang quấy phá?"
Họ đang cố tình lật sự thật trần trụi chôn vùi vĩnh viễn bức tường cao để đưa ánh sáng?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-766-lao-ma.html.]
Tạ Tri Phi liếc mâm cơm ngon lành bàn, đến khổ cũng nhếch mép nổi.
Bị Yến Tam Hợp đoán trúng phóc , quả nhiên là nuốt trôi thật.
...
Kẻ nuốt trôi cơm lúc còn cả Bộ Lục.
Hắn đang xổm cửa chuồng ngựa, bàn tay thô ráp vuốt ve bờm một con ngựa già.
Con ngựa là chiến mã cưng của Lão tướng quân Trịnh Ngọc khi sinh thời, cùng ngài chinh chiến sa trường suốt bao năm ròng rã.
Năm Vĩnh Hòa thứ tám, Lão tướng quân t.ử trận. Con ngựa vây quanh t.h.i t.h.ể chủ nhân, hí vang trời đất, tiếng kêu ai oán như tiếng than.
Sau khi chở t.h.i t.h.ể Lão tướng quân về doanh trại, nó tuyệt thực ăn uống, như theo chủ nhân xuống suối vàng.
Loài vật đôi khi còn nặng tình nặng nghĩa hơn cả con .
Đêm đó, Bộ Lục tâm sự với nó cả đêm. Hắn kể về Lão tướng quân, kể về ơn cứu mạng của ngài đối với ... kể đến nước mắt đầm đìa.
Sáng hôm , con vật dường như hiểu tiếng , rên rỉ vài tiếng chịu dậy ăn cỏ uống nước. Từ đó nó nhận Bộ Lục chủ nhân mới.
Hắn nỡ đưa nó chiến trường nữa nên cho xây một chuồng ngựa riêng để đích chăm sóc.
Sau thăng chức, bận rộn việc quân cơ, giao nó cho lão Văn - một thuộc hạ tin cẩn chăm nom.
hễ rảnh rỗi là đến thăm, trò chuyện với nó, dắt nó dạo vài vòng.
Chạy mệt thì một một ngựa tìm một gốc cây râm mát nghỉ ngơi. Hắn lầm bầm kể lể những chuyện phiền lòng trong quân ngũ, còn nó thì bên cạnh lặng lẽ lắng như một bạn già tri kỷ.
Mười năm trôi qua.
Hắn ngày càng trở nên trầm mặc ít , con ngựa cũng già yếu, và cũng .
Bộ Lục sang hỏi: "Quan thú y thế nào?"
Lão Văn đáp: "Bẩm tướng quân, quan thú y bảo Diêm Vương điểm danh canh ba thì ai sống quá canh năm. Ngựa cũng , đến ạ."
Lòng Bộ Lục quặn thắt .
Vốn định chờ khi nào rảnh rỗi sẽ dắt "lão bạn già" gặp Tam gia một , để Tam gia tận mắt thấy chiến mã oai hùng năm xưa của ông nội .
"Lão già ." Bộ Lục vỗ nhẹ cổ ngựa, trách yêu: "Sao ráng ở với thêm vài năm nữa hả?"
Con ngựa cúi đầu, khịt mũi vài tiếng, Bộ Lục bằng ánh mắt quyến luyến như đang lời từ biệt.
Nhìn hồi lâu, từ khóe mắt đục ngầu của nó từ từ lăn hai giọt nước mắt, mí mắt nặng nề khép vĩnh viễn.
"Cái lão già c.h.ế.t tiệt ."
Bộ Lục mắng áp mặt đầu ngựa, nhắm nghiền mắt để ngăn dòng lệ nóng hổi.
Một một ngựa cứ thế bất động trong đêm tối.
Hồi lâu , Bộ Lục phắt dậy, hít một thật sâu lệnh: "Người , mang xẻng cuốc đây."
"Tướng quân, chôn ngay tại đây ạ?"
"Chôn ở đây. Ông đây sẽ đích chôn cất nó!"
...
Lo liệu xong xuôi việc thì trời về khuya. Bộ Lục trong lòng buồn bực, về lều nốc cạn một bầu rượu mạnh lăn ngủ li bì.
Trời còn sáng lay dậy. Mở mắt , là lão Văn nuôi ngựa.
"Chuyện gì thế?"
"Tướng quân! Đại sự ! Ngựa... ngựa... bệnh hết cả !"
Bộ Lục còn ngái ngủ, mơ màng hỏi : "Ngựa nào bệnh?"
"Chiến mã trong bộ doanh trại của chúng ạ!"
"Bị bệnh thì gọi thú y đến mà chữa." Bộ Lục lấy tay che mắt, định ngủ tiếp: "Báo với thì ích gì."
Lão Văn túm lấy cánh tay lay mạnh, giọng lạc vì hoảng sợ: "Tướng quân! Tất cả đều bệnh! Một con cũng gượng dậy nổi!"
Bộ Lục bật dậy như lò xo: "Tất cả đều bệnh ư?"
"Đêm qua kiểm tra vẫn thấy bình thường cả, thế mà sáng sớm nay xem thì thấy la liệt hết cả lũ ."
Lão Văn sợ đến phát : "Sao tự dưng lăn ốm đồng loạt thế cơ chứ?"
Bộ Lục tung chăn, giày cũng kịp xỏ, chân trần lao vút ngoài.
Chạy một mạch tới chuồng ngựa lớn của doanh trại, loạng choạng suýt ngã. Ngước mắt trong, trái tim như rơi xuống vực thẳm.
Trong chuồng ngựa mênh mông, một con ngựa nào vững. Tất cả đều rạp mặt đất, thở yếu ớt, vẻ mặt mệt mỏi rã rời.
Chuyện quái quỷ gì đang xảy thế ?
Tất cả cùng đổ bệnh một lúc ?
Đại chiến sắp nổ , chiến mã là sinh mệnh của kỵ binh. Nếu xảy sự cố gì thì từ xuống cái đầu nào cũng khó giữ.
Bộ Lục gầm lên một tiếng kinh thiên động địa: "Người ! Người ! Mau mời tất cả quan thú y tới đây! Nhanh lên!"
---