Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 782: Xương khô

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:52:23
Lượt xem: 299

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một nghi vấn lớn trong lòng Yến Tam Hợp giải đáp.

Hai con họ cũng đám áo đen sát hại dã man, chỉ là đó hung thủ phóng hỏa đốt xác phi tang.

Vậy thì ai là kẻ châm ngọn lửa ?

là đám áo đen ? Để ngụy tạo hiện trường giả, bắt chước thủ pháp phóng hỏa đặc trưng của hoàng thất Đại Tề nhằm đổ tội cho cha con Ngô Quan Nguyệt?

Hay là... chính là cứu nàng khỏi biển lửa năm đó? Phóng hỏa để che giấu hành tung trộm long tráo phụng, tráo đổi sống lấy c.h.ế.t?

"Trần Bì, nếu ngươi phát hiện lòng bàn chân t.h.i t.h.ể bẩn, thì..." Yến Tam Hợp chằm chằm, ánh mắt sắc bén như xuyên thấu tâm can: "Ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ, tại lòng bàn chân bẩn như thế?"

Ký ức về tám năm sống ở Trịnh gia của Yến Tam Hợp vẫn khôi phục , cho nên nàng thể lý giải đêm hôm khuya khoắt, nuôi xuất hiện giường của với đôi chân trần lấm lem bùn đất.

Trần Bì vội rũ mắt xuống, lảng tránh ánh của Yến Tam Hợp: "Ta . Ta nghĩ mãi , và cũng... cũng dám nghĩ sâu xa."

Không đúng! Hắn đang dối.

Yến Tam Hợp đảo mắt quanh căn phòng tồi tàn, đột nhiên hỏi một câu liên quan: "Ngươi vẫn cưới vợ sinh con ?"

"Người nghề như chúng , quanh năm suốt tháng tiếp xúc với xác c.h.ế.t, âm khí nặng nề, cô nương nhà lành nào dám gả cho? Còn cưới mấy ả lăng loàn trắc nết về thì chỉ tổ phá nát cái nhà ."

Yến Tam Hợp: "Ngươi , sở dĩ ngươi tàn ma dại như bây giờ là do hốt xác định mệnh đó."

Trần Bì gật đầu xác nhận.

Yến Tam Hợp: "Là do đôi bàn chân của nữ thi ám ảnh ngươi, khiến ngươi nông nỗi , đúng ?"

Câu hỏi như một giọt nước lạnh rơi chảo dầu đang sôi sục.

Trần Bì lập tức nổi điên, hai con mắt trũng sâu trong hốc mắt lồi đầy giận dữ.

"Ngươi láo! Ngươi ngậm m.á.u phun ! Ta ... Không tại đôi chân đó! Không !"

"Ngươi cái gì?" Giọng Yến Tam Hợp trầm xuống đầy uy lực: "Không lén lút sờ soạng đôi chân đó trong lúc lau rửa t.h.i t.h.ể ?"

Lời dứt, sắc mặt của cả Trần Bì và Tạ Tri Phi đồng thời biến đổi kịch liệt.

Gương mặt Trần Bì vặn vẹo, tràn đầy vẻ dữ tợn và bi phẫn. Nếu ánh mắt sắc như d.a.o của Tạ Tri Phi ghim chặt, lẽ lao xé xác Yến Tam Hợp .

Yến Tam Hợp điềm nhiên đón nhận ánh mắt hằn học của Trần Bì.

Hắn , đó là đôi chân phụ nữ đầu tiên và duy nhất từng thấy. Hắn , đôi chân đó trắng nõn nà. Hắn năng lộn xộn, lắp bắp khi nhắc đến chi tiết . Hắn dám thẳng mắt nàng. Hắn ba mươi tuổi đầu mà vẫn mảnh tình vắt vai, khao khát đàn bà kìm nén bấy lâu...

Dưới áp lực từ ánh soi mói của Tạ Tri Phi và Yến Tam Hợp, con Trần Bì co rúm từng chút một, càng lúc càng khô quắt, thiếu sức sống, trông chẳng khác gì một cái xác c.h.ế.t thở.

" ."

Mí mắt Trần Bì giật giật liên hồi.

Hắn thừa nhận, nhân lúc ai chú ý, lén lút sờ soạng đôi chân trắng muốt vài cái.

Không phụ nữ t.ử tế nào chịu lấy . Kể cả là góa phụ gái ế cũng đều chê bai đôi bàn tay chuyên sờ xác c.h.ế.t của là dơ bẩn, xui xẻo.

Khó khăn lắm mới một cô nương chê, nhưng cha kịch liệt phản đối, bảo gả con cho kẻ hốt xác là bôi tro trát trấu mặt gia đình.

Vì thế, hôn nhân trong giới thường là "nồi nào úp vung nấy", con cái các gia đình nghề tang lễ sẽ lấy .

chấp nhận phận đó. Cưới một cô vợ cùng nghề, đẻ con tiếp tục cái nghề mạt hạng , đời đời kiếp kiếp ngóc đầu lên , chẳng là bi kịch hồi kết ?

Hắn quyết tâm cưới một vợ bình thường bên ngoài để đổi đời cho con cháu, nhưng đời như mơ, chẳng ai thèm ngó ngàng tới .

Cứ thế, năm qua năm khác, tuổi xuân trôi qua trong cô độc và kìm nén.

Hắn là một thằng đàn ông khỏe mạnh bình thường, tuy nghề tiếp xúc với t.ử thi nhưng cũng những d.ụ.c vọng bản năng của con .

Cái xác tuy c.h.ế.t hai ngày, bắt đầu bốc mùi t.ử khí, nhưng đôi chân trắng trẻo, mịn màng một cách lạ kỳ, đầy sức cám dỗ.

Trong phút yếu lòng, kiềm chế mà đưa tay sờ mó, mân mê. Nào ngờ, hành động đó trở thành cơn ác mộng ám ảnh suốt quãng đời còn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-782-xuong-kho.html.]

Mấy ngày , phong thanh chuyện về bộ ruột lòi và tấm da trâu bí ẩn, liên tưởng đến vết bẩn kỳ lạ lòng bàn chân nữ thi, linh cảm điều gì đó cực kỳ .

Hắn cụ thể là gì, chỉ trực giác mách bảo rằng một âm mưu đáng sợ đang bao trùm.

Hắn sợ hành vi sàm sỡ t.h.i t.h.ể của bại lộ, nơm nớp lo sợ quan phủ sẽ tìm đến hỏi chuyện về bộ ruột .

Suốt nửa tháng trời, đêm nào cũng mơ thấy con trai út của Trịnh Ngọc hiện về đòi mạng, oán trách tròn bổn phận.

Cũng từ đó, mắc chứng chán ăn, ăn gì nôn nấy, cơ thể ngày càng suy kiệt, gầy mòn.

Lúc Trần Bì mới bái sư học nghề, sư phụ dạy một bài học để đời:

Ông bảo: "Con đừng thấy c.h.ế.t im bất động mà coi thường. Thực họ đấy, bao nhiêu uẩn khúc, oan tình đều hiện rõ khuôn mặt, thể họ cả."

"Người già con cháu hiếu thảo thì t.h.i t.h.ể sạch sẽ, thơm tho, vương mùi xú uế. Kẻ bất hiếu bỏ bê cha thì đầy vết lở loét, bẩn thỉu. Người c.h.ế.t vì bệnh tật thì sắc mặt vàng vọt, ám khí nặng nề. Kẻ c.h.ế.t oan ức thì mắt mở trừng trừng nhắm."

"Bì , cái nghề của chúng phúc tích đức. Phải kính trọng c.h.ế.t. Gặp những mưu hại c.h.ế.t oan, đôi khi chúng cách 'trò chuyện' với họ, giúp họ giải oan, cũng là tích chút phúc đức cho con cháu đời ."

Trần Bì từng hỏi sư phụ: "Sư phụ ơi, trò chuyện thế nào, giải oan ạ?"

"Bọn họ cố tình sắp xếp một việc ở viện Hải Đường là vì thấy còn trẻ, non kinh nghiệm, già mù lòa và đàn em thơ dại nuôi. Ta là kẻ yếu thế, dễ khống chế."

"Ta chỉ là một cái mạng quèn, các vị quan lớn bóp c.h.ế.t dễ như bóp c.h.ế.t một con kiến. Ta chỉ còn cách ngậm miệng ăn tiền, giả câm giả điếc để bảo tính mạng cho gia đình thôi!"

Trần Bì dùng hết sức bình sinh x.é to.ạc lớp áo bông và áo lót , phơi bày bộ n.g.ự.c trơ xương sườn t.h.ả.m hại.

"Ta còn chẳng sợ sờ c.h.ế.t, nửa đêm ngủ ở nghĩa trang cũng coi như nhà. Ta... ..."

Khuôn mặt hốc hác của vặn vẹo trong đau khổ.

"Ta chỉ vì một phút nông nổi sờ chân đàn bà đó, vì lòng nhét bộ ruột cho nông nỗi , quỷ quỷ thế . Báo ứng như thế chẳng lẽ còn đủ ?"

Yến Tam Hợp từ từ cúi xuống gần , thì thầm: "Cho nên, Tiền Thành Giang c.h.ế.t vì ngủ quên. Hắn g.i.ế.c diệt khẩu."

Trần Bì run b.ắ.n lên, khuôn mặt hiện rõ sự kinh hoàng tột độ.

"Ngươi vẫn cho điểm kỳ quái thứ ba là gì?"

Yến Tam Hợp dồn ép: "Ví dụ như, lúc ngươi chôn cất những cái xác trong viện Hải Đường, nào giám sát ngươi ? Nếu ai giám sát, ngươi chắc chắn sẽ sợ hãi đến mức ."

Nàng... nàng tường tận như thể chính mắt thấy ?

"Là Tiền Thành Giang! Đích giám sát , còn nhiều Cẩm Y Vệ vây quanh nữa."

"Cho nên, khi tin Tiền Thành Giang c.h.ế.t bất đắc kỳ tử, ngươi càng sợ hãi hơn?"

Yến Tam Hợp đợi Trần Bì trả lời, tiếp tục suy luận:

"Chính sắp xếp ngươi ở viện Hải Đường. Ngươi sợ rằng c.h.ế.t , kẻ tiếp theo diệt khẩu để che giấu bí mật sẽ là ngươi. Ngươi sợ cũng sẽ c.h.ế.t một cách minh bạch như ."

"Ngươi ăn ngon, ngủ yên, suốt ngày sống trong nơm nớp lo sợ, thần hồn nát thần tính. Tâm bệnh sinh bệnh, khiến ngươi ngày càng tiều tụy, cuối cùng gầy mòn thành một bộ xương khô như thế ?"

Trần Bì cứng họng, thốt nên lời phản bác.

Nàng đoán đúng hết. Tất cả đều trúng phóc tim đen của .

Mấy năm nay, chỉ cần nhắm mắt là hình ảnh đôi chân trắng nõn lạnh lẽo hiện về ám ảnh. Vừa bưng bát cơm lên là thấy ảo giác bộ ruột đẫm m.á.u lù lù trong bát.

Hắn uống một ngụm nước cũng nôn thốc nôn tháo mật xanh mật vàng.

Tám năm , còn đủ dũng khí để ngoài nghề kiếm sống. hai năm trở đây, sợ ánh sáng mặt trời, sợ tiếp xúc với lạ. Hắn luôn cảm thấy ai cũng với ánh mắt dò xét, ai cũng g.i.ế.c để bịt đầu mối.

Chỉ trốn chui trốn lủi trong chăn, trùm kín mít, mới tìm thấy chút cảm giác an mong manh.

Yến Tam Hợp dậy, nhẹ nhàng khép vạt áo bông cho Trần Bì, kéo chăn đắp lên cẩn thận.

Yến Tam Hợp hỏi câu chốt hạ: "Nói cho , cái c.h.ế.t của Hình bộ Thị lang Tiền Thành Giang điểm gì kỳ quái? Tại khiến ngươi sợ hãi đến mức hồn xiêu phách lạc như ?"

 

Loading...