Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 784: Đào mộ

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:52:25
Lượt xem: 280

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm khuya thanh vắng, gió lạnh rít từng cơn.

Sắc mặt Bùi Ngụ trắng bệch như tờ giấy, cắt còn giọt máu. Ông mơ cũng ngờ rằng, đường đường là một Thái y đức cao vọng trọng, ngày lưu lạc đến mức lén lút đào mộ khác giữa đêm hôm khuya khoắt thế .

là nghiệp chướng mà!

Trái ngược với vẻ lo lắng của Bùi Ngụ, Chu Viễn Mặc tỏ bình thản. Ông chắp tay lưng, dạo vài vòng quanh ngôi mộ, thỉnh thoảng dừng chân bình phẩm đôi chút về địa thế phong thủy nơi .

Lý Bất Ngôn bên cạnh, tay giơ cao chiếc đèn lồng giấy trắng, soi đường cho ba đàn ông đang hì hục đào bới phía .

Có lẽ quen với những việc "mờ ám" kiểu nên Hoàng Kỳ - kẻ vốn nhát gan nhất - hôm nay tỏ khá bình tĩnh. Hắn còn sang trêu chọc chủ nhân: "Gia, hỏi thăm kỹ . Móng lừa đen trừ tà hiệu quả lắm , nếu gặp xác c.h.ế.t vùng dậy thì nhất là dùng m.á.u ch.ó mực hắt ."

Gia chủ của chẳng thèm phản ứng, tâm trí đang dồn hết cánh tay cầm đèn lồng mảnh khảnh .

Vết thương của nha đầu mới lành lâu, giơ tay cầm đèn lâu như chắc mỏi lắm. Hắn chạy cầm cho nàng.

khổ nỗi ông bố già khó tính đang lù lù ở . Với con mắt tinh đời như hồ ly của ông già, chắc chắn sẽ thấu tâm can đen tối của . Liệu nên mạo hiểm như ?

Bùi Tiếu c.ắ.n môi đắn đo. Thôi kệ, đằng nào cũng mang tiếng bất hiếu , thêm một nữa cũng chẳng .

Hắn dứt khoát bước tới bên cạnh Lý Bất Ngôn, giật lấy chiếc đèn lồng trong tay nàng: "Ngươi chỗ nghỉ , để đấy cầm cho."

Lý Bất Ngôn khoanh tay ngực, nheo mắt một lúc lâu, thầm mỉm . Hai chân tên đang run lẩy bẩy như cầy sấy, rõ ràng là sợ ma c.h.ế.t mà còn bày đặt ga lăng.

"Cười cái gì mà ?"

Bùi Tiếu cố tình mặt nghiêm để che mắt cha già: "Đêm hôm khuya khoắt ở nghĩa địa mà ngươi hô hố thế , định dọa ma chắc? Ra chỗ khác chơi ."

Vừa dứt lời, từ phía quan tài vang lên một tiếng "cạch" khô khốc.

Chiếc đèn lồng tay Bùi Tiếu rung lên bần bật, hai chân run càng dữ dội hơn.

Một, hai, ba.

Lý Bất Ngôn thầm đếm đến ba, ngạc nhiên thấy Bùi Tiếu vẫn vững tại chỗ chứ ba chân bốn cẳng chạy nấp lưng nàng như khi.

Ồ, tiến bộ nha!

Lúc , tiếng Chu Thanh hô lớn: "Tam gia, đào tới nắp quan tài !"

"Mở !"

Ba Chu Thanh, Đinh Nhất, Hoàng Kỳ lấy thế, cùng hô "một, hai, ba", dùng sức bẩy mạnh. Nắp quan tài bật mở.

Mọi nín thở, xúm gần.

Tạ Tri Phi lệnh: "Minh Đình, soi đèn ."

Bùi Tiếu thầm niệm một câu "A Di Đà Phật" cầu an, run rẩy đưa chiếc đèn lồng gần miệng huyệt.

Bùi Ngụ bịt mũi, nhăn mặt cúi xuống .

Ôi ơi! Buồn nôn quá!

Bên trong là một cái xác phân hủy , mục nát đến mức thê thảm. Gần như chỉ còn bộ xương trắng hếu, lác đác vài mảng thịt thối rữa bám dính.

Bùi Ngụ nén cảm giác ghê tởm, giật lấy chiếc đèn lồng từ tay con trai, soi kỹ thi thể. Ánh mắt ông di chuyển từ đầu xuống chân, cuối cùng dừng thật lâu ở vùng cổ họng.

Ông đưa đèn cho Chu Thanh cầm giúp, rút từ trong túi đồ nghề một cây châm bạc dài, cẩn thận gạt bỏ những mảng thịt thối bám quanh xương cổ.

Động tác của ông chậm rãi, tỉ mỉ.

Một lát , bộ phần xương cổ họng lộ trắng hếu. Ở vị trí lệch về phía , một chấm đen nhỏ xíu hiện lên rõ rệt.

Cùng lúc đó, cây châm bạc tay ông cũng dần dần chuyển sang màu đen kịt.

Bùi Ngụ chỉ tay chấm đen xương, giơ cao cây châm bạc ánh đèn lồng để cùng rõ.

Châm bạc thử độc chuyển màu đen, xương cổ họng cũng ám đen. Vị đài mộ đích thị là đầu độc c.h.ế.t.

Yến Tam Hợp hỏi: "Bùi thái y, đây là loại độc gì?"

"Yến cô nương." Bùi Ngụ thở dài: "Trên đời chín ngàn chín trăm chín mươi chín loại độc d.ư.ợ.c khác . Ta chỉ chút da lông về y thuật thôi, phân biệt cụ thể là loại độc gì chứ."

Lý Bất Ngôn xen : "Nghe lúc c.h.ế.t đầu lưỡi chuyển sang màu đen."

Bùi Ngụ trèo lên khỏi huyệt mộ, Lý Bất Ngôn giải thích:

"Lý cô nương, đầu lưỡi chuyển đen chỉ do trúng độc mắc bệnh nan y . Người chứng vị nhiệt, thấp nhiệt nội uẩn lâu ngày dẫn đến khí hư suy kiệt thì đầu lưỡi cũng sẽ ám đen."

"Nói một cách dễ hiểu hơn, giả sử khi c.h.ế.t uống một bát t.h.u.ố.c bắc sắc đặc, trong đó vị t.h.u.ố.c màu đen thì đầu lưỡi cũng sẽ nhuộm đen thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-784-dao-mo.html.]

Lý Bất Ngôn: "..." Hèn gì lúc đó nhà họ Tiền nghi ngờ gì mà báo quan.

Bùi Ngụ đưa cây châm bạc đen sì cho Yến Tam Hợp xem: "Ta chỉ thể khẳng định chắc chắn một điều: Người c.h.ế.t là do đầu độc."

"Xác định thế là ." Yến Tam Hợp lệnh: "Chu Thanh, đóng nắp quan tài , lấp đất khôi phục nguyên trạng."

"Khoan !"

Tiểu Bùi gia vội vàng móc từ trong n.g.ự.c áo mấy tờ giấy vàng mã, bịt mũi ném vội trong quan tài.

Chu Thanh ngạc nhiên: "Tiểu Bùi gia, cái gì thế?"

"Kinh Vãng Sinh đấy. Đốt cho để tiêu trừ nghiệp chướng cho chúng vì tội đào mộ, cũng là tiễn một đoạn đường cho thanh thản."

Nói xong, Bùi Tiếu xua tay lia lịa như đuổi tà, giục Chu Thanh mau đóng nắp quan tài . Quay , bắt gặp ánh mắt Lý Bất Ngôn đang nheo đầy tò mò, thích thú.

Mặt Bùi Tiếu nóng bừng lên như lửa đốt, vội ngoắt chỗ khác. Tự vấn lương tâm một hồi, rút kết luận: Nha đầu lúc lên trông vẫn hiền lành, đáng yêu hơn nhiều.

"Chu Viễn Mặc." Lúc , Yến Tam Hợp lên tiếng hỏi: "Ta nhớ nhầm thì nhà chồng của Nhị tiểu thư phủ ngài là Hạng gia - dòng họ thợ mộc nổi tiếng đang giữ chức vụ trong Công bộ ?"

Chu Viễn Mặc gật đầu: "Yến cô nương nhớ sai."

Yến Tam Hợp: "Ta gặp Nhị phu của ngài - Hạng Diên Thụy."

Gặp ư?

Sắc mặt Chu Viễn Mặc thoáng chút khó xử: "Yến cô nương, Nhị phu tính tình phần cục mịch, ít , ngại gặp lạ."

Yến Tam Hợp gì, chỉ lặng lẽ thẳng mắt ông.

Chu Viễn Mặc hiểu ý, lập tức đổi giọng: "Được . Trong vòng ba ngày tới, chắc chắn sẽ sắp xếp cho cô nương gặp nó."

Đào mộ thì dễ, mở quan tài cũng nhanh, nhưng để khôi phục hiện trạng ban đầu cho ai phát hiện mới là việc khó. Ba hì hục mất hơn nửa canh giờ mới xong xuôi.

Chu Thanh chống xẻng xuống đất, thở dốc: "Tam gia, ngài đưa Bùi thái y và Chu đại gia về . Thuộc hạ xin ở đây canh chừng một đêm, đợi trời sáng hẳn, quan sát kỹ lưỡng, tu sửa những chỗ còn sơ hở mới về."

Phải thật kỹ lưỡng để nhà họ Tiền khi tảo mộ phát hiện dấu vết đào trộm.

Tạ Tri Phi lo lắng: "Để Đinh Nhất ở cùng ngươi cho bạn."

Chu Thanh lắc đầu kiên quyết: "Gia cứ yên tâm, một thuộc hạ lo ."

Tạ Tri Phi sâu mắt một lúc gật đầu, sang đỡ lấy Bùi Ngụ: "Thúc, chúng xuống núi thôi!"

Bùi Ngụ: "Đi thôi, về nhanh kẻo cảm lạnh."

Đoàn lục tục xuống núi. Đi một đoạn, Yến Tam Hợp đầu phía .

Trong bóng đêm mờ ảo, Chu Thanh vẫn đang cặm cụi chỉnh sửa nấm mộ. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn lồng hắt lên nửa khuôn mặt cương nghị của , nửa còn chìm trong bóng tối bí ẩn.

Có cơ hội nhất định hỏi Tạ Tri Phi về lai lịch của Chu Thanh. Một trầm tính, ít nhưng việc gì cũng chu , cẩn trọng, còn khả năng thấu tâm tư của loài vật như ngựa... Thân thế của e rằng hề đơn giản.

...

Về đến biệt viện thì trời sang canh tư. Mọi vội vàng tắm rửa, quần áo, xông hương để tẩy sạch mùi t.ử khí ám mới mệt mỏi chìm giấc ngủ.

Giấc ngủ của Tạ Tri Phi chập chờn, mộng mị. Những ký ức về viện Hải Đường năm xưa cứ hiện về dồn dập trong đầu .

Lúc thì là cảnh cha dạy tập võ múa quyền. Lúc thì là cảnh khâu áo cho ánh đèn dầu. Lúc thì là cảnh cô em gái Hoài Hữu nũng nịu đòi dẫn trèo cây bắt chim.

Trong cơn mơ màng, bỗng thấy hình ảnh chân trần, lặng lẽ bước phòng của Hoài Hữu. Hắn giật choàng tỉnh, mồ hôi vã như tắm.

là ngày nghĩ gì đêm mơ nấy.

Tạ Tri Phi thở dài, lê bước xuống giường, rót một chén nguội uống cho tỉnh táo. Uống xong, cơn buồn ngủ cũng tan biến. Hắn khoác thêm áo, bước sân hóng gió.

Phía tường viện bên vẫn còn hắt ánh đèn leo lét. Chắc là từ thư phòng của Yến Tam Hợp.

Hắn ngẫm nghĩ một chút, tung nhảy lên tường bao, nhẹ nhàng đáp xuống sân bên , rón rén về phía thư phòng.

Cửa sổ khép hờ. Dưới ánh đèn dầu, Yến Tam Hợp đang cầm bút ghi chép gì đó.

Viết xong, nàng gõ nhẹ ngón tay lên mặt giấy, lẩm bẩm một :

"Lòng bàn chân của bẩn là một chi tiết vô cùng đáng ngờ. Nếu bà chủ động sang phòng ngủ cùng con gái, thì theo lẽ thường bà giày hoặc hài. Khi đó lòng bàn chân thể nào lấm bẩn như thế ."

Câu buột miệng hề báo như một tia sét đ.á.n.h trúng Tạ Tri Phi, khiến chôn chân tại chỗ, cả cứng đờ.

Nàng... nàng nhớ hết ?

---

 

Loading...