Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 776: Mẫu tử
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:52:17
Lượt xem: 299
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lịch trực của Thái y viện phân chia luân phiên. Hôm nay, khéo đến ngày nghỉ của Bùi Ngụ.
Người nghề y thì dù rảnh rỗi cũng rời sách thuốc. Bên cạnh ông, chính thê Quý thị đang cặm cụi xem xét sổ sách thu chi trong phủ.
"Đại gia về ạ."
Bùi Ngụ ném cuốn sách t.h.u.ố.c sang một bên, mắng vọng : "Nó còn đường mò mặt về cơ ? Suốt ngày lêu lổng chơi bời, đến cái bóng cũng chẳng thấy ..."
Lời mắng mỏ bỗng nghẹn nơi cổ họng, bởi vì phía đứa con trai quý t.ử còn một Lý Bất Ngôn - bệnh thập t.ử nhất sinh chính tay ông cứu sống.
Bùi Ngụ vội dậy, đổi giọng: "Lý cô nương đến chơi, Yến cô nương gì phân phó ?"
"Thứ nhất, đến để cảm tạ ơn cứu mạng của Bùi thái y." Lý Bất Ngôn chắp tay hành lễ với hai vợ chồng: "Thứ hai, cô nương nhà xin Bùi thái y ít t.h.u.ố.c độc."
Trước mắt Bùi Ngụ tối sầm , lảo đảo suýt ngã.
Lý Bất Ngôn vội trấn an: "Bùi thái y đừng căng thẳng, là dùng cho việc công, hại vô tội ."
Độc d.ư.ợ.c và t.h.u.ố.c chữa bệnh vốn tách rời . Khi cần thiết, lấy độc trị độc cũng là một phương pháp chữa bệnh hiệu quả. Trong kho t.h.u.ố.c của Bùi gia ít nhiều cũng dự trữ một loại độc dược.
Bùi Ngụ trừng mắt lườm con trai một cái. Cái thằng ranh con mồm miệng chẳng chút kín đáo nào, trong nhà cái gì cũng bô bô khai hết ngoài.
Đứa con trai oan ức thanh minh: "Là Tạ Ngũ Thập bảo con về lấy mà."
Hắn bảo ngươi ăn cứt, ngươi ăn hả?
Bùi Ngụ hít sâu một lấy bình tĩnh: "Lý cô nương cần dùng cho mấy ?"
Lý Bất Ngôn cũng rõ tính toán cụ thể của Yến Tam Hợp, chỉ ước lượng đại khái: "Chắc hơn mười ạ!"
Tim Bùi Ngụ rỉ máu. Thuốc độc tinh chế còn đắt hơn cả nhân sâm ngàn năm, một ít tốn bao nhiêu bạc tiền và công sức.
Tuy xót của nhưng Bùi Ngụ vẫn chút do dự ngoài: "Lý cô nương chờ một chút."
"Chờ một chút" nghĩa là trong phòng khách mà chờ.
Trong phòng lúc chỉ còn Bùi Tiếu và Quý thị. Lý Bất Ngôn vốn thích giao đãi nhiều lời, bèn cúi đầu uống im lặng.
Quý thị là chủ mẫu, thấy khí trầm lắng bèn lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Lý cô nương..."
"Nương!" Bùi Tiếu vội dậy cắt ngang: "Dạo đầu nương đau ? Để con trai xoa bóp cho nương nhé?"
Mẫu nhà tính nết thế nào còn lạ gì nữa?
Lý cô nương bao nhiêu tuổi ? Quê quán ở ? Cha còn song ? Đã đính hôn với ai ? Nhà trai gia cảnh thế nào...
Một tràng câu hỏi điều tra lý lịch trích ngang sẽ tuôn ngay ba chữ "Lý cô nương..." . Với tính cách của Lý Bất Ngôn thì chịu nổi màn tra khảo của bà?
Bùi Tiếu nhanh chân bước ghế Quý thị, ân cần xoa bóp huyệt thái dương cho bà.
Quý thị vốn mắc chứng đau đầu kinh niên, chữa mãi khỏi hẳn. Được con trai bảo bối quan tâm chăm sóc, trong lòng bà vui như mở cờ, quên bẵng luôn cả "Lý cô nương" "Trương cô nương" gì đó, sang trách yêu con trai: "Đâu cần con vất vả thế. Hiếm khi con về nhà, hai con trò chuyện tâm sự là vui ."
Lý Bất Ngôn thì cũng chẳng buồn uống nữa, điều dậy ngoài sân hóng mát.
Nàng bước , trái tim Bùi Tiếu cũng bay theo. Nam nhân đôi khi thật hèn mọn, trong lòng tự nhủ buông tay, nhưng ánh mắt cứ tự chủ mà dõi theo bóng hình .
Lý Bất Ngôn dừng tán cây cổ thụ trong sân. Thời tiết hôm nay thật . Ánh nắng vàng rực rỡ chiếu rọi khắp sân vườn, hoa đỏ thắm, lá xanh tươi, gió xuân ấm áp. Nàng lơ đãng liếc trong phòng...
Chỉ thấy Bùi Tiếu đang lưng Quý thị, đôi tay ân cần xoa bóp huyệt thái dương cho , thỉnh thoảng cúi xuống thì thầm to nhỏ điều gì đó bên tai bà. Quý thị tít mắt, hạnh phúc đến mức khép miệng.
Cảnh sắc mùa xuân tươi trong mắt Lý Bất Ngôn bỗng chốc nhạt nhòa, cơn gió ấm áp cũng trở nên vô cảm. Trong mắt nàng lúc chỉ còn hình ảnh đầm ấm của hai con Bùi Tiếu.
Bùi Tiếu ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt Lý Bất Ngôn đang bất động trong sân chằm chằm, nhưng ánh xa xăm, dường như đang xuyên qua để đến một nơi nào đó xa.
Nàng thế nhỉ? Sao hốc mắt đỏ hoe thế !
Bùi Tiếu buông Quý thị , vội vàng chạy ngoài sân.
Lý Bất Ngôn kêu lên "Ái chà" một tiếng, đưa tay dụi dụi mắt: "Bụi bay mắt ."
"Có bụi thật ?"
"Hay là..." Lý Bất Ngôn cố tình trêu chọc: "... Ngươi thổi giúp ?"
"Ngươi... ngươi... ngươi..."
Bùi Tiếu đỏ mặt tía tai, luống cuống định rút khăn tay đưa cho nàng tự lau thì phía truyền đến tiếng hỏi han của Quý thị: "Lý cô nương thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-776-mau-tu.html.]
Bùi Tiếu giật , vội nhét khăn tay trở n.g.ự.c áo: "Mắt cô bụi bay thôi ạ."
Lý Bất Ngôn nhe răng : "Không ạ, hết ."
lúc , Bùi Ngụ tay cầm hai chiếc bình sứ nhỏ tới: "Bình màu trắng là t.h.u.ố.c độc, bình màu xanh là t.h.u.ố.c giải. Tuyệt đối đừng nhầm lẫn đấy..."
"Không nhầm ạ." Lý Bất Ngôn đón lấy hai lọ thuốc, gật đầu chào Bùi Tiếu, buông một câu "Ta chờ ngươi nửa canh giờ ở ngoài xe" dứt khoát xoay bỏ .
"Cha, nương, con cũng xin phép ạ." Bùi Tiếu vội vàng chạy đuổi theo.
Quý thị ngẩn , sang chồng, nhỏ giọng thắc mắc: "... Chẳng cô nương bảo còn chờ nửa canh giờ nữa ?"
Bùi Ngụ theo bóng lưng vội vã của con trai, lòng chợt chùng xuống.
"Chuyện hôn sự của thằng cả, xem tranh thủ lo liệu sớm thôi bà ạ."
...
Lầu Xuân Phong bao trọn gói.
Tất cả những nghề tang lễ tiếng tăm ở thành Tứ Cửu đều nhận mời dự tiệc của Tổng chỉ huy sứ Binh Mã Tư Ngũ thành.
Một lọ t.h.u.ố.c độc trắng, một lọ t.h.u.ố.c giải xanh đặt trang trọng bàn.
Hoàng Kỳ cả đời từng hạ độc ai, nghĩ đến viễn cảnh sắp tới mà lòng rạo rực, hưng phấn: "Yến cô nương, để hạ độc cho, thử cảm giác đó."
"Xin nhé, định đích tay." Yến Tam Hợp đảo mắt tính toán: "Ngày mai chúng sẽ phân công thế : Tiểu Bùi gia phụ trách tiếp khách ở đại sảnh, còn Tam gia sẽ đón khách ở phòng bao lầu."
"Lại còn chia hai nhóm nữa cơ ?"
Tạ Tri Phi thắc mắc: "Phòng bao sẽ tiếp đãi những ai?"
Yến Tam Hợp: "Những trực tiếp thu dọn xác c.h.ế.t cho Trịnh lão đại, Trịnh lão tứ và những trong viện Hải Đường. Tất cả đều mời lên phòng bao."
Tạ Tri Phi định hỏi "Tại ", nhưng chợt nhớ đến chi tiết trong ba bộ hồ sơ vụ án.
"Trọng điểm điều tra là ba nơi ?"
Yến Tam Hợp gật đầu xác nhận.
Hồ sơ vụ án ghi rõ rành rành:
Đám áo đen đầu tiên lén bỏ t.h.u.ố.c mê các giếng nước trong phủ Trịnh gia. Chờ cho cả phủ chìm giấc ngủ mê man thì chúng mới bắt đầu cuộc tàn sát.
Đi đến , chúng gần như gặp sự kháng cự nào đáng kể.
Chỉ ba nơi ngoại lệ.
Nơi thứ nhất là viện của Trịnh lão đại. Trịnh lão đại do cảnh giác cao độ may mắn mà đột nhiên bừng tỉnh, tay tấc sắt lao chống trả quyết liệt với đám sát thủ. Cuối cùng, ông trúng sáu nhát d.a.o chí mạng, ngã gục và t.ử vong tại chỗ.
Nơi thứ hai là viện của Trịnh lão tứ. Trịnh lão tứ uống rượu với đồng liêu về. Do trời nóng bức nên ông sai hạ nhân kê giường ngủ ngoài sân cho mát. Đang ngủ mơ màng, thấy động tĩnh lạ bên ngoài, ông vác đao lao . do uống quá nhiều rượu, tay chân bủn rủn, chống đỡ nổi nên sát thủ c.ắ.t c.ổ c.h.ế.t.
Ngoại lệ cuối cùng là viện Hải Đường ở góc Đông Bắc. Cha con Trịnh Hoán Đường hiểu trúng t.h.u.ố.c mê. Họ liều c.h.ế.t chiến đấu với đám áo đen, nhưng cuối cùng quả bất địch chúng, cả hai cha con đều c.h.ế.t t.h.ả.m lưỡi đao oan nghiệt. Vợ của Trịnh Hoán Đường và đứa con gái thì đều c.h.ế.t cháy trong đám lửa lớn.
Chỗ chính là điểm mấu chốt mà Yến Tam Hợp điều tra kỹ lưỡng nhất.
Thực trong hồ sơ vụ án tồn tại một sơ hở c.h.ế.t ...
Vợ và "con gái" của Trịnh Hoán Đường thực sự thiêu sống ? Nếu quả thật là thiêu sống, tại họ kêu cứu? Chẳng lẽ đám áo đen cứ trơ đó họ c.h.ế.t cháy mà tay g.i.ế.c luôn cho nhanh gọn? Điều phi lý!
Và...
Đứa "con gái" c.h.ế.t cháy rốt cuộc là ai? Nó từ tới? Còn đứa con gái thật sự thì trốn ở ? Ai thực hiện màn "trộm long tráo phụng" ngoạn mục ngay trong thời khắc sinh t.ử ngàn cân treo sợi tóc đó?
"Ba Trịnh lão đại, Trịnh lão tứ và Trịnh lão ngũ đều từng liều c.h.ế.t giao đấu với đám áo đen. Thi thể của họ chắc chắn sẽ những dấu vết khác biệt so với những g.i.ế.c trong lúc hôn mê. Đây chính là manh mối chúng cần tìm. Ngoài ..."
Giọng điệu Yến Tam Hợp trở nên trầm tĩnh lạ thường.
"Không các ngươi còn nhớ , trong vụ án Trịnh gia hai vật chứng quan trọng nhất, tất cả đều chĩa mũi dùi về phía cha con Ngô Quan Nguyệt."
"Ta nhớ." Tạ Tri Phi đáp ngay: "Một là nửa miếng lệnh bài bằng ngà voi, hai là tấm da trâu to bằng bàn tay tìm thấy trong bụng của Trịnh Hoán Đường ở viện Hải Đường."
Bùi Tiếu nhíu mày ngạc nhiên: "Sao ngươi nhớ dai thế?"
---