Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 83: Có Thù Với Đàn Ông
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:10:38
Lượt xem: 301
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vậy , đó là lý do tại bà mọc đầy gai nhọn như thế.
Bởi vì, ép bà xù lông nhím lên tự vệ chính là Quý Lão phu nhân - bậc thầy của nghệ thuật diễn xuất và thao túng lòng .
Cho nên, đó là lý do tại cả mười một hầu kẻ hạ đều đồng thanh khẳng định kẻ đào mộ bà cụ chính là bà .
Bởi vì, ẩn sâu lớp vỏ bọc ngang ngược, kiêu ngạo, chanh chua là sự phản kháng yếu ớt của một đàn bà dồn đường cùng, là nỗi cô đơn và sự tổn thương thể nào diễn tả thành lời.
Yến Tam Hợp hàng lông mi đang run rẩy ngừng của Ninh thị, bình tĩnh : "Tam phu nhân, ngươi lầm Lão phu nhân . Và thực , Lão phu nhân cũng lầm ngươi."
Ninh thị mở choàng mắt, ngạc nhiên tột độ: "Ý ngươi là gì?"
đấy, lời là ý gì?
Bùi Tiếu bên cạnh sốt ruột hỏi cho nhẽ, nhưng bầu khí căng thẳng trong phòng khách ép dám hó hé nửa lời, đành c.ắ.n chặt hàm răng im lặng lắng .
Yến Tam Hợp im lặng một lát từ tốn giải thích: "Lão phu nhân bỏ gần cầu xa, lặn lội về quê cưới ngươi về dâu, thực là bà cũng nỗi khổ tâm riêng."
Sắc mặt Ninh thị biến đổi, lạnh lùng hỏi: "Nỗi khổ gì chứ?"
"Ngươi đừng kích động. Ta đang biện hộ cho bà , chỉ đang phân tích khách quan bộ chân tướng sự việc cho ngươi mà thôi."
Yến Tam Hợp tiếp tục: "Lão phu nhân cả đời , thực lúc nào cũng ngầm so kè cao thấp với một . Ngươi đoán đó là ai ?"
Ninh thị mờ mịt lắc đầu.
"Là Trương thị - chồng danh chính ngôn thuận mà khi ngươi bước chân cửa Quý gia qua đời."
"Là bà ?"
Yến Tam Hợp gật đầu: "Lão phu nhân thua kém bà về mặt: gia thế, địa vị, sự tôn trọng của chồng. Chỉ duy nhất chuyện sinh con trai nối dõi là Lão phu nhân thắng thế. trớ trêu , ngoại trừ chuyện sinh nở thì bà chẳng chủ bất cứ việc gì liên quan đến hai đứa con trai lớn của cả."
Ninh thị theo bản năng liếc Đại Lão gia Quý Lăng Xuyên một cái.
Yến Tam Hợp thấy tiếp: "Cho nên, đối với đứa con trai thứ ba, bà buộc dồn hết tâm tư, toan tính kỹ lưỡng."
Ninh thị khẩy: "Của hồi môn của những một trăm hai mươi rương, chắc là dùng để so bì với hai con dâu chứ gì. Ta gả xa, nhà đẻ ở bên cạnh chống lưng, cô thế cô nên dễ bề sai bảo, dễ bề lừa gạt, ?"
Ninh thị những ngốc mà còn khá thông minh, chỉ cần gợi ý một chút là hiểu vấn đề.
"Vốn dĩ cuộc hôn nhân chỉ cần ngươi sinh một đứa con trai thì coi như viên mãn, bà sẽ nối dõi tông đường đúng ý . tính bằng trời tính, ngươi sinh con gái. Mà đời , ai thấu hiểu nỗi đau khổ và tầm quan trọng của việc sinh con trai hơn chính bản bà ."
Yến Tam Hợp kết luận: "Cho nên, bà mới một mặt trấn an, vỗ về ngươi, một mặt vội vã tìm 'phối giống' cho con trai để kiếm cháu đích tôn!"
"Yến Tam Hợp! Lời khó quá đấy!" Bùi Tiếu nhảy dựng lên phản đối.
Lý Bất Ngôn hừ một tiếng: "Ở bên trong thì hành sự, ở bên ngoài thì canh cửa, gọi là 'phối giống' thì gọi là cái gì?"
Bùi Tiếu: "..." Được ! Các gì thì là cái đó !
Yến Tam Hợp: "Điều mà Lão phu nhân ngàn vạn ngờ tới chính là, cô con gái xuất thương gia mang trong khí phách quyết liệt, dám yêu dám hận, bất chấp tất cả, khác xa với những tiểu thư khuê các dòng dõi thi thư chỉ nhẫn nhục chịu đựng."
Ninh thị nhạt: "Mẹ dạy rằng: Muốn sống thì chanh chua, đanh đá một chút. Gặp kẻ ghê gớm thì ghê gớm hơn nó gấp bội."
"Cho nên, ngươi sống như một con nhím đầy gai nhọn, còn bà chỉ thể tiếp tục nhẫn nhịn trong ấm ức. Ngươi vốn dĩ kỳ vọng sẽ trở thành niềm kiêu hãnh của bà , nhưng cuối cùng biến thành trò lớn nhất trong cuộc đời bà.”
Yến Tam Hợp trầm ngâm giây lát: "Phải công nhận rằng ông trời công bằng. Một toan tính điều gì, đạt điều gì bằng thủ đoạn, thì chắc chắn cuối cùng cũng sẽ mất chính thứ đó theo cách đau đớn nhất."
Lời khiến trong lòng Ninh thị dấy lên một cảm giác kỳ lạ khó tả. Còn kịp định thần thì giọng Yến Tam Hợp vang lên bình thản nhưng thấm thía:
"Tam phu nhân, cuộc đời ngắn ngủi lắm. Đừng sống mãi như một con nhím cô độc, xù lông với cả thế giới, để cuối cùng chỉ thể ôm khư khư một cỗ quan tài lạnh lẽo trong lòng."
Như hàng ngàn vạn mũi kim châm thẳng tủy sống, Ninh thị đau đớn đến mức đầu óc ong ong, tai ù , chẳng còn thấy âm thanh gì nữa.
Ta toan tính những gì? Ta đạt những gì? Và mất những gì?
Cảm giác trống rỗng, hoang mang từ tận đáy lòng lan tỏa từng tế bào cơ thể. Trong sự mơ hồ đó, văng vẳng bên tai bà là một giọng : "Ngoại trừ cỗ quan tài chứa đầy hận thù trong lòng , ngươi chẳng còn gì cả."
"Tam phu nhân?"
"Hả?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-83-co-thu-voi-dan-ong.html.]
"Vụ án điều tra rõ ràng. Kẻ đào mộ Lão phu nhân là ngươi. Ngươi thể !"
"Hả?"
"Sao còn 'hả' nữa?" Bùi Tiếu cao giọng nhắc nhở: "Mợ Ba! Yến cô nương bảo mợ thể về đấy!"
Ninh thị ngơ ngác mất một lúc lâu mới thốt một tiếng: "A!"
là bà thấy, nhưng chân tay vẫn cứ dính chặt lấy ghế, nhúc nhích.
Bùi Tiếu bà mợ nữa, mà chuyển sang chằm chằm Yến Tam Hợp. Hắn một linh cảm mãnh liệt: Ninh thị bước khỏi căn phòng , tuyệt đối sẽ còn sống như một con nhím xù lông nữa, bởi vì Yến Tam Hợp nhổ sạch một nửa gai nhọn bà .
Yến Tam Hợp ơi là Yến Tam Hợp! Ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào thế? Đối với Cả thì ngươi tỏ thái độ ghét bỏ mặt. Đối với mợ Ba thì ngươi ân cần khuyên giải, an ủi. Ngươi thù kiếp với đàn ông ? Còn cả chuyện bà ngoại nữa chứ...
Bùi Tiếu vuốt mặt một cái đầy bất lực: Ta cho đây!
Hồi lâu .
Ninh thị cuối cùng cũng hồn, dậy, thẳng mắt Yến Tam Hợp và thú nhận: "Không giấu gì cô nương, thực ... từng ý định đào mộ bà ."
Yến Tam Hợp: "Vậy ?"
Ninh thị: "Lúc bà còn sống, lột lớp mặt nạ đạo đức giả của bà xuống, nên nghĩ khi bà c.h.ế.t , cho thiên hạ thấy rõ bộ mặt thật ghê tởm của bà ."
"Vậy tại ngươi tay?"
"Bởi vì một chuyện cần cảm kích bà ."
"Chuyện gì?"
"Năm , của Trương gia đến mối, rước con gái lớn của về cho phủ Thái tử. Ta đến danh tiếng phủ Thái t.ử thì lóa mắt vì vinh hoa phú quý, trong lòng cũng xuôi xuôi." Ninh thị tự giễu: " Lão phu nhân sống c.h.ế.t đồng ý, kiên quyết phản đối đến cùng, nên chuyện mới dừng ."
"Bây giờ con gái lớn của sống hạnh phúc, chồng thương yêu, chồng chiều chuộng. Ta nghĩ, chỉ riêng việc nể tình bà cứu vớt cuộc đời con gái , cũng nên chuyện thất đức đó."
Ánh mắt Yến Tam Hợp bỗng sáng lên: "Ý của Tam phu nhân là, Lão phu nhân vì bảo vệ cháu gái mà tiếc đắc tội với cả Trương gia ?"
"Có đắc tội thì hỏi Đại Lão gia mới rõ." Vẻ mặt Ninh thị đầy vẻ châm biếm: "Về mới , Trương gia gì lòng . Chẳng qua là con gái nhà bọn họ tuổi cao, thất sủng, nên tìm một cô gái trẻ , ngây thơ, dễ sai bảo để đưa giúp họ tranh sủng mà thôi."
Yến Tam Hợp biến sắc: "Bà thế nào để từ chối?"
Ninh thị vẻ mặt nghiêm trọng của Yến Tam Hợp dọa cho giật , vội kể: "Đầu tiên bà chỉ thẳng mặt và chồng mắng cho một trận tơi bời khói lửa, mắng như tát nước mặt. Tiếp theo..." Ánh mắt Ninh thị liếc sang Quý Lăng Xuyên.
Quý Lăng Xuyên thở dài tiếp lời: "Sau đó bà gọi và Nhị đến mắng cho một trận té tát, còn tuyên bố xanh rờn: 'Ai đưa con bé thì bước qua xác già '."
Ninh thị vỗ tay cái đét: " ! Lão phu nhân còn tự nhốt trong phòng, tuyệt thực hai ngày hai đêm liền."
Lấy cái c.h.ế.t để chống đối ?
Sắc mặt Yến Tam Hợp đổi liên tục. Nàng đang định mở miệng gì đó thì...
Rầm!
Cánh cửa phòng ai đó đá tung . Tất cả trong phòng khách đều giật hoảng hốt.
Người ngoài cửa chính là Tạ Tri Phi.
Bùi Tiếu kịp phản ứng, gào lên: "Tạ Ngũ Thập! Đang yên đang lành ngươi đá cửa cái quái gì thế? Điên ?"
Tạ Tri Phi thèm để ý đến , chằm chằm Quý Lăng Xuyên, hét lớn: "Quý bá bá! Cẩm Y Vệ đến đầu ngõ !"
"Hả?"
Quý Lăng Xuyên bật dậy, nhưng chân tay mềm nhũn khiến ông ngã phịch xuống ghế, cả run lẩy bẩy kiểm soát .
Ninh thị ngơ ngác hỏi: "Sao... chuyện Lão phu nhân kinh động đến cả Cẩm Y Vệ thế ?"
Ninh thị là đàn bà chốn khuê phòng hiểu chuyện triều chính, nhưng Bùi Đại nhân quan thì thể . Hắn đỏ cả mắt, gào lên trong tuyệt vọng: "Mợ Ba của con ơi! Cẩm Y Vệ đến để tịch biên gia sản, xét nhà đấy!"
---