Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 774: Hợp tác
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:52:15
Lượt xem: 277
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên đời chuyện ý hợp tâm đầu ?
Có đấy.
Hàn Hú định bước chân khỏi nhà thì thấy một chiếc xe ngựa đỗ xịch ngay cửa dịch trạm.
Người đ.á.n.h xe là Lý Bất Ngôn, thì trong xe chắc chắn là mà nàng đang gặp!
Trong mắt Hàn Hú ánh lên ý , sải bước dài nghênh đón, đưa tay nhấc tấm rèm cửa sổ xe lên.
Yến Tam Hợp ngẩng đầu, thấy là Hàn Hú thì khóe miệng khẽ nhếch lên: "Trùng hợp , Hàn Hú?"
Hàn Hú nàng, khẽ nhíu mày: "Sao gầy nhiều thế ?"
"Mệt thôi."
Yến Tam Hợp vươn tay , Hàn Hú đỡ lấy, dìu nàng xuống xe, sang Lý Bất Ngôn chăm chú: "Sao cả ngươi cũng gầy rộc ?"
Lý Bất Ngôn khoanh tay ngực, hất hàm về phía Yến Tam Hợp: "Bị nàng liên lụy đấy."
Hàn Hú nghiêm mặt, hạ giọng dặn dò quản sự vài câu mới : "Đi theo ."
Băng qua trạm dịch, xuyên qua đình viện, phía là một tòa tiểu lâu hai tầng. Vòng qua tiểu lâu, sâu một khu rừng trúc xanh mát.
Sâu trong rừng trúc ẩn hiện một cái viện nhỏ yên tĩnh, thanh tịnh.
"Mỗi khi đến kinh thành đều sẽ nghỉ ngơi ở chỗ ."
"Rất tao nhã." Lý Bất Ngôn quan sát xung quanh đùa: "Đợi rảnh rỗi sẽ đến đây ở nhờ vài ngày cho mùi đời."
"Lúc nào cũng hoan nghênh."
Hàn Hú dẫn hai nhà, đích pha mời khách.
Trà nước xong xuôi, ba ai việc nấy.
Hàn Hú đợi Yến Tam Hợp mở lời : "Nói , cần điều tra vụ gì?"
"Ông chủ Hàn ngày càng thạo việc nhỉ."
Lý Bất Ngôn trêu chọc: "Có hợp tác một đôi với ?"
Hàn Hú đáp gọn lỏn: "Được!"
Lý Bất Ngôn: "..."
Yến Tam Hợp cắt ngang màn tán tỉnh: "Hàn Hú, điều tra t.h.ả.m án diệt môn xảy ngày rằm tháng bảy năm Vĩnh Hòa thứ tám của Trịnh gia."
Dù trong lòng Hàn Hú sự chuẩn , nhưng vẫn lời đề nghị của Yến Tam Hợp cho giật .
Lần nàng điều tra vụ án Tiên Thái t.ử khởi binh tạo phản, là vụ án diệt môn của Trịnh gia...
"Lại là một tâm ma nữa ?"
"Phải." Yến Tam Hợp gật đầu: "Phải thật nhanh lên, còn nhiều thời gian để chờ đợi ."
Hàn Hú hỏi thêm một câu "tại " nào, chỉ thản nhiên đáp: "Nhanh nhất thì cũng mất vài tháng."
"Vài tháng ư?" Lý Bất Ngôn thắc mắc: "Vụ án Tiên Thái t.ử , chẳng ngươi điều tra nhanh ..."
"Tạo phản là việc ồn ào náo động cả thiên hạ, còn diệt môn..." Hàn Hú nhạt: "Chắc chắn là càng im lặng tiếng, càng sạch sẽ gọn gàng càng !"
...
Chùa. Khu rừng nhỏ phía .
Tạ Tri Phi mặc một bộ quan phục võ tướng màu đen uy nghiêm, gác một chân dài lên ghế đá, ánh mắt lạnh lùng quét qua vị hòa thượng trung niên đang đối diện, dừng mặt bàn đá.
Trên bàn đá gì?
Một thanh đại đao sáng loáng vỏ, lưỡi đao sắc lẻm tỏa sát khí lạnh .
Hòa thượng trung niên cảm thấy khó thở, lắp bắp: "Quan gia... ngài tìm bần tăng..."
"Tạ đại nhân tìm ngươi để tra án."
Tiểu Bùi đại nhân bên cạnh vô hại: "Năm Vĩnh Hòa thứ tám, t.h.ả.m án diệt môn của lão tướng quân Trịnh Ngọc. Lúc ngươi đến Trịnh gia tụng kinh siêu độ, tận mắt chứng kiến thấy chuyện gì bất thường ?"
Hòa thượng giọng dịu dàng như gió xuân của Tiểu Bùi đại nhân thì thần kinh căng thẳng cũng giãn đôi chút: "Bần tăng thấy, cũng gì cả, chuyện đều bình thường..."
Cạch!
Tạ đại nhân cầm thanh đại đao lên, đập mạnh xuống mặt bàn đá. Hòa thượng sợ đến mức run b.ắ.n cả .
"Là... là... Sau khi bần tăng Trịnh gia, cảm giác xung quanh oán khí nặng nề."
Tiểu Bùi đại nhân vẫn giữ giọng điệu ôn hòa: "Nặng nề đến mức nào?"
Hòa thượng: "Bần tăng... bần tăng chỉ co giò bỏ chạy ngay lập tức."
Tiểu Bùi đại nhân dẫn dắt từng bước: "Sau đó thì ?"
Hòa thượng: "Sau đó bần tăng dám chạy, đành cắm đầu tụng kinh."
Tiểu Bùi đại nhân thở dài não nề: "C.h.ế.t nhiều như , oán khí nặng nề cũng là lẽ thường tình, cũng thật khó cho các vị sư phụ ."
Hòa thượng gật đầu lia lịa: " khi tụng kinh xong thì oán khí hình như cũng vơi một chút."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-774-hop-tac.html.]
Tiểu Bùi đại nhân trợn tròn mắt ngạc nhiên: "Sư phụ thật sự thể cảm nhận điều đó ?"
Hòa thượng tỏ vẻ xúc phạm: "Người một lòng tu hành như bần tăng, ngũ quan và cảm nhận so với thường tất nhiên là nhạy bén hơn nhiều..."
"Nói trọng điểm!"
Tạ Tri Phi sầm mặt quát lớn, giọng điệu cực kỳ thiếu kiên nhẫn.
"A Di Đà Phật!" Hòa thượng chắp tay: "Tạ đại nhân, còn trọng điểm gì nữa cả. Tụng kinh xong là chúng bần tăng rời ngay."
Tạ đại nhân lười nhảm, trực tiếp cầm thanh đại đao lên, chiều hành hung.
"Ấy , gì mà động d.a.o động kiếm thế, gì từ từ chứ!"
Tiểu Bùi đại nhân vội vàng can ngăn, trừng mắt nhắc nhở Tạ Tri Phi, sang híp mắt với hòa thượng: "Lúc tụng kinh, sư phụ dỏng tai lên xem đám Cẩm Y Vệ và thị vệ Hình bộ bên cạnh chuyện gì với ?"
Hòa thượng lắc đầu quầy quậy: "Không ai chuyện cả."
Tiểu Bùi gia ồ lên một tiếng: "Bị dọa câm hết ?"
"Không !" Hòa thượng len lén liếc Tạ đại nhân: "Hình như là lệnh của cấp , cấm bàn tán, ăn tùy tiện."
Tiểu Bùi đại nhân: "Vậy bọn họ cứ trơ như phỗng thế ?"
Hòa thượng nhớ : "Họ chằm chằm chúng bần tăng tụng kinh."
Tiểu Bùi đại nhân: "Rồi nữa?"
Hòa thượng: "Tụng kinh xong thì chúng bần tăng về."
Tạ đại nhân phắt dậy, hai tay chống lên bàn đá, chồm về phía , cúi thấp đầu, hòa thượng với ánh mắt đằng đằng sát khí.
Hòa thượng c.ắ.n răng, run rẩy : "Người xuất gia dối. Tạ đại nhân, sự thật đúng là như thế mà!"
"Nếu là sự thật, thì ngậm chặt cái miệng cho . Nếu dám để lộ ngoài nửa chữ, g.i.ế.c tha!"
Tạ đại nhân vác đại đao lên vai, hùng hổ bỏ .
Tiểu Bùi đại nhân áy náy chắp tay tạ với hòa thượng.
"Cấp ép uổng quá, cũng hết cách. Sư phụ đại nhân đại lượng đừng chấp nhặt với nhé, lát về sẽ mắng một trận cho ngài hả giận..."
Nói xong, lon ton chạy đuổi theo Tạ đại nhân.
Chạy vài bước, còn quên đầu dậm chân, bộ mặt đau khổ than vãn với hòa thượng: "Sao thể đối xử thô bạo với cao tăng đắc đạo như thế chứ, đúng là tạo nghiệp chướng mà!"
Hai vị đại nhân một một leo lên xe ngựa.
Rèm xe buông xuống, Tiểu Bùi đại nhân lập tức nghiến răng, giọng âm trầm: "Tạ Ngũ Thập, với tiếp theo, ngươi diễn tàn nhẫn hơn chút nữa cho !"
Tạ đại nhân: "..."
...
Chạng vạng tối. Lầu Xuân Phong.
Tạ đại nhân và Tiểu Bùi đại nhân, dẫn theo ba tùy tùng bước phòng bao.
Trên bàn tròn bày sẵn một mâm cơm thịnh soạn.
Chờ an tọa, Yến Tam Hợp cầm đũa lên: "Vẫn quy củ cũ, ăn no bàn công chuyện ."
Cả nhóm ăn như rồng cuốn, nhanh như gió lốc.
Tạ Tri Phi đói đến lả , lùa liền ba bát cơm đầy mới thấy hồn vía. Hắn bưng chén lên, chậm rãi mở miệng.
"Hỏi một vòng , chẳng gì đặc biệt cả. Chỉ mấy vị cao tăng tu vi thâm hậu là bước chân Trịnh gia cảm nhận oán khí ngút trời."
Yến Tam Hợp buông đũa xuống: "Còn gì nữa ?"
"Còn một việc nữa." Tạ Tri Phi ngập ngừng một chút: "Bọn họ xung quanh một ai dám hé răng nửa lời, đám Cẩm Y Vệ thì cứ chằm chằm họ chớp mắt."
Ồ?
Yến Tam Hợp sang hỏi Tiểu Bùi gia: "Minh Đình, tăng nhân tụng kinh siêu độ cần thiết để Cẩm Y Vệ giám sát chặt chẽ như thế ?"
Trong miệng Bùi Tiếu vẫn còn đầy thức ăn kịp nuốt, đành ậm ừ trả lời: "Không cần . Người xuất gia giới luật nghiêm minh, thành thật là điều cơ bản nhất, họ sẽ bớt xén câu kinh nào mà lo."
Yến Tam Hợp lạnh: "Đó chính là điểm kỳ quái."
" !"
Hai mắt Bùi Tiếu chợt sáng lên như đèn pha.
Việc quái gì cử Cẩm Y Vệ canh chừng hòa thượng tụng kinh chứ?
Yến Tam Hợp rót thêm cho Tạ Tri Phi: "Tam gia, Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ năm Vĩnh Hòa thứ tám là ai?"
Tạ Tri Phi ngẩn : "Cái thực sự rõ, cho tra ."
Yến Tam Hợp bưng chén lên, giọng lạnh lùng: "Vậy thì điều tra cho kỹ !"
Tạ Tri Phi ánh mắt sắc lạnh của nàng kích thích, đầu óc bỗng chốc tỉnh táo hẳn .
---