Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 817: Chó hoang
Cập nhật lúc: 2025-11-27 03:14:06
Lượt xem: 287
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng chìm im lặng hồi lâu, tựa như một sự mặc niệm. Thương tiếc cho cuộc đời của Trịnh Hoán Đường. Cuộc đời , nếu thành một vở kịch, thì từ lúc cặp song sinh đời, phần đời còn sẽ là bi kịch.
"À, đúng ." Lương Bàng Đức bỗng sực nhớ : "Có một thấy thật sự chán chường bèn mắng Triệu thị vài câu, bảo nàng lỡ dở cả đời . Nào ngờ bảo với rằng, là với Triệu thị."
Nghe xong câu đó, Lương Bàng Đức hận thể bổ đầu tên xem bên trong chứa cái gì. Hắn phụ lòng Triệu thị ư? Cái rắm !
Yến Tam Hợp bình tĩnh hỏi: "Lúc phụ lòng Triệu thị thì cặp song sinh bao nhiêu tuổi?"
Lương Bàng Đức nhẩm tính: "Khoảng tầm sáu bảy tuổi."
Yến Tam Hợp im lặng một hồi hỏi tiếp: "Ngươi từng hỏi tính toán gì cho tương lai ?"
"Sao hỏi chứ?" Lương Bàng Đức trừng mắt Yến Tam Hợp đầy bất mãn: "Ta cũng nhớ hỏi bao nhiêu ."
Hoán Đường , thể nhốt cặp song sinh mãi , hai đứa nó ngày một lớn lên, thể nhốt cả đời ? Hoán Đường , ngươi đừng cứ buông xuôi như thế chứ? Hoán Đường , lão tướng quân chẳng lẽ sắp xếp gì khác cho viện Hải Đường? Phải nghĩ cách chứ!
Yến Tam Hợp: "Hắn vẫn rên một tiếng ?"
Lương Bàng Đức hồi tưởng một lúc lâu: "Ban đầu đều im lặng. Sau đó..."
"Sau đó thế nào?"
"Về hình như ... sớm tìm một gia đình để gả con gái ." Lương Bàng Đức vỗ đùi cái đét, giọng chắc nịch: ", còn gả càng xa càng , như mới khắc Trịnh gia."
Lời tựa như một nắm đ.ấ.m giáng thẳng mặt Tạ Tri Phi và Yến Tam Hợp, nặng nề, tàn nhẫn dứt khoát. Ánh mắt Tạ Tri Phi tối sầm . Lần , mục đích mà Yến Tam Hợp đạt gần thêm một bước .
Yến Tam Hợp chẳng hiểu chợt thấy lòng hụt hẫng. Thì bọn họ sớm sắp xếp cho nàng. Chỉ là chút mất mát trào , nàng thấy hối hận. Như ? Ngươi liên luỵ bọn họ còn đủ ?
Nàng hít sâu một : "Lương Bàng Đức, về t.h.ả.m án diệt môn của Trịnh gia, ngươi nghĩ thế nào?"
Lương Bàng Đức im lặng hồi lâu nhạo: "Nếu , chỉ sợ các ngươi sẽ rụng răng."
"Cứ xem."
"Nếu là , thì đều là của Triệu thị."
"Ý là ?"
"Bởi vì bát tự ả khắc phu, cho nên mới sinh nghiệt chủng quỷ thai." Lương Bàng Đức đau đớn tiếp: "Ta hung thủ vụ án Trịnh gia là ai, nhưng thể chắc chắn một điều."
Yến Tam Hợp đưa tay cầm lấy chung : "Điều gì?"
Lương Bàng Đức mắt sáng như đuốc: "Một trăm tám mươi Trịnh gia, kể cả Trịnh lão tướng quân ở phía Bắc xa xôi, đều đôi quỷ t.h.a.i khắc c.h.ế.t."
Choang...
Chung rơi xuống đất, vỡ tan tành, nước lênh láng.
Trong tiếng vỡ chói tai , một bàn tay lớn đặt lên vai Yến Tam Hợp. Hơi ấm từ lòng bàn tay xuyên qua lớp áo, nàng thấy giọng trầm của Tạ Tri Phi vang lên đỉnh đầu: "Đừng quên lời Chu đại ca ."
Không quên. Quỷ t.h.a.i khắc , nhưng khắc .
Yến Tam Hợp lấy khăn lau vội vệt nước b.ắ.n lên tay: "Ngoại trừ những chuyện , ngươi còn gì với chúng ?"
"Có." Lương Bàng Đức phắt dậy, trong mắt như hai đốm lửa bùng cháy, tay nắm chặt . "Nhất định tìm hung thủ thật sự, buông tha cho bọn chúng. Phải băm vằm trăm mảnh, ngũ mã phanh thây để chúng c.h.ế.t thây!"
...
Xe ngựa đợi sẵn ở cửa Quốc T.ử Giám.
Tạ Tri Phi thấy Yến Tam Hợp thất thần thì nhỏ giọng đề nghị: "Ta dạo với ngươi một lát nhé?"
Yến Tam Hợp sửng sốt: "Vì dạo?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-817-cho-hoang.html.]
Tạ Tri Phi dứt khoát dừng : "Căng thẳng quá , thả lỏng bản chút ."
"Thôi bỏ , chuyện vẫn còn..." Lời đang dang dở thì ngưng bặt. Gió thổi bay mái tóc nàng, vài sợi tóc vương bên khoé môi. Nàng ngẩng đầu Tạ Tri Phi: "Được, ngươi cùng một lát."
Một đoạn đường đá xanh, hai lẳng lặng bước , chẳng ai mở miệng câu gì.
Phía , Lý Bất Ngôn theo gần xa, thỉnh thoảng buồn chán ngẩng đầu hai phía . Tâm ma liên tục xuất hiện, hai họ đến thời gian trò chuyện cũng chẳng , cứ bôn ba ngược xuôi mãi. Cũng tại , Lý Bất Ngôn cảm thấy bóng lưng bọn họ giờ phút toát lên một sự ăn ý ngầm hiểu.
...
Một đoạn đường ngắn ngủi trộm chút thanh nhàn giữa chốn phù sinh. Sau đó, Tạ Tri Phi chủ động kéo Yến Tam Hợp lên xe. Xe ngựa thẳng về biệt viện.
Xe dừng, xuống xe. Yến Tam Hợp vững, ngẩng đầu lên thấy Tiểu Bùi gia ở ngưỡng cửa, ánh mắt u oán bọn họ. Biểu cảm ... trông y hệt một con ch.ó hoang bỏ rơi.
Sao vẻ mặt ? Tủi ?
Tạ Tri Phi bước nhanh lên , dừng bậc thang, thẳng : "Đã gặp Lương Bàng Đức, hỏi vài thứ. Ngươi tới lúc, đỡ công Đinh Nhất chạy đến nha môn tìm."
Yến Tam Hợp theo , chỉ mũi Tiểu Bùi gia, vẻ mặt bất mãn: "Ngươi ở đây, Tạ Ngũ Thập buồn bực, ai một xướng một hoạ với , tốn sức quá. Về cho phép vắng mặt nữa."
"Tiểu Bùi gia." Lý Bất Ngôn khẽ : "Không ngươi áp trận, cái tên Lương Bàng Đức còn dám bảo Yến Tam Hợp cút xéo kìa, ngươi xem kỳ cục ?"
Chó hoang dẫn về nhà, chỉ cơm ngon canh ngọt mà còn dỗ dành. Bùi Tiếu ba mặt, tâm trạng u ám lập tức tan biến.
Hắn dậy, chắp tay, liếc mắt Tạ Tri Phi đang gần nhất: "Vậy còn đủng đỉnh cái gì nữa, mau kể những chuyện cho xem nào?" Dứt lời, đầu thẳng biệt viện.
Tạ Tri Phi tinh mắt thấy tay quấn một lớp băng gạc, vội vàng đuổi theo níu : "Sao tay thương?"
"..."
"Ai ?"
"..."
"Dám ức h.i.ế.p của Tam gia , chán sống ?"
"..."
"Vết thương nặng , lát nữa xem thử."
"..."
"Có đau , cần thổi cho ?"
"..."
Tạ Tri Phi đầu, trừng mắt Hoàng Kỳ đang lẽo đẽo theo : "Không bảo vệ chủ t.ử nhà ngươi, trừ lương tháng ."
Hoàng Kỳ há hốc mồm, đang định thanh minh vài câu thì gáy chợt căng thẳng. Quay đầu thì thấy Lý Bất Ngôn đang túm lấy .
Phải . Còn giải thích gì nữa. Mọi đều là hiểu chuyện cả.
Tay là do Gia tự thương. Lúc Yến cô nương rời , Gia đ.ấ.m mạnh một quyền tường, m.á.u chảy như trút. Hắn đầu tiên thấy Gia bất lực như , hốc mắt đỏ hoe, c.ắ.n chặt môi đến bật máu.
Sau sẽ ép nữa. Yến Tam Hợp tự trách. Đứng ở góc độ của mà suy nghĩ thì quả thực khó xử. Vốn dĩ cùng chung một con đường.
Lý Bất Ngôn vẻ mặt đầy ngạo khí: "Ngươi còn lo lắng gả ? Ta là ai chứ? Lý Bất Ngôn, độc nhất vô nhị."
Yến Tam Hợp nắm lấy cổ tay Lý Bất Ngôn, ánh mắt phức tạp khó tả.
, độc nhất vô nhị.
...