Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 790: Thân sơ
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:52:31
Lượt xem: 298
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nàng bảo hãy chú ý đến các đối thủ triều đình." Triệu Diệc Thời , Thẩm Trùng, đôi mắt cụp xuống che giấu nụ chua chát: "Đối thủ thực sự triều đình của , chỉ duy nhất một mà thôi."
Thẩm Trùng cứng họng, đáp thế nào, chỉ cúi đầu im lặng.
" đó sẽ những chuyện hạ cấp như ." Triệu Diệc Thời chậm rãi phân tích: "Thiên hạ là của ông , giang sơn là của ông . Ông sẽ đem vận mệnh quốc gia để khó dễ ."
Lúc Thẩm Trùng mới dám ngẩng đầu lên, dè dặt hỏi: "Điện hạ, liệu là tàn dư của phe cánh Hán Vương gây ?"
Trong lòng Triệu Diệc Thời cũng chút nghi ngờ, nhưng ngẫm thì thấy khả năng cao.
"Cây cao đón gió lớn. Cái ghế Thái t.ử của e là ít kẻ đang dòm ngó, thèm khát." Hắn thở dài một , giọng trầm xuống đầy vẻ cô đơn: "Đến cả bọn họ... giờ cũng bắt đầu xa lánh ."
Nửa câu khiến lòng Thẩm Trùng chùng xuống.
Thường ngày Tam gia và Tiểu Bùi gia luôn thiết, kề vai bá cổ với Điện hạ như em ruột thịt. Vậy mà hôm nay thái độ xa cách, khách sáo đến lạ lùng...
"Thân phận Điện hạ giờ khác xưa, là vạn . Hôm nay mặt ngoài là Yến cô nương ở đây, Tam gia và Tiểu Bùi gia tất nhiên giữ lễ nghĩa quân thần, thể suồng sã như bình thường ..."
"Thẩm Trùng ." Triệu Diệc Thời ngắt lời thuộc hạ: "Trên đời chỉ hai bọn họ mới đặc quyền gọi là Hoài Nhân thôi."
Thẩm Trùng: "..."
"Ngươi ." Triệu Diệc Thời bỗng cảm thấy mệt mỏi rã rời, thêm nữa: "Giám sát chặt chẽ vợ chồng Hạng Diên Thụy. Nếu xảy bất cứ sơ suất gì, sẽ hỏi tội ngươi."
"Vâng, thuộc hạ tuân lệnh!"
Thẩm Trùng vẫn rời ngay, mà tiến lên một bước, hạ giọng hỏi thêm: "Còn bên phía Yến cô nương, Tam gia và Tiểu Bùi gia, cần thuộc hạ phái ..."
"Không cần . Bọn họ sẽ tự cách lo liệu."
"Vâng!"
...
Trên đường rời khỏi cung Đoan Mộc, khí trong xe ngựa im lặng như tờ. Về đến biệt viện, vẫn là sự im lặng bao trùm.
Tất cả đều mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần. Cảm giác trong lòng nặng trĩu như đeo chì, ngủ một giấc thật ngon để quên chuyện mà tài nào chợp mắt .
Bùi Tiếu trằn trọc mãi ngủ , bèn lò dò chạy sang giường Tạ Tri Phi.
"Này, lúc Yến Tam Hợp từ chối sự bảo vệ của Hoài Nhân, ngươi can ngăn một tiếng? Bên cạnh Hoài Nhân là đại nội cao thủ, thêm bảo vệ chẳng chúng sẽ an hơn, dễ dàng điều tra hơn ?"
Tạ Tri Phi thể toạc là Yến Tam Hợp đang đề phòng cả Triệu Hoài Nhân .
Hắn lấy tay che mắt, giọng ngái ngủ: "Nàng Lý đại hiệp, Đinh Nhất, ngươi Hoàng Kỳ. Đội hình thế là đủ mạnh , cần gì phái thêm đến vướng chân vướng tay."
"Thêm thêm sức, càng đông càng an chứ vướng?"
"Vướng là vướng! Ngươi thấy Lý đại hiệp hôm nay đến cửa thư phòng còn chẳng thèm ? Ngươi mang tiếng là thích mà chẳng hiểu tâm ý gì cả thế?"
"Ta..."
"Ngủ ! Ngủ !" Tạ Tri Phi xua tay đuổi Bùi Tiếu như đuổi tà: "Sáng mai còn dậy sớm xem t.h.i t.h.ể hai đ.á.n.h canh nữa. Sắp sang canh bốn , chợp mắt tí nào tí ."
Bùi Tiếu lủi thủi về giường .
Mặc dù buồn ngủ, mi mắt díp cả , nhưng đầu óc tỉnh táo lạ thường. Hắn cứ cảm giác dạo xung quanh đều hành xử kỳ quặc, giống bình thường chút nào.
Yến Tam Hợp xưa nay vốn lạnh lùng, chỉ quan tâm đến sống c.h.ế.t của phụ nữ, đàn ông c.h.ế.t mặc bay. Thế mà bây giờ vì cái c.h.ế.t của Trần Bì và hai gã đ.á.n.h canh ất ơ nào đó mà tự dằn vặt bản ? Không bình thường!
Tạ Ngũ Thập thì coi Yến Tam Hợp như trứng mỏng, hễ là cử Đinh Nhất kè kè theo bảo vệ. Giờ xảy chuyện tày đình, tính mạng đe dọa mà từ chối sự bảo vệ của Hoài Nhân? Không bình thường!
Lý đại hiệp giờ cũng bám dính lấy Yến Tam Hợp, hiểu cũng cho vui. Hôm nay chủ động ngoài sân chờ, thèm hóng chuyện? Không bình thường!
Và bình thường nhất chính là bản . Rõ ràng chẳng gì sai trái, trộm cắp, lừa gạt ai, mà cứ thấy Triệu Hoài Nhân là cảm thấy chột , áy náy.
Ta gì chứ? Ta thích Lý Bất Ngôn thì gì sai?
Bùi Tiếu c.ắ.n môi suy nghĩ. Hay là nên thẳng thắn thú nhận với Hoài Nhân là thích Lý Bất Ngôn nhỉ? thú nhận thì cái tích sự gì? Người thích mà với chả rằng. Nói chỉ tổ trò cho thiên hạ.
Trong bóng đêm tĩnh mịch, Bùi Tiếu thở dài sườn sượt. Hắn thầm nhủ: Kiếp thì đừng dại mà rung động sớm, cứ vô lo vô nghĩ ăn no ngủ kỹ sướng hơn . Chứ như bây giờ, giường mà cứ lật qua lật như cái bánh tráng nướng than hồng.
...
Kẻ trằn trọc như bánh tráng nướng chỉ Tiểu Bùi gia.
Yến Tam Hợp cũng tài nào chợp mắt nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-790-than-so.html.]
Sau lưng tự dưng xuất hiện một kẻ thù giấu mặt, phá hỏng bộ kế hoạch của nàng. Vậy nước cờ tiếp theo thế nào đây?
Dường như ngả đường đều bịt kín. Phía là ngõ cụt, phía còn đường lui, nàng mắc kẹt ở giữa, tiến thoái lưỡng nan.
Liệu lối thoát nào ?
Yến Tam Hợp khẽ trở , sang giường bên cạnh thấy Lý Bất Ngôn đang ôm chăn ngủ ngon lành, khỏi cảm thấy ghen tị.
Cái nha đầu , tâm tư đơn giản thật . Nói thích là thích, buông là buông, chỉ khó khác chứ chẳng bao giờ tự khổ . Tính cách thật đáng ngưỡng mộ bao.
Yến Tam Hợp khẽ khép mi . Hồi lâu , ý thức nàng dần dần chìm cơn mơ màng.
Không ngủ bao lâu, đột nhiên bên tai nàng vang lên tiếng hét thất thanh của Lý Bất Ngôn.
"Yến Tam Hợp! Dậy mau! Mau đây xem ! Cây hương ... nó rụng một ít tàn !"
Hương? Tàn hương rụng?
Yến Tam Hợp bừng tỉnh, bật dậy như lò xo, giày cũng kịp xỏ, lao vút tới lư hương.
Chỉ thấy mặt bàn sạch sẽ bên lư hương lấm tấm vài hạt tro tàn trắng xóa.
"Ta... tận mắt thấy nó rơi xuống." Lý Bất Ngôn mặt cắt còn giọt máu, lắp bắp: "Nó... nó thực sự đang đếm ngược thời gian đấy!"
Sắc mặt Yến Tam Hợp vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạnh lùng. Điều cũng trong dự liệu nhất của nàng.
Lúc , cửa phòng đẩy mạnh. Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu đầu tóc rối bù, quần áo xộc xệch lao .
Lý Bất Ngôn vội vàng chỉ tay lư hương: "Tam gia, Tiểu Bùi gia, mau đây mà xem!"
Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu cúi xuống kỹ, sắc mặt đồng loạt biến đổi.
Yến Tam Hợp sai. Dù cháy chậm đến mấy thì cũng sẽ lúc tàn. Cây hương rõ ràng ngắn một đoạn so với lúc .
Nếu là sáng hôm qua thì hai họ sẽ hoảng hốt đến thế. hôm nay tình thế khác hẳn...
Phía lưng một đôi mắt t.ử thần đang rình rập, họ điều tra đến ai là kẻ đó g.i.ế.c diệt khẩu. Trước mắt, cây hương quái dị vẫn đang cháy âm ỉ, thời gian đếm ngược đang rút ngắn từng giây từng phút.
Tiến thoái lưỡng nan, bốn bề thọ địch.
Điều đáng sợ hơn cả là cây hương rốt cuộc đang đếm ngược cho sự kiện gì? Là vận mệnh quốc gia đổi, giang sơn đổi chủ như Yến Tam Hợp dự đoán? Hay là sẽ hứng chịu tai ương, c.h.ế.t chóc?
Nếu gặp xui xẻo, thì đó sẽ là ai? Và bao nhiêu sẽ bỏ mạng?
Bùi Tiếu ngẩng đầu Yến Tam Hợp, giọng run run hỏi:
"Yến Tam Hợp, liệu khả năng nào... hương cháy hết mà vụ án Trịnh gia vẫn phá thì tất cả chúng đều c.h.ế.t ?"
"Có!"
Mẹ kiếp!
Bùi Tiếu vỗ trán cái bốp: "Ta chùa thắp hương cầu an cho cả đám chúng ngay thôi. Thắp thêm vài ngọn đèn Trường Minh nữa cho chắc ăn."
Tạ Tri Phi cửa: "Ta đến Đông thành xem t.h.i t.h.ể hai đ.á.n.h canh ngay lập tức."
Lý Bất Ngôn: "Ta di chúc đây, phòng khi bất trắc."
Trong nháy mắt, căn phòng chỉ còn trơ trọi một Yến Tam Hợp.
Nàng xuống mép giường trúc, ánh mắt bình thản chằm chằm đốm lửa đỏ đầu cây hương.
Tâm ma ngay từ đầu lộ rõ sự kỳ quái và hung hiểm khôn lường.
Tường viện Trịnh gia sụp đổ trong đêm. Nàng cảm nhận t.ử khí bao trùm phủ Trịnh gia. Chiến mã của Tam đại doanh đồng loạt ngã bệnh. Cây hương tự nhiên bốc cháy cần lửa.
Rốt cuộc đây là tâm ma của ai?
Thôi thì, tạm thời gác câu hỏi đó. Hương cháy nghĩa là quá trình giải tâm ma bắt đầu kích hoạt. Mà nàng mới chính là nắm giữ chìa khóa để giải nó.
Liệu khi nào... cây hương đang đếm ngược thời gian sống của chính nàng ?
Nếu giải tâm ma khi hương tàn, liệu nàng trả giá bằng mạng sống của ?
---