Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 798: Thất ca
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:52:39
Lượt xem: 311
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thất ca đợi đến ngày đó.
Ba tháng , trong một chuyến áp tiêu quan trọng, đoàn xe của hơn một trăm tên sơn tặc hung hãn vây hãm. Thất ca chiến đấu dũng cảm đến thở cuối cùng, một kiếm xuyên tim mà c.h.ế.t.
Không ai rằng, chỉ một ngày khi Thất ca gặp nạn, nàng lén sang phòng Thất tẩu chơi. Nàng thấy Thất tẩu may xong một bộ váy hoa rực rỡ, đó thêu đầy những đóa hoa xinh .
Thấy ánh mắt thèm thuồng của nàng, Thất tẩu động lòng, xúi nàng mặc thử một cho , còn giúp nàng gỡ chiếc mặt nạ da xuống.
Nhìn trong gương, nàng thấy thật xinh , dịu dàng bao. Đêm hôm đó, nàng vui đến mức mơ cũng thành tiếng.
Lời tiên tri của thầy bói mù năm xưa hề sai. Nếu nàng là nữ tử, Hàn gia ắt sẽ gặp tai ương huyết quang.
Thất ca c.h.ế.t. Chính là nàng hại c.h.ế.t . Để Thất tẩu góa bụa và đứa cháu trai thơ dại mới tròn ba tuổi.
Nàng đích cõng t.h.i t.h.ể về nhà, đặt lên chiếc bàn gỗ dài, cẩn thận lau sạch từng vết m.á.u , cho bộ y phục sạch sẽ nhất.
Cha nàng - đàn ông sắt đá - chịu cú sốc mất con trai trưởng khi tuổi xế chiều, đau đớn tột cùng, suy sụp , bỏ bê việc trong Bảo. Mầm mống của sự hỗn loạn cũng bắt đầu nhen nhóm từ đó.
Nàng vốn định rút đao tự sát để đền mạng cho , nhưng Thất tẩu ngăn , lóc : "Nếu c.h.ế.t thì góa con côi chúng dựa ai mà sống đây?"
Nàng dám c.h.ế.t nữa.
Người nghề áp tiêu, mỗi chuyến xa đều để lời nhắn nhủ cho . Lời nhắn cuối cùng của Thất ca hôm đó cũng chẳng khác gì khi...
"Thập Nhị, chuyện trong nhà giao cả cho lo liệu. Chăm sóc cho , ca sẽ sớm về thôi."
nàng thể đợi Thất ca trở về nữa.
Nàng quyết định biến thành Thất ca.
Thay chăm sóc Thất tẩu và cháu nhỏ, trở thành cánh tay đắc lực vực dậy tinh thần cho cha, và cuối cùng, khi cha qua đời, nàng đường hoàng lên ghế Bảo chủ, trở thành đương gia mới của Hàn gia.
Nàng sớm quên mất bản rốt cuộc là nam nữ. Gương mặt thật sự ẩn lớp mặt nạ da , nàng đến liếc mắt trong gương cũng dám. Mỗi thấy nó, như tiếng vang lên trong đầu nhắc nhở: Ngươi là kẻ tội đồ.
Thấm thoắt ba năm trôi qua. Dưới sự chèo lái tài tình của nàng, Hàn gia ngày càng phát triển hưng thịnh.
Hàng năm cứ đến lễ cúng giao thừa, lên bài vị của Thất ca, nàng đều thầm thì khấn nguyện: "Thất ca, yên tâm nhé, thấy khổ chút nào ."
năm nay nàng hai mươi hai tuổi. Trong mắt đời, nam nhân ở tuổi thành gia lập nghiệp, yên bề gia thất. Nàng thể lấy vợ, cũng chẳng thể lấy chồng, chỉ còn cách trốn chạy. trốn mùng một chứ trốn ngày rằm...
"Nếu thực sự còn cách nào khác thì... cứ cưới . Còn về chuyện con cái..." Lý Bất Ngôn ngẫm nghĩ một chút hiến kế: "Dù cháu trai của ngươi cũng đang lớn dần . Tương lai cứ giao gia nghiệp Hàn gia cho nó thừa kế là xong. Ngươi cứ đổ tại vô sinh, đẻ , thế là lừa cả thiên hạ ."
Hàn Hú nàng chăm chú: "Lúc nãy bàn ăn, ánh mắt Tiểu Bùi gia ngươi khác lạ đấy."
Lý Bất Ngôn hừ mũi: "Chỉ ngươi là tinh mắt thôi."
"Lúc các ngươi khỏi, quản gia nhà họ Bùi tới tìm." Yến Tam Hợp lên tiếng: "Bùi gia chọn cho Tiểu Bùi gia một mối hôn sự môn đăng hộ đối ."
Lý Bất Ngôn nhướng mày, giọng mỉa mai: "Yến Tam Hợp, ngươi định chuyển nghề bà mối ?"
"Không . Ta chỉ thông báo cho ngươi một tiếng thôi."
"Không cần thông báo." Giọng Lý Bất Ngôn bỗng chốc trầm xuống, lạnh lùng:
"Đời ngắn ngủi lắm. Cái gì cũng thể lừa dối , nhưng trái tim thì . Nếu một ngày, Bùi Tiếu thể khiến nhớ nhung da diết, ăn ngon ngủ yên, thì lúc đó sẽ bất chấp tất cả, dù cướp rể cũng sẽ nắm chặt lấy trong tay, buông."
"Nói lắm!"
Hàn Hú hiếm khi nở một nụ tán thưởng: "Yến Tam Hợp, ván cô thua ."
Yến Tam Hợp: "..."
Tiểu Bùi gia , cũng chỉ thể giúp ngươi đến đây thôi nhé.
...
Sự xuất hiện của Hàn Hú khiến khí trong biệt viện ngoài vẻ trầm lắng thường thấy còn thêm chút kỳ quặc.
Kỳ quặc ở mối quan hệ giữa và Lý Bất Ngôn.
Lý Bất Ngôn dạo, lẳng lặng theo như hình với bóng. Lý Bất Ngôn luyện võ, bên cạnh chỉ điểm từng chiêu thức. Lý Bất Ngôn xuống bếp nấu ăn, xắn tay áo nhóm lửa, nhặt rau.
Và điều đáng là, mặt Hàn Hú, Lý Bất Ngôn - cô nương vốn mạnh mẽ như đàn ông - thường xuyên để lộ những nét nũng nịu, e thẹn con gái.
Bằng mắt thường cũng thể thấy sắc mặt của Tiểu Bùi gia ngày càng đen sì như đ.í.t nồi.
Hắn thường xuyên chôn chân trong viện của , dỏng tai ngóng tiếng rôm rả vọng sang từ bên bức tường. Mỗi như thế là mất cả buổi trời.
Tạ Tri Phi dám thẳng đôi mắt u sầu của bạn, chỉ âm thầm chuẩn sẵn mấy vò rượu ngon, sẵn sàng "hầu rượu" giải sầu bất cứ lúc nào cần.
Nào ngờ đợi mãi mấy ngày trời, thấy Bùi Tiếu đòi uống rượu, mà đợi một câu đầy quyết tâm của ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-798-that-ca.html.]
"Chuyện Trịnh gia thể cứ dậm chân tại chỗ mãi như thế . Ngươi với Yến Tam Hợp, hãy nghĩ cách giăng bẫy bắt sống tên sát thủ ."
Tạ Tri Phi khuôn mặt gầy thấy rõ và chiếc cằm nhọn của bạn, im lặng gật đầu.
giăng bẫy bắt một cao thủ chuyện dễ dàng như mồm. Yến Tam Hợp và Tạ Tri Phi giam trong thư phòng bàn bạc nát nước suốt mấy ngày trời mà vẫn tìm kế sách vẹn .
Trong khi biệt viện đang lâm bế tắc thì từ Binh bộ cho tới các tướng lĩnh Tam đại doanh đều đang rối như canh hẹ.
Chiến mã là gì? Là đôi chân của quân đội, quan trọng chẳng kém gì lương thực.
Bộ Lục lo lắng đến phát hỏa, nhiệt miệng lở loét cả , đau đến mức ăn uống gì.
Theo kế hoạch ban đầu của Tiên đế, đáng lẽ giờ dẫn đại quân rầm rộ tiến về phía Bắc để chinh phạt Thát Đát .
Vậy mà giờ đây đại quân vẫn án binh bất động. Chậm trễ chiến cơ là chuyện nhỏ, nhưng nếu để quân Thát Đát đ.á.n.h thấy sự thật về tình trạng chiến mã thì hậu quả thật dám tưởng tượng.
Thái t.ử Triệu Diệc Thời liên tiếp ba ngày liền Tân đế triệu Ngự thư phòng khiển trách.
Lần nghiêm trọng nhất, Tân đế trong cơn thịnh nộ ném thẳng quyển tấu chương mặt . Cạnh sắc của quyển tấu chương quẹt qua khóe mắt, để một vết xước dài rớm máu. Trời sang đầu hè nóng bức, nhưng trái tim Triệu Diệc Thời lạnh giá, buốt thấu xương tủy.
Không ai ngờ rằng, ngay trong những giờ phút căng thẳng , đường quan đạo, một đang bất chấp mưa to gió lớn, phi ngựa như điên, chạy c.h.ế.t ba con ngựa chiến để kịp về kinh.
Và càng ai thể ngờ tới, sự trở về của sẽ khiến thành Tứ Cửu còn một ngày bình yên.
...
Ngày hai mươi tám tháng Tư, năm Thái Khang thứ nhất.
Trời sáng, canh năm điểm.
Cửa biệt viện đập rầm rầm như phá cửa.
Người bên ngoài đợi một lúc thấy ai mở, bèn dứt khoát tung nhảy qua tường bao, lao thẳng nội trạch.
Một lát , tất cả đang ngủ say đều đ.á.n.h thức bởi một tiếng hô lớn: "Yến cô nương! Tam gia! Tiểu Bùi gia! Ta về ! Có manh mối quan trọng đây!"
Đèn trong các phòng đồng loạt bật sáng. Lý Bất Ngôn xách đèn lồng chạy đầu tiên. Ban đầu nàng còn suýt nhận mặt là Chu Thanh.
Chỉ thấy râu ria xồm xoàm, tóc tai bù xù, môi nứt nẻ khô khốc, quần áo rách bươm, lấm lem bùn đất, trông chẳng khác gì một kẻ chui lên từ lòng đất.
"Để lấy nước nóng và chút đồ ăn cho ngươi."
"Lý cô nương đừng vội, cho xin ngụm nước mát là ." Cổ họng Chu Thanh khản đặc, : "Chuyện khẩn cấp, gặp Yến cô nương ngay lập tức."
"Ta đây." Yến Tam Hợp khoác áo bước : "Bất Ngôn, thắp đèn thư phòng lên, đun nước pha . Bảo Thang Viên xuống bếp chuẩn đồ ăn nhanh lên."
Vừa dứt lời, Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu cũng hớt hải chạy tới, theo là Đinh Nhất và Hoàng Kỳ đang dìu .
Tạ Tri Phi bộ dạng t.h.ả.m hại của Chu Thanh mà xót xa, đưa tay bóp nhẹ vai : "Vất vả cho ngươi ."
Chu Thanh liếc Đinh Nhất và Hoàng Kỳ băng bó đầy , ngay trong thời gian vắng mặt xảy biến cố lớn.
"Gia, chúng bàn chính sự thôi."
"Đi!"
...
Vào đến thư phòng, Chu Thanh đợi nước nóng, vớ ngay ấm nguội từ hôm qua, tu ừng ực mấy ngụm lớn cho khát.
Đặt ấm xuống, móc từ trong n.g.ự.c áo một chiếc nhẫn ngọc, đặt lên bàn.
Mọi ngơ ngác .
Tạ Tri Phi hỏi: "Chiếc nhẫn thì liên quan gì?"
Chu Thanh: "Tam gia, Yến cô nương, hai hãy kỹ hình chạm khắc chiếc nhẫn ."
Tạ Tri Phi cầm chiếc nhẫn lên, xoay qua xoay ngắm nghía hồi lâu vẫn chẳng nhận điều gì đặc biệt, bèn đưa cho Yến Tam Hợp.
Yến Tam Hợp cầm lấy, cảm thấy hình chạm khắc quen mắt, nhưng nhất thời nhớ gặp ở . Nàng ngước mắt Chu Thanh đầy thắc mắc.
"Yến cô nương quên ? Sông Bắc Thương."
"Sông Bắc Thương?"
Yến Tam Hợp bỗng biến sắc, thốt lên: "Trên đó khắc hình... hoa Gạo!"
---