Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 81: Vết Thương

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:10:36
Lượt xem: 285

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Như giáng một cú đ.ấ.m mạnh lồng ngực, Ninh thị đau đến mức hít sâu mấy liền.

Nàng đang cái quái gì ? Ta hiểu. Không hiểu một từ nào cả.

Sao thể là sói hoang chứ? Ta là thiên kim đại tiểu thư cành vàng lá ngọc của Ninh gia cơ mà.

Và... Ta hề thương! Tuyệt đối một vết thương nào cả!

Ninh thị theo bản năng lắc đầu nguầy nguậy, lắc mạnh đến mức cây trâm cài tóc va phát tiếng leng keng.

Yến Tam Hợp đưa tay lên, nhẹ nhàng giữ đầu bà : "Đừng sợ. Chỉ cần ngươi , đều sẽ tin."

Lông mi Ninh thị run lên bần bật: "Ngươi... ngươi... thật sự... sẽ tin ?"

Yến Tam Hợp gật đầu chắc nịch: "Ta sẽ tin từng chữ một mà ngươi !"

Từng chữ ư? Nàng đều sẽ tin ư?

"Lão phu nhân đối xử với như , tại tin ngươi? Bà chồng , bảo hổ dữ ăn thịt con, bà thể lừa gạt ?"

"Thím Ba , việc gì cũng mức độ thôi. Thím dám sờ tay lên lương tâm mà tiếp hả?"

"Tam phu nhân, thì nên thành thật một chút vẫn hơn. Quý gia chúng là dòng dõi thư hương danh giá, chuyện mà đồn ngoài thì thiên hạ cho rụng răng mất."

"Đệ , trong những lời câu nào là sự thật hả?"

"Mẫu , con xin mẫu đừng dối nữa ?"

"Dù cũng chỉ là con gái nhà thương nhân buôn bán, chậc chậc chậc, chẳng chút gia giáo nào cả. Quý gia đúng là xui xẻo tám đời mới rước một kẻ phá gia chi t.ử thế về nhà!"

Ký ức ùa về, khuôn mặt Ninh thị đầm đìa nước mắt. Bà lười chẳng buồn đưa tay lên lau, cuối cùng cũng khó nhọc mở miệng :

"Bà là kẻ hai mặt ba dao, lời và việc bao giờ thống nhất với !"

Lời thốt khiến cho hai đàn ông đang trong phòng khách đồng loạt biến sắc.

Hơi thở của Bùi Tiếu dồn dập. Mẹ kiếp, mợ Ba cũng thật dám !

Yến Tam Hợp đầu liếc Lý Bất Ngôn. Lý Bất Ngôn hiểu ý, vội bê một chiếc ghế tròn nhỏ đặt mặt Ninh thị. Yến Tam Hợp xuống, đối diện trực tiếp với bà .

"Vậy ? Bà gì với ngươi?"

"Bà bảo, chỉ cần ngoan ngoãn lời bà thì bà sẽ thương nhất đời."

Ninh thị nắm chặt lấy cánh tay Yến Tam Hợp, siết chặt đến mức như mượn chút dũng khí từ nàng để bóc trần vết thương đang rỉ m.á.u .

Vết thương sâu hoắm chính là do Lão phu nhân, và cả... đàn ông bạc tình bạc nghĩa gây .

Nàng sống ở nhà đẻ đến năm mười sáu tuổi, từng nghĩ tới một ngày sẽ gả đến kinh thành phồn hoa đô hội.

Năm vườn táo mùa bội thu, trong kinh thành một đôi con đến vườn nhà nàng thu mua táo.

Hai con trông . Người tuy nước da ngăm đen nhưng ăn nhỏ nhẹ, dịu dàng, qua là tính tình ôn hòa, hiền hậu. Người con trai thì dung mạo thư sinh nho nhã, chỉ cần tùy ý đó thôi cũng toát lên vẻ quý phái khó tả.

Ninh gia nghề buôn bán, giỏi nhất là khoản . Nàng từ nhỏ mưa dầm thấm đất, liếc mắt một cái nhận hai con tầm thường, chắc chắn là khách quý.

Quả nhiên, hai con nọ mua trọn cả một thuyền táo lớn, nhưng phụ nàng chỉ lấy giá vốn ba ngàn lượng bạc để quen. Nàng âm thầm ngóng mới đây là nhà của quan viên tứ phẩm trong triều, họ Quý.

Hôm đó, hai con họ ở Ninh phủ dùng cơm. Lúc ăn tối, nam quyến một bàn, nữ quyến một bàn riêng. Đôi mắt của Quý phu nhân chốc chốc liếc về phía nàng, ánh mắt đầy vẻ ưng ý.

Ngày hôm , chờ hai con họ rời , mẫu mới rỉ tai cho nàng : Quý phu nhân kết thông gia với Ninh gia, hỏi nàng bằng lòng . Bà còn bảo, thực Quý phu nhân âm thầm nhờ ngóng về nàng từ lâu , đến Ninh gia mua táo chỉ là cái cớ, mục đích chính là để xem mắt nàng.

Nàng ngờ lọt mắt xanh của hai con họ, trong lòng mừng lo.

Mẫu từ nhỏ dạy nàng: Phụ nữ đời gả chồng sướng , cốt yếu là xem nhà chồng coi trọng . Nếu nhà chồng ưng ý, thì cho dù chồng bất tài vô dụng một chút, cuộc sống vẫn sẽ dễ thở. Còn nếu nhà chồng xem thường, thì dù chồng bản lĩnh đến , cuộc sống cũng chẳng thể nào yên .

Nàng trằn trọc suy nghĩ cả đêm, cuối cùng e thẹn gật đầu đồng ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-81-vet-thuong.html.]

Quý gia chuẩn tam thư lục lễ vô cùng chu đáo, đến cả cả soi mói xét nét nhất nhà cũng gật gù khen ngợi.

Bởi vì là gả xa, gả nhà quan quyền thế, cha em nàng sợ con gái khinh thường xuất thương nhân, bèn chuẩn của hồi môn cực kỳ hậu hĩnh. Ước chừng đến một trăm hai mươi rương hòm, cái nào cái nấy nặng trịch vàng bạc châu báu.

Mười dặm hồng trang, đoàn rước dâu kéo dài cả mấy dặm đường.

Trong tiếng pháo nổ giòn giã, tiếng chiêng trống rộn ràng, chiếc kiệu hoa tám khiêng dừng cửa chính uy nghiêm của Quý phủ.

Một đầu dải lụa đỏ là , đầu là nàng.

Trên bái thiên địa, bái cao đường. Đây chính là khoảnh khắc huy hoàng nhất, rực rỡ nhất trong cuộc đời con gái của nàng.

Khoảnh khắc đàn ông họ Quý nhẹ nhàng vén tấm khăn voan đỏ lên, nàng nghĩ: Mình thật hạnh phúc bao, viên mãn bao!

Kết tóc phu thê, ân ái nghi ngờ. Sống thì chung chăn gối, c.h.ế.t thì chung huyệt mộ.

Trong mắt Ninh thị rưng rưng lệ, ánh mắt lấp lánh tia sáng của thiếu nữ thuở nào, khiến cả gương mặt bà bừng sáng lên trong giây lát.

Ninh thị chìm đắm thật lâu trong hồi ức tươi của , thốt thêm nửa lời.

Yến Tam Hợp buộc lên tiếng cắt ngang dòng suy tưởng : "Sau khi ngươi gả Quý gia, chuyện gì xảy ?"

Ninh thị rùng một cái, ánh sáng trong mắt vụt tắt. Bà ngẩng đầu lên, lặng lẽ Quý Lăng Xuyên.

"Đại Lão gia còn nhớ tiệm vải Gấm Lụa ?"

"Tiệm vải Gấm Lụa nào?" Quý Lăng Xuyên hỏi bất ngờ thì ngớ .

"Đại Lão gia đúng là quý nhân quên. Hai mươi mấy năm , Lão phu nhân từng một chiếc xe ngựa mất khống chế đ.â.m , ngất xỉu ngay tại chỗ cửa tiệm vải Gấm Lụa đấy thôi."

Nghe nhắc đến chuyện cũ, Quý Lăng Xuyên lập tức nhớ .

"Ngươi còn mặt mũi nào mà nhắc chuyện đó hả? Chính ngươi là kẻ hại mẫu hôn mê bất tỉnh suốt hai ngày hai đêm!"

"Xe ngựa lao tới, và Đại phu nhân đang dìu Lão phu nhân qua đường. Ta vì hoảng sợ tránh xe ngựa mà lỡ tay đẩy Lão phu nhân một cái, khiến bà ngã đập đầu xuống đất, cánh tay cũng bánh xe chèn qua trầy xước." Nước mắt vẫn lăn dài má Ninh thị, giọng bà run run: "Đại Lão gia, sai ?"

Quý Lăng Xuyên hừ lạnh một tiếng.

"Làm con dâu mà xả che chở cho chồng thì chớ, ngươi còn vì bảo tính mạng bản mà đẩy ngã trưởng bối. Hiếu đạo của ngươi để hả?"

"Đại Lão gia chí . Hiếu đạo ở ? Lương tâm ở ? Ta vì chuyện Tam của ngài tát cho một cái nổ đom đóm mắt, còn phạt quỳ ở từ đường suốt cả đêm."

"Sao? Tam đ.á.n.h ngươi, ngươi còn cảm thấy oan ức lắm ?"

"Oan! Quá oan là đằng khác!" Ninh thị Quý Lăng Xuyên , nụ méo xệch, cổ quái đến rợn .

Yến Tam Hợp gần nhất, quan sát rõ ràng nhất: "Tam phu nhân, chân tướng sự việc thực sự là gì?"

Ninh thị thẳng mắt nàng, gằn từng chữ: "Chân tướng là... đẩy ngã bà chính là Đại phu nhân, căn bản !"

"Ăn hàm hồ!" Quý Lăng Xuyên nổi giận đùng đùng: "Lúc Lão phu nhân tỉnh , chính miệng bà là do ngươi đẩy bà cơ mà!"

"Thế nên mới thấy uất ức! Rõ ràng lúc đó vì mải ngắm tấm vải gấm nên chậm hơn một bước. Lúc đuổi theo thì tay còn kịp chạm vạt áo của Lão phu nhân nữa là."

Rõ ràng lúc đang dìu bà là Đại phu nhân, tại ... tại Lão phu nhân thể mở mắt dối trắng trợn như thế?

Ninh thị thê lương: "Cho nên khi phạt quỳ một đêm, phục, lén chạy đến phòng Lão phu nhân để chất vấn cho lẽ. Các ngươi đoán gì với ?"

Yến Tam Hợp đột nhiên lên tiếng: "Bà : 'Đại phu nhân là do bên Trương gia chọn lựa. Gia hòa vạn sự hưng, chồng vô dụng, đành để con chịu chút ấm ức '."

Vẻ mặt Ninh thị kinh hoàng như gặp ma giữa ban ngày.

"Ngươi... ngươi ?"

---

 

Loading...