Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 792: An Nhiên
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:52:33
Lượt xem: 276
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tại vùng núi Lang ở nước Tề, một bộ tộc thiểu gọi là Thổ tộc."
Giọng Hạng lão gia trầm ấm, chậm rãi, phong thái chuyện y hệt con trai Hạng Diên Thụy.
"Người Thổ tộc trời sinh ai nấy đều đôi bàn tay cực kỳ khéo léo, đặc biệt là nam giới. Đa những nghệ nhân thủ công tài ba nhất của nước Tề đều xuất từ bộ tộc ."
Người Thổ tộc tín ngưỡng đa thần, từ Ngọc Hoàng Thượng Đế, Bắc Đẩu Tinh Quân, Hà Bá cho đến các loại quỷ thần họ đều thờ cúng. Vì thế, trong thôn bản của họ lưu giữ nhiều bức tranh thờ và tượng điêu khắc thần linh từ thời cổ đại truyền .
Trong một tình cờ ngang qua, Hạng lão gia những tác phẩm nghệ thuật cho kinh ngạc và mê mẩn.
Dòng họ thợ mộc Hạng gia nổi tiếng thiên hạ, một là nhờ đôi bàn tay tài hoa, hai là nhờ kỹ thuật điêu khắc tinh xảo.
Với tinh thần "nghé con sợ hổ", Hạng lão gia khi còn trẻ tuổi xin phép cha già, cầm theo lộ phí lặn lội sang nước Tề để tìm hiểu và học hỏi.
Chuyến càng khiến Hạng lão gia thêm phần kinh ngạc và thán phục.
Người Thổ tộc sống tập trung trong các thôn bản, dựa lưng núi, hướng mặt sông. Nhà cửa của họ đều bằng gỗ, nhưng những ngôi nhà tuổi đời cả trăm năm vẫn vững chãi, gió thổi lay, mưa dầm mục.
Thậm chí những ngôi nhà cổ kính tồn tại đến ba bốn trăm năm mà vẫn nguyên vẹn, hề sập đổ. Làm thế nào họ thể đạt trình độ xây dựng phi thường đến thế?
Hạng lão gia vô cùng hứng thú, bèn bỏ tiền thuê một căn nhà gỗ trong thôn, sắm sửa nồi niêu xoong chảo, quyết tâm ở dài hạn để tìm hiểu bí quyết.
Ban ngày, ông lang thang khắp các thôn bản để quan sát, nghiên cứu kiến trúc, điêu khắc. Ban đêm chong đèn cặm cụi ghi chép, thực hành. Chẳng bao lâu , ông quen với dân bản địa và học khối điều ho.
Một năm , trong thôn bỗng trở nên ồn ào, náo nhiệt hẳn lên.
Hỏi mới , một vị quan lớn áo gấm về làng vinh quy bái tổ.
Người họ An, tên Nhiên, mệnh danh là "Đệ nhất thủ công hoàng gia" của nước Tề. Hắn rời quê hương ba năm nay, về là để tế bái tổ tiên.
Hạng lão gia danh "Đệ nhất thủ công hoàng gia" thì trong lòng rạo rực, tự nhủ dù thế nào cũng tìm cách gặp mặt cao nhân một .
Trước khi gặp, tất nhiên dò la tin tức cho kỹ càng.
Sau khi ngóng, ông mới An Nhiên quả thực là một nhân vật kiệt xuất hiếm .
Từ nhỏ nổi tiếng thông minh, khéo tay hơn . Mười sáu tuổi hoàng thất nước Tề tuyển chọn cung phục vụ. Chưa đầy ba mươi tuổi leo lên vị trí đầu trong giới thợ thủ công hoàng gia.
Hạng lão gia còn đang vắt óc suy nghĩ xem nên tiếp cận như thế nào cho tự nhiên, thì đó chủ động tìm tới.
Hóa , An Nhiên tin trong thôn một thợ mộc đến từ Hoa quốc đang trú ngụ, cũng tò mò đến kết giao, đàm đạo.
Hai gặp như quen từ lâu, trò chuyện tâm đầu ý hợp, chỉ hận gặp quá muộn.
An Nhiên hào phóng truyền dạy một tuyệt kỹ bí truyền của cho Hạng lão gia. Hạng lão gia cũng giấu nghề, chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kỹ thuật điêu khắc đặc sắc của Hoa quốc cho An Nhiên.
An Nhiên về quê năm ngày thì dành trọn bốn ngày để đàm đạo cùng Hạng lão gia.
Năm ngày , hai bịn rịn chia tay trong tiếc nuối.
Hạng lão gia ở thôn thêm ba tháng nữa cũng thu xếp hành lý trở về nước.
Hoàng cung nước Tề tôn sùng hoa sen quốc hoa. Có nhiều phong cách điêu khắc hoa sen khác , nhưng phong cách của An Nhiên là tối giản nhất. Chỉ cần vài nét chạm khắc đơn sơ, thể lột tả hết thần thái thanh tao, thoát tục của đóa sen.
Hạng lão gia kể: "Lúc đó thắc mắc hỏi , tại chọn cách điêu khắc đơn giản đến ? Hắn trả lời rằng Quốc vương của họ thích sự giản dị, nên chiều theo ý vua mà ."
"Nghe xong câu trả lời , trong lòng cảm thấy gợn gợn, thoải mái lắm, nhưng lúc đó nghĩ là thoải mái ở điểm nào. Mãi đến khi trở về Hoa quốc, ngẫm nghĩ mới vỡ lẽ."
Yến Tam Hợp buông lời nhận xét: "Hắn quá mức thực dụng và xu nịnh."
Ánh mắt Hạng lão gia Yến Tam Hợp lập tức đổi, đầy vẻ thán phục.
Đạo lý mà ông mất nhiều thời gian mới ngộ , mà nha đầu chỉ qua thấu bản chất vấn đề. Thật sự là quá thông minh, sắc sảo.
"Yến cô nương đúng. Cái gọi là nghệ nhân chân chính, chủ nhân thích gì thì nhắm mắt theo cái đó. Mà căn cứ chất liệu của khối gỗ, công dụng của vật phẩm, cảnh bài trí để sáng tạo và thiết kế cho phù hợp nhất."
Hạng lão gia ví dụ: "Giống như đài sen Phật tọa trong chùa, thể tùy tiện cắt xén, giản lược ."
Yến Tam Hợp hỏi tiếp: "Sau đó thì ?"
"Sau khi trở về nước, bận rộn với việc thành gia lập nghiệp, nhậm chức ở Công bộ, nên chuyện ở nước Tề cũng dần trôi quên lãng."
Hạng lão gia chuyển hướng câu chuyện: "Bẵng bảy tám năm , đột nhiên tin An Nhiên triều đình nước Tề phát lệnh truy nã."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-792-an-nhien.html.]
Đang kể chuyện nghề nghiệp chuyển sang chuyện truy nã tội phạm, cú "bẻ lái" khiến Yến Tam Hợp khỏi kinh ngạc.
"Vì nguyên nhân gì?"
"Cụ thể thì rõ lắm. Chỉ phong thanh là to gan giả một tấm lệnh bài của một nhân vật quyền lực nào đó, bán cho một thương nhân. Tên thương nhân dùng lệnh bài giả đó để lừa đảo khắp nơi, gây họa lớn."
Thông tin như một giọt nước lã rơi chảo dầu đang sôi, khiến khí trong phòng bùng nổ.
Bùi Tiếu kiềm chế sự sốt ruột: "Ý ngài là tài giả đồ vật?"
Hạng lão gia trấn an: "Tiểu Bùi gia đừng nóng vội, cứ kể từ từ ."
Bùi Tiếu thầm nghĩ: Ta vội ! Ngài cứ rề rà kiểu thì đợi đến lúc ngài kể xong, sốt ruột c.h.ế.t quách .
"Hạng lão gia, ngài ơn kể nhanh nhanh giùm cái."
"Chuyện đó là mới đồn đại thôi. Lúc đó chỉ thấy tiếc cho tài năng của An Nhiên. Người tuy chút thực dụng, hám lợi mắt, nhưng quả thực là một thiên tài thủ công trăm năm một."
Hạng lão gia đến đây, sắc mặt chợt trầm xuống: "Nào ngờ bao lâu , tình cờ gặp ngay tại thành Tứ Cửu ."
"Người tới thành Tứ Cửu!"
Bùi Tiếu thốt lên kinh ngạc, sợ Hạng lão gia mắng vô lễ, vội vàng bụm miệng , ánh mắt đảo liên tục sang phía Yến Tam Hợp.
Yến Tam Hợp hiểu ý gì: Chúng đang ngày càng tiến gần hơn đến chân tướng sự thật .
"Lúc thấy , cực kỳ kinh ngạc."
Hạng lão gia hồi tưởng: "Hắn khác xa so với cái hào hoa phong nhã năm xưa ở trong thôn bản. Không chỉ mất vẻ hăng hái, tự tin, mà tướng mạo cũng đổi đến mức khó nhận ."
Yến Tam Hợp nhận xét: "Tâm sinh tướng. Xem tâm địa ngày càng đen tối nên tướng mạo cũng theo."
Hạng lão gia gật đầu đồng tình: "Tướng mạo vốn dĩ đường hoàng, chính trực. gặp đó, thấy gương mặt toát lên vẻ âm u, khắc khổ, ánh mắt thì lấm la lấm lét, sợ sệt như kẻ trộm."
Yến Tam Hợp: "Hắn thấy ngài ?"
Hạng lão gia: "Có. Hắn thấy thì tỏ vẻ lúng túng, ngượng ngùng. Chưa với mấy câu, viện cớ việc gấp vội vã bỏ ."
"Đó là lẽ thường tình ở đời thôi." Yến Tam Hợp nhạt.
"Năm xưa ở trong thôn, ngài chỉ là một kẻ học việc vô danh tiểu , còn An Nhiên là 'Đệ nhất thủ công' danh tiếng lẫy lừng nước Tề."
Tuổi trẻ tài cao, tiền đồ rộng mở, cứ ngỡ đỉnh vinh quang. Nào ngờ mười năm vật đổi dời, kẻ đỉnh cao năm nào giờ lưu lạc tha hương cầu thực trong bộ dạng t.h.ả.m hại. Còn học việc năm xưa giờ công thành danh toại, cuộc sống viên mãn. Đổi là ai thì cũng sẽ cảm thấy hổ, mất mặt mà tìm lỗ nẻ chui xuống thôi.
Lời nhận xét của Yến Tam Hợp khéo léo giải thích tâm lý nhân vật, ngầm tâng bốc Hạng lão gia một cách tinh tế. Tạ Tri Phi nàng, trong mắt tràn ngập sự yêu chiều, tán thưởng.
Nha đầu , thực cách lấy lòng khác đấy chứ.
Quả nhiên, Hạng lão gia xong, sắc mặt cũng giãn , thoải mái hơn hẳn.
"Từ đó trở , còn gặp nữa, dần dà cũng quên bẵng mất. Ước chừng năm sáu năm , tình cờ chạm mặt ở lầu hai tửu lâu Túy Kinh Tương."
Yến Tam Hợp thắc mắc: "Túy Kinh Tương?"
Tạ Tri Phi vội giải thích: "Chính là lầu Xuân Phong mà chúng lui tới đấy. Sau đổi chủ nên đổi tên luôn."
Hạng lão gia tiếp tục: "Lần ăn mặc sang trọng, béo hẳn , ngay là phát đạt . Ta hỏi thăm đang ăn ở , vênh váo đắc ý khoe khoang với rằng: 'Người nghề trong tay thì lo gì c.h.ế.t đói. Ở chỗ cần gia thì ắt sẽ chỗ khác trải t.h.ả.m đỏ mời gia về'."
Hạng lão gia cái bộ dạng dương dương tự đắc, "tiểu nhân đắc chí" của mà phát ngán, tự cảm thấy đúng là mắt như mù mới kết giao với loại .
Đạo bất đồng bất tương vi mưu. Không cùng chí hướng thì chẳng gì để chuyện.
Hạng lão gia chắp tay chào xã giao lướt qua .
Trong bữa tiệc hôm đó, Hạng lão gia uống nhiều rượu nên nhà xí. Lúc ngang qua cửa một phòng bao, ông tình cờ thấy một giọng quen thuộc vọng .
Lúc , cửa phòng bao khép hờ, đóng kín. Ông tò mò ghé mắt qua khe cửa thì bàng hoàng chấn động.
"Yến cô nương." Hạng lão gia hạ giọng đầy bí hiểm: "Ngươi thử đoán xem, cùng bàn tiệc với An Nhiên hôm đó là ai?"
---