Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 809: Duyên Phận

Cập nhật lúc: 2025-11-27 03:13:58
Lượt xem: 285

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nam t.ử cũng sự khách khí của Tạ Tri Phi cho bối rối, vội khom đáp: "Ta tên là Triệu Đông Vinh, là con cả. Còn đây là , Triệu Phương Lâm."

Tạ Tri Phi thầm nghĩ cái tên đặt .

"Vị là Yến Tam Hợp, vị là Bùi Tiếu. Bọn họ cùng phụ trách điều tra vụ án Trịnh gia, đoàn chúng lấy Yến cô nương chủ."

Sắc mặt ba con Triệu gia lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Thời buổi nam tôn nữ ti, chuyện nữ nhân còn quyền hơn cả nam nhân thế ?

Yến Tam Hợp lúc mới thản nhiên mở miệng: "Chuyện vụ án Trịnh gia, chắc các vị cũng chứ?"

Lão đại của Binh Mã Tư Ngũ Thành mà còn xếp , thì phận Yến cô nương chắc chắn nhỏ. Triệu Đông Vinh vội đáp: "Cũng mới lâu. Mẹ hai ngày nay chẳng thể chợp mắt, trong lòng cứ day dứt mãi."

Lão phu nhân chấm nước mắt: "Không họ Ngô gây thì là ai đây?"

Yến Tam Hợp lão phu nhân sang thẳng Triệu Đông Vinh: "Tên thời con gái của Triệu thị là gì?"

"Muội tên là Triệu Khánh Vân."

Khánh Vân?

Yến Tam Hợp thầm nhẩm cái tên : "Tên ba các đều lấy từ Sở Từ, lệnh đường đây từng đỗ đạt ?"

Đến xuất xứ của cái tên mà cũng ? Triệu Đông Vinh nhận xem nhẹ cô nương , thái độ càng thêm cung kính: "Cha là cử nhân thi trượt, về mở trường dạy học. Triệu Khánh Vân từ nhỏ theo học trong trường. Nó cũng thích sách kinh sử, chỉ ham thơ, chữ."

"Những bút tích nàng bây giờ còn giữ ?"

"Không còn nữa, khi xuất giá nó tự tay đốt hết ."

Lão phu nhân bỗng hỏi: "Con trai, cô nương tên là gì?"

"Mẹ, nàng tên là Yến cô nương."

"Yến cô nương ." Trong đôi mắt đục ngầu của bà hiện lên vẻ lo lắng: "Chúng đừng mấy chuyện vô dụng nữa, để kể cho ngươi ..."

"Những gì hỏi đều ích cả." Yến Tam Hợp lạnh lùng cắt ngang: "Ta hỏi cái gì, các cứ đáp cái đó, đừng rối mạch suy nghĩ của ."

Tạ Tri Phi thấy Yến Tam Hợp gay gắt quá, vội trấn an: "Lão phu nhân, ngài đừng nóng vội, chúng cứ từ từ thôi, việc thể gấp gáp ."

Lần đến lượt Yến Tam Hợp cũng liếc Tạ Tri Phi. Cái kiểu thiện với già , cần thiết diễn sâu thế ? Tạ Tri Phi hiểu ý, phân bua: "Dù cũng là bậc trưởng bối mà."

Triệu lão phu nhân Tạ Tri Phi đầy cảm kích. Trong ba , thanh niên vẫn là dễ mến nhất, trai chẳng chút quan cách nào, như cô nương , mặt mũi lạnh tanh như tiền.

Yến Tam Hợp chẳng nên khen nên mắng tên họ Tạ . Sở dĩ nàng hỏi kỹ như là vì Triệu Khánh Vân chăm sóc nàng suốt tám năm trời, cuối cùng "hai con" cùng c.h.ế.t giường, tình cảm sâu đậm cần cũng . Nàng hiểu rõ hơn về "" .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-809-duyen-phan.html.]

"Dung mạo nàng thế nào?"

Triệu Đông Vinh đáp: "Muội khuôn mặt trái xoan, mắt to, nước da trắng trẻo. Trong phạm vi trăm dặm, nó là xinh nhất."

"Tính cách ?"

"Tính tình cũng , dịu dàng hiền thục, chẳng bao giờ chuyện gì đáng hổ thẹn, chỉ điều sầu muộn."

Dung mạo xinh . Tính cách dịu dàng. Lại đầy tài năng. Hoàn trùng khớp với hình dung của Yến Tam Hợp về Triệu thị. Chỉ con gái yểu điệu thục nữ như mới thể thu hút một võ tướng như Trịnh Hoán Đường. Khóe miệng Yến Tam Hợp khẽ cong lên, trong nụ ẩn chứa niềm tự hào về Triệu thị.

"Nghe đồn nàng khắc c.h.ế.t hai vị hôn phu, chuyện hư thực thế nào, hãy kể chi tiết ."

Triệu Đông Vinh thở dài: "Yến cô nương, đây. Ta là ca ca nó, đương nhiên sẽ bảo là , nhưng ngặt nỗi hai đúng là c.h.ế.t thật.

Khi lên năm, một của cha dẫn con trai đến nhà chơi. Thấy con bé tuy nhỏ tuổi mà giảng trong lớp, ông ưng lắm. Hai bên gia đình thấy môn đăng hộ đối nên hứa hôn. Không ngờ đến năm con trai mười hai tuổi thì đổ bệnh qua đời, hôn sự đương nhiên đứt gánh. Con ăn ngũ cốc hoa màu, hễ trái gió trở trời là đau ốm, trời định thì ai mà cản , lúc đó cũng chẳng ai nghĩ ngợi gì nhiều.

Đến khi cập kê, cha bắt đầu tìm mối khác. Triệu gia tuy cao môn đại hộ nhưng cũng khá giả, tiếng tài nữ nên nhanh nhà Tri phủ để mắt tới. Tam thư lục lễ đang rục rịch tiến hành thì đùng một cái, đúng ngày hoàng đạo định, con trai Tri phủ ngã ngựa, đập đầu đá mà c.h.ế.t tươi.

Phu nhân Tri phủ mất con, đau lòng quá nên xem bói. Chẳng thầy bói phán thế nào mà bảo bát tự mạnh, nam nhân nào bát tự yếu hơn đều sẽ khắc c.h.ế.t. Yến cô nương, đầu thì bảo trùng hợp , chứ đến thứ hai... Tiếng lành đồn gần, tiếng dữ đồn xa, cái danh khắc phu của cứ thế mà lan khắp nơi."

Yến Tam Hợp lạnh: "Kẻ nào tìm thầy bói thì thầy bói tự nhiên sẽ theo ý kẻ đó thôi."

Ba con Triệu gia thì sắc mặt đều đổi. Đặc biệt là lão phu nhân, ánh mắt Yến Tam Hợp bỗng rực lên. Chẳng chính là như thế ? Cuối cùng cũng chịu tin lời . Càng uất ức hơn là còn kẻ đồn đại rằng một trăm tám mươi mạng Trịnh gia đều do con gái bà khắc c.h.ế.t.

"Vậy nàng và Trịnh Hoán Đường, duyên phận bắt đầu thế nào?"

Bị hỏi đến chuyện , Triệu Đông Vinh sang : "Mẹ, kể ."

Triệu lão phu nhân nhớ chuyện cũ, vỗ mạnh đùi, giọng đầy hối hận: "Chuyện , tất cả đều là tại !"

Một cô nương như mang tiếng khắc chồng, đời coi như bỏ . Chỉ trong vòng nửa tháng, con gái bà sụt mất mười cân, mặt mày hốc hác. Đều là núm ruột của , bà xót con quá nên bàn với chồng đưa con về nhà ngoại một chuyến cho khuây khỏa.

Cứ như , hai con cùng vài hầu xuống vùng sông nước Ô Trấn chơi một tháng. Ngày đến Ô Trấn, trời đang mùa mưa dầm Giang Nam.

Con gái bà cầu cầm chiếc ô giấy dầu. Đứa trẻ sinh và lớn lên ở Thiên Tân, đầu tiên xa, đầu tiên thấy cảnh sông nước hữu tình của Giang Nam nên ngẩn ngơ ngắm . Ngắm mãi, ngắm mãi, nghĩ đến cái tiếng sát phu của , nước mắt cứ thế lăn dài má.

lúc , một chiếc thuyền ô bồng chậm rãi lướt qua. Một nam t.ử trẻ tuổi nơi mũi thuyền, tay cũng cầm ô giấy dầu. Đó chính là Trịnh Hoán Đường đang theo trưởng xuống phía Nam. Hắn cũng là đầu tiên đặt chân đến vùng đất .

Trịnh Hoán Đường thấy cầu liền nghiêng ô ngước lên . Trong màn mưa phùn lất phất, bắt gặp một thiếu nữ áo xanh đang lặng lẽ . Dáng vẻ mong manh, nét mặt thanh tú của nàng khiến khỏi xót xa.

Trịnh Hoán Đường mái tóc đen huyền và dung nhan kiều diễm , nhất thời sững sờ, ngây dại.

 

Loading...