Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 811: Quá khứ
Cập nhật lúc: 2025-11-27 03:14:00
Lượt xem: 272
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quỷ t.h.a.i khắc .
Yến Tam Hợp chỉ chờ câu .
"Lão phu nhân." Trên mặt nàng còn chút ý nào: "Tại bà hỏi thăm chuyện quỷ thai?"
"Tại ư?"
Triệu lão phu nhân nhớ những chuyện qua, bắt đầu gạt nước mắt.
Phụ nữ sinh con vốn dĩ như bước một chân quỷ môn quan. Con gái bà mang song thai, việc sinh nở càng thêm phần nguy hiểm. Ngày dự sinh giữa tháng Bảy, nên từ đầu tháng, hai vợ chồng bà bắt đầu ngóng trông. Trông Trịnh gia đến báo tin vui, trông cho con Khánh Vân bình an.
chờ mãi đến cuối tháng Bảy, phía Trịnh gia vẫn bặt vô âm tín. Điều quá kỳ lạ!
Triệu lão phu nhân cuối cùng yên, bà thu dọn hành lý, kéo theo con trai cả tức tốc lên kinh thành. Đến Trịnh gia hỏi thăm mới con gái Khánh Vân thuận lợi sinh hạ một đôi long phượng t.h.a.i từ nửa tháng .
Triệu lão phu nhân vui mừng khôn xiết, phút chốc quên sạch chuyện Trịnh gia tắc trách báo tin. Quản sự dẫn bọn họ trong nhà. Lão phu nhân cứ tưởng sẽ đến viện Hải Đường thăm con gái, nào ngờ dẫn thẳng tới thư phòng của Trịnh Ngọc.
Thời đại , phụ nữ hiếm khi phép bước chân thư phòng. Trong lòng lão phu nhân chút thấp thỏm, thầm đoán là con gái phạm gì ở nhà chồng.
Lúc , Trịnh Ngọc uy nghiêm bước tới, thẳng với bà: "Triệu phu nhân, con gái bà sinh một đôi quỷ thai, khắc , khắc cả Trịnh gia . Hiện giờ giam lỏng ba con nó ở viện Hải Đường, ai phép bén mảng tới gần nửa bước. Bà tới đúng lúc lắm, hôm nay hãy dẫn con gái bà về ."
Như sét đ.á.n.h ngang tai, Triệu lão phu nhân suýt chút nữa ngất xỉu. Hắn thế... là bỏ con gái bà ?
Tiếp đó, Trịnh Ngọc kể lể chuyện cặp sinh đôi khắc ông thế nào, khắc Trịnh gia . Cuối cùng, ông nghiêm mặt chốt : "Lúc đồng ý mối hôn sự cũng là vì con gái bà bát tự hợp. Bây giờ thì , đứa nhỏ sinh cũng thể nhét ngược trở , Trịnh gia gặp xui xẻo liên miên, phu nhân bảo đây?"
"Cô nương !" Triệu lão phu nhân mếu máo: "Ta chỉ là phận đàn bà yếu đuối, còn gì nữa, đến thở mạnh cũng chẳng dám, đành xám xịt rời . Trước khi , còn nhiều khẩn cầu Trịnh Ngọc hãy nể tình con gái cửu t.ử nhất sinh sinh cho Trịnh gia hai đứa cháu mà đừng bạc đãi nó, hãy cho nó ăn một miếng cơm no."
Yến Tam Hợp hiểu rõ những lời của Trịnh Ngọc cốt là để dọa cho Triệu gia sợ mà về. Lúc còn ở nhà đẻ, Triệu thị mang tiếng khắc phu. Đến nhà chồng sinh một đôi quỷ thai. Nếu như Trịnh gia hưu bỏ thật thì đời chỉ nước c.h.ế.t già ở Triệu gia, chẳng còn trông mong gì nữa.
"Đi qua quỷ môn quan một , vất vả lắm mới sinh một đôi long phượng thai, sinh đúng ngày mười bốn tháng Bảy." Yến Tam Hợp cố ý thở dài: "Số mạng con gái bà hình như thật sự lắm."
Triệu lão phu nhân đáp: "Không giấu gì cô nương, lúc đầu cũng nghĩ như . càng về , càng cảm thấy chuyện điểm kỳ lạ."
Yến Tam Hợp liếc Bùi Tiếu: Đến lượt ngươi .
Quả nhiên, Tiểu Bùi gia lập tức bày vẻ mặt tò mò: "Lão phu nhân, mau xem, chỗ nào kỳ lạ?"
Triệu lão phu nhân run rẩy giơ hai ngón tay .
"Thứ nhất, song t.h.a.i khắc Trịnh gia chứ khắc Triệu gia chúng , tại cấm cho chúng đến viện Hải Đường mặt cháu một cái?"
Bùi Tiếu sang Yến Tam Hợp, thấy nàng im lặng gì, đành tiếp lời: "Nói như , đó các vẫn còn đến kinh thành, đến Trịnh gia nữa ?"
"Có chứ." Triệu Phương Lâm xen : "Năm kinh chút việc, nghĩ đến việc lâu gặp , cũng chẳng nó sống c.h.ế.t nên dù thế nào cũng ghé qua một cái mới yên tâm."
Bùi Tiếu: "Không gặp ?"
Triệu Phương Lâm lắc đầu: "Nói hết nước hết cái cũng cho gặp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-811-qua-khu.html.]
"Lý do là gì?"
"Chẳng lý do gì cả, chỉ bảo là Tướng quân dặn ai phép thăm."
Lúc , Tạ Tri Phi đột nhiên lên tiếng: "Có gặp ?"
Triệu Phương Lâm gật đầu: "Có gặp Hoán Đường. Hắn cùng uống một bữa rượu với , kể sơ về tình hình của Khánh Vân và bọn trẻ, còn cũng hết cách , giờ tất cả trong Trịnh gia đều theo lệnh Tướng quân."
Bùi Tiếu nhíu mày: "Chỗ quả thật vô lý. Dù thế nào Triệu gia cũng là bên ngoại, cấm tiệt chuyện thăm nom chứ?"
Yến Tam Hợp gật đầu, tỏ vẻ hết sức đồng tình với nhận định của Tiểu Bùi gia.
Bùi Tiếu hỏi tiếp: "Thế điểm thứ hai là gì hả lão phu nhân?"
Triệu lão phu nhân : "Nếu cho thăm thì ông nhà đành thư gửi , cứ ba tháng một phong, hỏi thăm sức khỏe con gái, hỏi thăm tình hình hai đứa cháu."
Bùi Tiếu: "Kết quả thế nào?"
"Kết quả đều là con rể trả lời thư." Triệu lão phu nhân ấm ức: " con gái chữ mà. Cả ngày nhốt trong viện, chẳng lẽ nó thư kể khổ với nhà đẻ ?"
Bùi Tiếu trầm ngâm một lúc : "Vậy thì xem càng hợp lý."
"Cho nên," Yến Tam Hợp bỗng nhiên mở miệng, "Lão phu nhân mới hỏi thăm khắp nơi xem thực hư chuyện quỷ t.h.a.i khắc ?"
"Cô nương, tuy rằng một năm bốn mùa dịp lễ tết, Hoán Đường đều gửi bạc về biếu, nhưng Triệu gia chúng phường bán con."
Triệu lão phu nhân im lặng một hồi tiếp: "Hai đứa nhỏ quanh năm suốt tháng đều nhốt trong viện, chẳng thấy ánh mặt trời, thật sự quá đáng thương. Đâu thể nhốt chúng nó cả đời !"
Bà nghĩ nguồn cơn chuyện đều từ đôi song sinh mà , vì thế bèn hỏi thăm cao nhân khắp nơi xem quỷ t.h.a.i rốt cuộc khắc . Có khắc, cũng bảo , chẳng đáp án nào thống nhất.
Bà bèn để ý ghi chép : hỏi một "khắc" thì vạch một nét chữ Khắc; hỏi một " khắc" thì vạch một nét chữ Không Khắc. Sau vài năm kiên trì ngóng, chữ "khắc" mười tám vạch, còn chữ " khắc" tới ba mươi vạch.
Bà và Triệu lão gia bàn bạc, quyết định nhân lúc lão tướng quân đang bận đ.á.n.h trận ở Bắc địa, sẽ cầm cuốn sổ đến Trịnh gia đòi một lời giải thích. Lần dù thế nào cũng gặp mặt con gái và cháu ngoại cho bằng .
"Cô nương !" Giọng Triệu lão phu nhân nghẹn ngào: "Chúng định lên đường thì tin tức Trịnh gia diệt môn truyền đến. Ông nhà thổ huyết ngay tại chỗ ngất lịm . Còn thì dọa đến mất hồn mất vía, liệt giường gần ba tháng trời mới tỉnh ."
Cho dù chuyện qua mười năm, sắc mặt lão phu nhân khi nhắc vẫn trắng bệch, n.g.ự.c phập phồng, tâm trạng vô cùng kích động.
Triệu Đông Vinh vội vàng vươn tay vỗ về lưng lão phu nhân, tiếp lời: "Trước khi cha định xuất phát, ông còn đặc biệt đến thư viện tỉ mỉ chọn nhiều sách, cứ háo hức mang cho hai đứa cháu. Cha là thầy đồ, ông thích trẻ con lắm. Ông bảo là phận gái, ở nhà giúp chồng dạy con là đạo, chỉ tiếc cho hai đứa bé học hành t.ử tế. Nhất là thằng bé Hoài Tả, cha cứ mong đích dạy cho nó bài học vỡ lòng, ai ngờ ... đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh."
Triệu Phương Lâm ảm đạm tiếp lời: "Người lớn tuổi, trong lòng u uất, nên vài năm thì cha cũng qua đời."
Triệu Đông Vinh ngậm ngùi: "Trước lúc lâm chung, cha vẫn còn nhắc tới Hoài Tả, Hoài Hữu, mãi cũng chịu nhắm mắt. Ta nắm tay ông, hứa rằng sinh nhật mỗi năm của hai đứa nhỏ, hai chúng chắc chắn sẽ đốt thật nhiều sách vở, vàng mã xuống, lúc ông mới từ từ nhắm mắt xuôi tay."
Tạ Tri Phi mặt ngoài cửa sổ.
Chỉ ngoài cửa sổ, ngước đầu lên cao thì nước mắt mới trào .
...