Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 781: Nghiệm thi

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:52:22
Lượt xem: 299

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Công việc hốt xác đòi hỏi lau rửa sạch sẽ c.h.ế.t từ đầu đến chân. Những bộ phận tổn thương, biến dạng nắn chỉnh cho ngay ngắn, vết thương hở khâu vá cẩn thận, cho t.h.i t.h.ể trông tươm tất nhất thể mới mặc quần áo liệm.

Ngỗ tác khám nghiệm xong nhét ruột trở ổ bụng, nhưng qua loa nên vẫn còn một đoạn ruột lòi ngoài.

Trần Bì nghĩ thầm, dù đây cũng là con trai của Đại tướng quân đang xả vì nước nơi sa trường, thể để ngài trong bộ dạng t.h.ả.m hại như . Hắn bèn cẩn thận lấy ruột , sắp xếp nhét trong cho gọn gàng.

Vừa , nghiến răng ken két vì căm phẫn.

Ruột nối liền với dày, mà phần dày phía x.é to.ạc nham nhở.

Lúc , chân tướng vụ án vẫn còn là một ẩn . Hắn chuyện con trai út Trịnh gia tự tay moi r.u.ộ.t giấu mật thư, chỉ nghĩ là tên sát nhân khốn kiếp nào đó tay tàn độc, m.ổ b.ụ.n.g như thế . Hắn thầm c.h.ử.i rủa mười tám đời tổ tông nhà kẻ thủ ác.

"Hơn mười ngày , mấy em nghề hốt xác chúng tụ tập bàn tán về vụ án Trịnh gia. Có nhắc đến chuyện miếng da trâu tìm thấy giấu bộ ruột, lúc đó ..." Trần Bì nhắm nghiền mắt : "... mới vỡ lẽ đều tin rằng bộ ruột đó do chính tay con trai út Trịnh gia kéo ."

Hắn lập tức cảm thấy điều .

Ngày hôm đó, chính tay lau rửa cho thi thể. Lòng bàn tay của c.h.ế.t sạch trơn, chỉ mu bàn tay là lấm tấm vết m.á.u b.ắ.n .

Trong khi đó, tay trái thì bê bết máu, nhưng hướng của vết rách và tư thế của bộ ruột cho thấy lực tác động đến từ bên .

Tại mâu thuẫn như ?

Hắn tua tua trong đầu hình ảnh hiện trường ngày hôm đó. Chợt ngộ lý do vì lòng bàn tay trái của nạn nhân đầm đìa máu.

Đó là bởi vì tay cầm đao chiến đấu, khi thương ở bụng , chỉ thể dùng tay trái ôm bụng để che vết thương và ngăn m.á.u chảy.

vấn đề nan giải nảy sinh.

Nếu xác định tay trái chỉ dùng để che vết thương, thì bàn tay sạch sẽ thể thực hiện hành động moi r.u.ộ.t đẫm m.á.u mà dính chút m.á.u nào trong lòng bàn tay?

Đây là điều vô lý, thể xảy .

Nếu do chính tự tay , thì ai là moi r.u.ộ.t ?

Và còn nữa...

Miếng da trâu bí ẩn , liệu thực sự là do con trai út Trịnh gia tự nhét bụng để tố cáo hung thủ ?

Nghĩ đến đây, Trần Bì toát mồ hôi lạnh, ướt đẫm cả áo.

"Mồ hôi lạnh túa , cũng là lúc nhớ tới điểm kỳ quái thứ hai."

Yến Tam Hợp: "Là gì?"

Trần Bì l.i.ế.m đôi môi khô khốc nứt nẻ: "Là t.h.i t.h.ể phụ nữ c.h.ế.t cháy."

Yến Tam Hợp: "Người lớn nhỏ?"

Trần Bì: "Người lớn."

Mẹ ư?

Màng nhĩ Tạ Tri Phi bỗng nhiên nhói lên đau buốt, ù đặc quánh.

Thi thể của thì gì mà kỳ quái cơ chứ? Nếu gì bất thường thì là t.h.i t.h.ể của Hoài Hữu mới đúng chứ?

Hắn trừng mắt chằm chằm Trần Bì, gằn từng chữ một:

"Thi thể phụ nữ lớn đó kỳ quái ở chỗ nào?"

"Hai t.h.i t.h.ể cháy đen giường trong sương phòng phía Tây. Người nhỏ bên trong sát tường, lớn bên ngoài. Ngọn lửa rõ ràng bắt nguồn từ phía đầu giường lan xuống, cho nên đôi bàn chân của lớn ở phía cuối giường may mắn cháy sém."

Tạ Tri Phi c.ắ.n chặt răng, giọng run rẩy kiểm soát: "Điểm kỳ quái ở đôi chân của bà ?"

"Phải."

Trần Bì nhắm mắt , như đang cố gắng lục lọi trong ký ức hình ảnh ám ảnh ngày hôm đó.

"Mu bàn chân sạch sẽ, trắng trẻo. lòng bàn chân... bẩn."

"Ý... ý ngươi là gì?" Tạ Tri Phi cảm thấy trái tim như đang một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

"Ta... ..." Trần Bì bắt đầu năng lộn xộn: "Ta chỉ thấy lạ thôi... Tại ... tại bẩn như thế chứ?"

Một t.h.i t.h.ể cháy đen thui nhưng đôi chân trắng nõn nà, sự tương phản kỳ lạ đó khiến Trần Bì lập tức chú ý.

Trong nghề tang lễ quy tắc bất thành văn: Nam nữ thụ thụ bất . Nam giới hốt xác cho đàn ông. Nữ giới hốt xác cho đàn bà.

Trừ những trường hợp bất khả kháng, còn đều tuân thủ nghiêm ngặt quy định đó.

Cũng đám quan nghĩ cái quái gì mà chỉ định một - một gã đàn ông - lo hậu sự cho cả viện Hải Đường, trong đó cả phụ nữ.

Cho nên, đây là đôi chân phụ nữ đầu tiên và duy nhất mà thấy và chạm kể từ khi nghề.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-781-nghiem-thi.html.]

Lúc dùng nước sạch lau rửa, phát hiện lòng bàn chân của phụ nữ bẩn, chỉ dính bụi đất mà còn lấm lem cả bùn đất.

"Lúc thắc mắc: Thật kỳ lạ, phụ nữ chẳng đang ôm con gái ngủ giường , tại lòng bàn chân bẩn thỉu như chân đất ở ngoài vườn thế ?"

Tạ Tri Phi đột nhiên cứng đờ .

Kỳ quái chỉ thế. Mẹ xưa nay vốn hợp tính với Hoài Hữu, ít khi bước chân phòng con gái, chứ đừng đến chuyện hai con ngủ chung một chiếc giường.

Ngày mười bốn tháng bảy là sinh nhật chung của và Hoài Hữu.

Cha tổ chức sinh nhật cho hai em nên đích tửu lâu mua về mười mấy món ăn ngon, còn mua thêm nhiều hồ lô ngào đường mà Hoài Hữu thích nhất.

Hoài Hữu còn tinh nghịch nhét một viên kẹo miệng , ngọt đến tê cả răng.

Đó chính là lý do tại cả nhà viện Hải Đường trúng t.h.u.ố.c mê... vì họ ăn đồ ăn chung của cả phủ.

Bữa tiệc sinh nhật của gia đình bốn diễn vô cùng ấm cúng, vui vẻ.

Ăn xong, cha và tiền viện dạo cho tiêu cơm. Hắn và Hoài Hữu thì chạy hậu viện chơi. Hắn định bắt mấy con đom đóm bỏ màn cho em gái ngắm.

Kết quả tay trắng về, chỉ bắt mấy con dế mèn. Hoài Hữu giận dỗi, bĩu môi chê bai bỏ về phòng ngủ.

Con bé thói quen cứ qua canh hai là lên giường ngủ, nếp sinh hoạt quy củ.

Hắn còn nán trêu chọc bên giường em gái một lúc, thấy nó buồn ngủ rũ mắt chịu nổi nữa mới chịu về phòng .

Nửa đêm, buồn tiểu nên tỉnh dậy. Nhìn sang phòng thấy đèn vẫn còn sáng trưng.

Sao giờ vẫn ngủ?

Giải quyết xong nỗi buồn, tò mò về phía phòng . Nghiêng đầu , thấy cửa chính mở toang, cha đang chắp tay giữa sân, bóng lưng sừng sững, trầm mặc tựa như một ngọn núi vững chãi.

Ma xui quỷ khiến thế nào bước tới gần.

Cha thấy tiếng bước chân, đầu hỏi: "Sao giờ con còn ngủ?"

"Con buồn tiểu nên tỉnh dậy ạ."

"Về ngủ , ban đêm nhớ đắp chăn cẩn thận kẻo lạnh."

"Vâng ạ!"

Hắn định thì hiểu hình ảnh bóng lưng cô độc của cha thôi thúc thêm một câu.

"Cha, con sẽ chăm chỉ luyện võ, nhất định sẽ cha nở mày nở mặt."

Cha sững một chút, trong đáy mắt ánh lên nét hiền từ: "Được! Cha tin con."

Nhìn thấy nụ của cha, mới yên tâm trở về phòng. mấy bước thì phía lưng truyền đến tiếng động mạnh.

Hắn phắt , chỉ thấy cha lao vút tới giá binh khí, chộp lấy thanh đại đao, phóng như bay khỏi viện.

Hắn tập võ với cha từ năm lên ba, nhưng bao giờ thấy cha di chuyển với tốc độ kinh hoàng như thế.

Chẳng lẽ phía xảy biến cố gì?

Cơn buồn ngủ tan biến, lao tới giá binh khí, chộp lấy thanh đao của cũng vội vã đuổi theo cha.

Khi hai cha con rời , trong viện Hải Đường lúc đó chỉ còn và Hoài Hữu.

Hắn nhớ rõ, rõ ràng đang ở trong phòng riêng của bà, tại cuối cùng c.h.ế.t giường của Hoài Hữu, còn trong tình trạng chân trần dính đầy bùn đất?

Yết hầu Tạ Tri Phi chuyển động khó nhọc: "Có khả năng là bà phát hiện phòng con gái cháy, trong tình thế cấp bách..."

"Không ! Hai con họ rõ ràng là đang ngủ say thì sát hại!"

"Bị sát hại?" Giọng Tạ Tri Phi rít lên qua kẽ răng: "Dựa mà ngươi dám khẳng định chắc chắn như ?"

Trần Bì: "Hai con họ đó, tư thế tự nhiên, hề dấu hiệu giãy giụa phản kháng gì cả."

Tim Tạ Tri Phi đập thình thịch như vỡ tung lồng ngực: "Vết thương chí mạng ? Là do đao? Kiếm? Hay là d.a.o găm?"

"Vết thương ở cổ, là do đao chém." Trần Bì khẳng định: "Ta sờ ngay. Tuy t.h.i t.h.ể cháy đen thui, rõ mặt mũi nhưng vết c.h.é.m sâu ở cổ thì lẫn ."

Mặt Tạ Tri Phi còn chút máu.

Hồ sơ vụ án hề ghi chép chi tiết , chỉ vỏn vẹn một câu kết luận lạnh lùng: "C.h.ế.t cháy".

Chỉ duy nhất một câu mà thôi!!!

---

 

Loading...