Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 837: Nguyên nhân cái chết

Cập nhật lúc: 2025-11-27 03:14:26
Lượt xem: 267

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trương Khuê pha xong, đặt nhẹ lên bàn, liếc nhanh qua Yến Tam Hợp vén rèm lui ngoài.

Lạ thật. Cô nương nhỏ nhắn gầy gò đối diện với Tướng quân mà khí thế chẳng hề lép vế chút nào, ngược Tướng quân phần... yếu thế.

Bộ Lục chỉ thấy yếu thế, đầu óc lúc còn đang trống rỗng. Hắn vốn là võ tướng, xưa nay bao giờ tin mấy chuyện thần thánh ma quỷ. Ngay cả chuyện chiến mã gặp vấn đề, cũng chỉ bán tín bán nghi. khi vụ án oan của Trịnh gia công bố thiên hạ, và một nửa chiến mã bỗng nhiên hồi phục thần kỳ, mới ngộ rằng đời nhiều thứ tồn tại mà mắt thường thể thấy .

"Yến cô nương, cứ hỏi , ..."

"Bộ tướng quân." Yến Tam Hợp cắt ngang lời : "Ngài chuyến tới đây là hỏi điều gì ?"

"Biết, Chu , hỏi về chuyện của Lão tướng quân."

"Vậy... tại hỏi chuyện cũ của Lão tướng quân?"

"Vì án oan Trịnh gia, vì một nửa chiến mã còn ."

"Không đúng."

Yến Tam Hợp nghiêng về phía , hạ thấp giọng, nhấn mạnh từng chữ: "Là để điều tra... nguyên nhân thực sự dẫn đến cái c.h.ế.t của Lão tướng quân!"

Tay Bộ Lục run b.ắ.n lên, chung rơi xuống vỡ tan tành mặt đất.

"Yến cô nương, ... cái gì?"

Điều tra nguyên nhân Lão tướng quân c.h.ế.t trận ư? Bộ Lục khó khăn lắm mới thốt lên một câu: "C.h.ế.t... c.h.ế.t trận thì còn nguyên nhân gì nữa ?"

"Có!"

Bộ Lục cứng đờ như khúc gỗ, hồi lâu mới tìm giọng của : "Yến cô nương, hỏi . Lão tướng quân ơn nặng như núi với , tuyệt đối sẽ giấu giếm nửa lời."

"Năm Vĩnh Hòa thứ bảy, trong trận chiến với Thát Đát, lúc đó ngài đảm nhiệm chức vụ gì trong quân doanh?"

Lúc Bộ Lục nhận tin của Chu Thanh, hồi tưởng bộ chuyện xưa một lượt.

"Năm đảm nhiệm chức Phó úy trong Bộ gia quân, thống lĩnh một chi kỵ binh ba trăm , chuyên phụ trách do thám tình hình địch và địa hình."

"Năm Vĩnh Hòa thứ bảy, đại quân xuất phát đến Bắc địa. Mười lăm tháng bảy năm Vĩnh Hòa thứ tám, Trịnh gia diệt môn. Tháng mười một năm Vĩnh Hòa thứ tám, Tướng quân c.h.ế.t trận sa trường." Yến Tam Hợp hỏi dồn: "Bộ Lục, dòng thời gian chính xác ?"

"Yến cô nương, chính xác."

"Vậy chúng cứ theo mốc thời gian mà hỏi từng chuyện một." Yến Tam Hợp bắt đầu: "Năm Vĩnh Hòa thứ bảy, triều đình nhân tài đông đúc như , cớ Tiên đế nhất quyết phái Lão tướng quân Trịnh Ngọc xuất chinh?"

"Yến cô nương, chuyện kể thì dài lắm."

"Vậy thì ngắn gọn thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-837-nguyen-nhan-cai-chet.html.]

"Nói ngắn gọn cũng đầu đuôi. Chuyện ngược dòng về mùa hè năm Vĩnh Hòa thứ năm. Mùa hè năm , Tiên đế phái sứ giả đến Thát Đát phía Bắc để thương thảo việc biên cảnh. Thát Đát là dân du mục sống lưng ngựa. Một năm ở Bắc địa thì đến một nửa thời gian là mùa đông lạnh giá, lúa mạch hoa màu gì cũng sống nổi. Bắc địa thiếu ăn thiếu mặc, Thát Đát vì sinh tồn nên thường xuyên tràn xuống biên giới Hoa quốc cướp bóc. Bọn họ đến nhanh như gió, cướp xong rút lẹ, khó phòng . Dân chúng vùng biên ải giày xéo khổ tả xiết, chỉ cầu cứu triều đình.

Sứ tiết năm đó tên là Tưởng Phó. Tưởng Phó xuất Tiến sĩ, Lễ bộ quan. Người văn chương trác tuyệt, tài ăn càng lợi hại, thường xuất khẩu thành thơ. Tính tình cũng khéo léo, gặp tiếng , gặp quỷ tiếng quỷ, nên con đường quan lộ thuận buồm xuôi gió, tuổi còn trẻ leo lên chức Thị lang. Tiên đế phái sứ Thát Đát là trúng cái lưỡi xương của , thuyết phục Thát Đát mở cửa giao thương, trao đổi hàng hóa để còn quấy nhiễu bách tính Hoa quốc nữa.

Vốn dĩ buổi hòa đàm diễn suôn sẻ, Tưởng Phó cũng phụ sự kỳ vọng, ký kết xong hiệp nghị cơ bản với vua Thát Đát. Vấn đề nảy sinh trong một bữa tiệc rượu. Tưởng Phó ngoài trướng tiểu, đúng lúc Thát Đát vương cũng tiểu ngay bên cạnh. Hai gã đàn ông cùng tiểu, tất nhiên sẽ ngầm so xem ai phóng xa hơn. Tưởng Phó là thư sinh trói gà chặt, sức khỏe tất nhiên thua xa vua Thát Đát quanh năm luyện võ.

Vua Thát Đát tiểu nhạo đàn ông Hoa quốc ai nấy đều yếu ớt như Tưởng Phó, đến đàn bà cũng thỏa mãn nổi. Tưởng Phó lạnh lùng đáp trả bốn chữ: 'Đốt đàn nấu hạc'. Ý bảo lũ man di rợ các ngoại trừ việc phá hoại những thứ thì còn cái gì? Chỉ là một đám văn hóa mà thôi.

Hắn tưởng vua Thát Đát hiểu, nào ngờ gã những hiểu mà còn nhận sự khinh miệt, ngạo mạn trong lời . Mượn men, vua Thát Đát rút đao c.h.é.m c.h.ế.t Tưởng Phó ngay tại chỗ.

Xưa nay hai nước giao tranh c.h.é.m sứ giả. Tin dữ truyền về Hoa quốc, Tiên đế nổi trận lôi đình, lập tức phái Đại tướng quân Tống Tri Duật xuất chinh thảo phạt."

"Khoan ." Yến Tam Hợp cắt ngang: "Tiên đế phái Tống Tri Duật xuất trận là dựa toan tính gì?"

"Tống Tri Duật sinh trong gia đình võ tướng, từ nhỏ luyện võ, làu thông binh pháp, từng theo Tiên đế chinh chiến Bắc địa vài nên am hiểu tình hình nơi đó." Bộ Lục giải thích: "Tiên đế trọng dụng , một là vì quen thuộc địa hình Bắc địa, hai là do Thái t.ử lúc bấy giờ - cũng chính là Đương kim Bệ hạ - hết lòng tiến cử."

Yến Tam Hợp hỏi tiếp: "Vậy vì Đương kim Bệ hạ tiến cử ?"

"Tống Tri Duật và Thái t.ử lớn lên cùng từ nhỏ, thể xem là bạn nối khố, tình như thủ túc."

"Tiên đế và Thái t.ử vốn bất hòa, tại ngài lời Thái t.ử mà dùng Tống Tri Duật?"

"Tiên đế nay dùng đều đặt đại cục và giang sơn xã tắc lên hàng đầu. Tống Tri Duật quả thực là kẻ tài năng thực sự."

"Đã tài năng thực sự, tại thua trận?"

Bộ Lục nàng truy vấn dồn dập đến mức kịp thở. Hắn thở dài thườn thượt: "Yến cô nương, hành quân đ.á.n.h giặc chỉ dựa thiên thời, địa lợi, nhân hòa, mà đôi khi còn xem cả thời vận nữa."

"Tưởng Phó c.h.ế.t đột ngột, Tiên đế nuốt trôi cục tức nên lệnh cho Tống Tri Duật lập tức tiến quân lên Bắc địa. 'Ngay lập tức' đồng nghĩa với sự vội vàng, cập rập. Đại quân xuất phát tháng Chín, trải qua một tháng ròng rã lặn lội đường xa, đến tháng Mười mới tới Bắc địa. Toàn quân mệt mỏi rã rời, buộc nghỉ ngơi chỉnh đốn mất một tháng.

Một tháng , Bắc địa chìm trong bão tuyết mịt mù, trời đông giá rét thấu xương. Đại quân chỉ còn cách tiếp tục im chờ đợi, định bụng sang đầu xuân năm sẽ khai chiến. Thế nhưng mùa xuân ở phương Bắc mãi chẳng thấy , sang tháng Tư mà tuyết vẫn rơi trắng trời. Mùa đông dài đằng đẵng bào mòn ý chí chiến đấu của binh sĩ. Ngược , đối với Thát Đát, mùa đông dài là thời điểm lý tưởng để bọn họ nghỉ ngơi dưỡng sức."

"Cho nên đại quân mới t.h.ả.m bại, mười vạn quân chỉ còn hai vạn trở về." Yến Tam Hợp chốt : "Kết cục cuối cùng của Tống Tri Duật là gì?"

Bộ Lục thở dài nặng nề: "Sau khi hồi kinh, giao nộp ấn soái, từ quan quy ẩn, sống lay lắt vài năm qua đời."

"So với những tướng sĩ bỏ mạng nơi sa trường thì kết cục của vẫn còn chán."

"Yến cô nương, thể như . Tống tướng quân thực thảm." Thỏ c.h.ế.t cáo thương, Bộ Lục kìm lòng trắc ẩn: "Cha đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, bao lâu cũng qua đời vì đau buồn. Dưới gối hai đứa con trai, vì thiếu dạy dỗ nên đều trở thành những kẻ bất tài vô dụng. Toàn bộ Tống gia liên lụy, còn mặt mũi sống ở kinh thành, đành dọn về quê cũ, gia cảnh sa sút t.h.ả.m hại. Thái t.ử cũng vì chuyện tiến cử phạt bổng lộc suốt nửa năm, ngôi vị Thái t.ử suýt chút nữa thì lung lay."

"Cho nên, sống như còn chẳng bằng c.h.ế.t trận cho xong." Yến Tam Hợp chợt lạnh lùng: "Giống như Trịnh Lão tướng quân ."

Bộ Lục ngờ nàng đưa nhận xét như thế, nhất thời cứng họng đáp .

...

 

Loading...