Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 767: Trùng hợp

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:52:08
Lượt xem: 278

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba canh giờ trôi qua, đội tuần tra của Binh Mã Tư Ngũ thành và Cẩm Y Vệ tiến hành đổi ca trực.

Tụng kinh suốt cả đêm, các tăng nhân cũng mệt nhoài. Sau khi chào từ biệt Tiểu Bùi đại nhân, họ xếp hàng nối đuôi rời trong sương sớm.

Bùi Tiếu bước tới bên đống gạch vụn, dùng chân đá nhẹ Tạ Tri Phi đang thẫn thờ.

"Đã canh chừng cả đêm , chúng cũng nên về thôi. Giờ ông trời trách tội thì chúng cũng cớ để bẩm báo ."

Tạ Tri Phi thức trắng đêm chợp mắt, đôi mắt đỏ ngầu vằn tia máu: "Hoài Nhân khỏi cung ?"

Bùi Tiếu che miệng ngáp một cái dài: "Nếu thì Hoàng Kỳ chẳng chạy đến báo tin ?"

Vậy là vẫn còn giữ ở trong cung.

Điều nghĩa là Tân đế vẫn đưa quyết định cuối cùng về việc nên lật vụ án Trịnh gia .

Tạ Tri Phi thở dài thườn thượt.

Ngồi suốt một đêm, cảm thấy trong cơ thể như đang hai con giằng xé kịch liệt.

Một là Trịnh Hoài Tả. Một là Tạ Tam gia.

Trịnh Hoài Tả khao khát lật vụ án, tìm manh mối để rửa oan và an ủi vong linh gia tộc.

Còn Tạ Tam gia thì mong vụ cứ thế chìm xuồng, đừng ai bới móc lên nữa. Bởi vì nếu lật án cũ đồng nghĩa với việc phận thực sự của Yến Tam Hợp sẽ bại lộ.

Đứa con rơi của Phế Thái tử... dù và Đường Kiến Khê liều mạng bảo vệ đến cũng khó lòng che chở chu sóng gió triều đình.

lúc , Bùi Tiếu bỗng lắp bắp: "Nàng... nàng... các nàng tới kìa."

Tạ Tri Phi , thấy Yến Tam Hợp và Lý Bất Ngôn đang tới.

Yến Tam Hợp một tiến gần, lạnh lùng liếc Bùi Tiếu một cái: "Tiểu Bùi gia, mấy lời riêng với Tam gia."

Chê là kỳ đà cản mũi chứ gì.

Bùi Tiếu ý, nhấc chân định bỏ .

Đi vài bước, phát hiện Lý Bất Ngôn đang dựa lưng bức tường phía , vội vàng bẻ lái, rẽ sang một hướng khác để tránh mặt.

Lý Bất Ngôn thấy chỉ lắc đầu ngao ngán, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ chế giễu.

...

Đêm xuân ngắn ngủi, phía chân trời bắt đầu hửng sáng.

Yến Tam Hợp xuống đống gạch vụn đối diện Tạ Tri Phi, chăm chú quan sát thần sắc của .

Hôm qua khi nàng xong, cơm cũng chẳng buồn ăn, lấy cớ qua trông chừng hiện trường Trịnh gia kéo Tiểu Bùi gia mất hút.

Lúc rời , đôi lông mày kiếm của nhíu chặt , vẻ mặt đăm chiêu lo lắng tột độ.

"Tâm ma liên quan đến Trịnh gia ? Trước đây chẳng ngươi năm bảy lượt ép điều tra vụ án Trịnh gia ?"

Vẻ kinh ngạc thoáng qua gương mặt Tạ Tri Phi, Yến Tam Hợp với ánh mắt thâm trầm, phức tạp.

Hồi lâu , đôi lông mày rậm của khẽ nhướng lên.

"Tâm ma liên quan đến Trịnh gia . Ta chỉ sợ..."

"Sợ cái gì?"

"Sợ..." Tạ Tri Phi c.ắ.n môi, lấp lửng: "...sợ tra đến cùng sẽ gặp nguy hiểm khôn lường, và sẽ liên lụy đến cả nàng nữa."

"Ta sợ liên lụy." Yến Tam Hợp thẳng mắt , kiên định : "Giải tâm ma là sứ mệnh của ."

Tạ Tri Phi chống hai tay lên đầu gối, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất thể.

"Không quan tài nứt, gặp xui xẻo, cũng chẳng ai đến cầu xin nàng giúp đỡ. Đây thì tính là tâm ma kiểu gì?"

Yến Tam Hợp nhíu mày: "Cho nên, Tam gia sợ ?"

"Phải."

Sợ c.h.ế.t .

"Lòng can đảm của Tạ Tam gia lừng lẫy kinh thành chỉ bấy nhiêu thôi ?"

" , chỉ bấy nhiêu thôi."

"Nếu chỉ bấy nhiêu..." Yến Tam Hợp nhạt: "Thì hôm qua cần gì giả nhân giả nghĩa chạy đến mộ phần Trịnh gia thắp hương khấn vái gì cho mất công?"

Hắn giả nhân giả nghĩa?

Tạ Tri Phi nghiến răng ken két: "Yến Tam Hợp!"

"Tạ Tri Phi."

Yến Tam Hợp bật dậy, từ cao xuống : "Làm giữ lời hứa. Sẽ một ngày ngươi cũng xuống suối vàng gặp mặt của đấy."

Mẹ dùng cả cuộc đời để chuộc tội. Bà hy vọng nuôi dưỡng thể sống lâu trăm tuổi, bình an vô sự.

nếu thể sống lâu trăm tuổi, thì ít nhất cũng tìm chân tướng sự thật. Đến lúc đó, mới thể ngẩng cao đầu mà gặp Trịnh lão tướng quân, gặp cha ... và gặp cả Hoài Tả nữa.

Yến Tam Hợp dứt khoát xoay , sải bước bỏ .

Tạ Tri Phi theo bóng lưng nhỏ nhắn, kiên cường đang dần xa khuất, trong lòng ngổn ngang trăm mối, nên nên .

lúc , từ xa vọng tiếng gọi thất thanh: "Tam gia! Tam gia!"

Tiếng gọi khiến sắc mặt Tạ Tri Phi biến đổi kịch liệt.

Là giọng của Trương Khuê!

Sao sớm thế ?

Trương Khuê nhảy xuống khỏi lưng ngựa, lảo đảo chạy tới mặt Tạ Tri Phi, thở .

"Tam gia! Lão đại nhờ ngài mời gấp Bùi thái y đến quân doanh một chuyến. Phải thật nhanh lên ạ!"

Tạ Tri Phi giật : "Ai bệnh ? Bộ Lục ?"

"Không , là ngựa! Chiến mã đều bệnh hết cả !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-767-trung-hop.html.]

"Ngựa bệnh thì tìm thú y, tìm Bùi thúc cái gì?" Tạ Tri Phi theo bản năng về phía Bùi Minh Đình đang ngẩn ngơ bên bức tường: "Thái y chỉ chữa bệnh cho , chữa cho ngựa ?"

Trương Khuê quỳ sụp xuống đất van nài: "Tam gia, van cầu ngài! Cứ coi ngựa c.h.ế.t như ngựa sống mà chữa thử một . Nếu thì Bộ gia quân chúng coi như xong đời !"

Lúc Tạ Tri Phi mới hồn, lắp bắp hỏi: "Ý ngươi là... tất cả ngựa trong doanh trại đều bệnh ?"

"Tất cả! Toàn bộ! Không sót một con nào!"

Tạ Tri Phi kinh hãi đến mức há hốc mồm, thốt nên lời.

...

Bùi thái y thầm than trời trách đất, kiếp tạo nghiệp chướng gì mà kiếp sinh một thằng nghịch t.ử chuyên chuyện ngược đời như thế .

Đường đường là Thái y danh giá chuyên chữa bệnh cho Hoàng tộc, nay bắt khám bệnh cho... ngựa?

Thế mà cái thằng tiểu súc sinh nhà cũng nghĩ !

Còn nữa...

Cái xe ngựa chạy như ma đuổi thế xóc c.h.ế.t cái già ?

là nghiệt t.ử mà!

Một canh giờ .

Lục phủ ngũ tạng của Bùi thái y xóc lộn tùng phèo, hai tên tiểu súc sinh một trái một dìu cổng quân doanh.

Chờ đến khi Bộ Lục hớt hải chạy đón, Tạ Tri Phi hai lời hiệu cho Bộ Lục xổm xuống mặt Bùi thái y.

Rồi thuận thế đẩy ông già lên lưng Bộ Lục.

Bùi thái y còn kịp hiểu chuyện gì đang xảy thì gọn lưng gã tướng quân to lớn.

"Đây là đầu tiên cha cõng khám bệnh đấy nhé."

"Bớt nhảm , mau chạy theo."

Đoàn chạy hộc tốc đến khu chuồng ngựa. Bùi thái y cảnh tượng mắt, mù tịt về thú y nên chẳng bắt đầu từ , đành dạo một vòng quanh chuồng ngựa vẻ quan sát.

"Nước uống vấn đề gì ?"

"Đã kiểm tra kỹ ạ, độc."

"Thế còn cỏ ăn?"

"Cũng kiểm tra, bình thường."

"Ăn uống đều vấn đề..."

Bùi thái y lắc đầu ngao ngán với Bộ Lục, mặt nghiêm trọng phán: "Hàng trăm con ngựa cùng đổ bệnh một lúc cũng giống như hàng trăm cùng mắc bệnh . Lão phu sống từng tuổi đầu, chỉ nghĩ đến một nguyên nhân duy nhất thôi."

Bộ Lục mở to mắt chờ đợi: "Là cái gì?"

Bùi thái y chốt hạ: "Dịch bệnh."

Bộ Lục đến hai chữ "dịch bệnh" thì chợt tỉnh táo . Nếu quả thật là dịch bệnh thiên tai thì Bộ gia quân sẽ quy trách nhiệm nặng nề.

Bùi thái y hỏi tiếp: "Bắt đầu phát bệnh từ khi nào?"

Bộ Lục: "Khoảng giờ Dần sáng nay."

Bùi thái y: "Trước đó con ngựa nào c.h.ế.t ?"

Bộ Lục: "Có một con ngựa già c.h.ế.t đêm qua."

Bùi thái y: "Xác nó ?"

Bộ Lục: "Ta đem chôn ."

"Đích thị là dịch bệnh lây lan ." Bùi thái y phẩy tay kết luận: "Mau báo lên triều đình . Súc vật dịch bệnh thì Thái y như bó tay, chữa ."

"Không giống dịch bệnh lắm."

Một giọng bất ngờ vang lên.

Mọi đầu về phía phát tiếng , chỉ thấy Chu Thanh đang xổm bên cạnh một con ngựa bệnh.

"Nó hề sốt, nhiệt độ cơ thể bình thường. Mắt đỏ cũng chảy nước mắt sống. Tim đập định, màu sắc lưỡi cũng hồng hào bình thường."

Hắn chỉ tay mặt con ngựa: "Bùi thái y, ngài đây xem vẻ mặt con ngựa . Nhìn nó... dường như đang đau khổ, buồn bã."

Ngựa mà cũng buồn ư? Buồn cái nỗi gì chứ?

Cái thằng nhãi ranh lông bông mọc đủ thì cái quái gì về y thuật!

Bùi thái y trừng mắt lườm Chu Thanh, nhếch mép nhạt đầy ác ý: "Vậy thì chỉ còn một khả năng nữa thôi."

Mọi dồn ánh mắt về phía ông.

Chắc chắn trong quân doanh các ngươi thứ gì đó sạch sẽ, ma ám .

Bùi thái y liếc xéo Chu Thanh, cố tình châm chọc: "Con trai, mau mời đám hòa thượng, đạo sĩ trướng con tới đây lễ trừ tà cho đám ngựa !"

Đứa con trai trời đ.á.n.h của ông: "..."

Trong lòng Bộ Lục run lên bần bật. Trong đầu đột nhiên lóe lên một hình ảnh.

Lúc vội vã rời khỏi ngõ Bốn Chiếc, khéo thấy Tiểu Bùi gia dẫn đầu một đám hòa thượng đến tụng kinh cầu siêu cho nhà họ Trịnh.

Đến Trịnh gia tụng kinh là vì tường vây Trịnh gia sập. Tụng kinh cho ngựa là vì con ngựa của Lão tướng quân Trịnh Ngọc c.h.ế.t.

Một việc , một việc đều dính dáng đến Trịnh gia. Liệu đây chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên?

"Bùi thái y, ngựa chỉ đau buồn, mà còn tuyệt thực để c.h.ế.t theo chủ nhân nữa đấy."

Nói xong, Bộ Lục sang Tạ Tri Phi với ánh mắt đầy ẩn ý.

"Tam gia, con ngựa già qua đời đêm qua chính là tọa kỵ của Trịnh Ngọc lão tướng quân khi còn sống."

Đầu óc Tạ Tri Phi ù một tiếng, tai như điếc đặc, chẳng còn thấy bất cứ âm thanh gì xung quanh nữa.

---

 

Loading...