Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 840: Chết trận
Cập nhật lúc: 2025-11-27 03:14:29
Lượt xem: 255
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bộ Lục nghiêng đầu, kinh hãi.
Chẳng từ lúc nào, chòm râu đen nhánh cằm tướng quân biến thành một màu trắng xóa, còn lấy một sợi đen. Ngay cả lớp da mỏng chòm râu cũng rũ xuống già nua. Nhìn lên , mái tóc ông cũng bạc trắng cả , còn lấp lánh ánh sáng của sự sống mà ảm đạm như ngọn nến sắp tàn.
Dáng vẻ suy sụp, tinh thần cũng kiệt quệ. Già nua đến mức thốt nên lời.
thể như thế ? Mới một tháng , tướng quân còn đích xuống sân huấn luyện cận chiến cho bọn họ cơ mà. Một binh sĩ ông quật ngã, ông còn ngẩng đầu hô lớn: "Lên nữa ! Tay chân gì mà mềm nhũn thế? Phải mạnh mẽ lên chút chứ!"
"Tướng quân."
Ông tức giận quát: "Tên hoạn quan gì ngài ?"
Tướng quân trừng mắt: "Hắn dám!"
"Không hoạn quan thì là Hán Vương ?" Bộ Lục tự nhủ thầm. "Mấy tên long t.ử long tôn đều kiêu ngạo như , cái ch.ó má gì về đ.á.n.h giặc , chỉ giỏi cho tướng quân thêm phiền lòng thôi."
Còn đòi chủ soái nữa cơ chứ, tưởng mắt thiên hạ mù hết ? Vị Hán Vương rõ ràng đến chiến trường phía Bắc mạ vàng lên để trở về tranh đoạt ngôi vị Hoàng đế với Thái t.ử đây mà.
"Tướng quân, lúc ngài nên nhận củ khoai lang bỏng tay . Mà cho dù nhận thì ngài chủ soái mới đúng."
Lão tướng quân Bộ Lục, ánh mắt xa xăm.
"Lục T.ử , con cả đời thể nào đúng trong mỗi một bước . Cho tới bây giờ, đầu , cũng chẳng gì hối hận. Đều là mệnh định cả ."
Ông cụp mắt xuống, vỗ vỗ cổ con ngựa chiến, giọng nặng nề: "Hợp tan do , sinh t.ử do , tất cả đều do trời định."
Lời khiến trong lòng Bộ Lục dâng lên nỗi chua xót nên lời. , tướng quân lui, bọn họ cũng chỉ thể mạnh ai nấy chạy, phó mặc cho ông trời sắp đặt.
"Yến cô nương, mấy câu đó suy nghĩ nhiều , nghiền ngẫm nhiều mới cảm thấy trong lời tướng quân hàm ý sâu xa. Đáng tiếc, lúc quá ngu xuẩn nên nhận ."
Quả thật là lời hàm ý. Mượn lời mở đầu của Bộ Lục để lên nỗi lòng đầy cảm thán của Trịnh Ngọc. Dưới vẻ ngoài bình tĩnh là nỗi đau đớn ai thấu hiểu. Nỗi đau xé nát ông, nuốt chửng ông từng ngày từng đêm, khiến cho ông chỉ trong thời gian ngắn ngủi biến từ một vị tướng quân hăng hái, dũng mãnh thành một ông lão già nua, còn chút hào hùng tráng chí nào.
Yến Tam Hợp nhắm mắt , giọng run run hỏi: "Vậy ông ... rốt cuộc c.h.ế.t trận sa trường như thế nào?"
Bị hỏi đến đây, vẻ mặt Bộ Lục tràn đầy sự ảo não, đau đớn nên lời.
Bọn họ xuất binh Bắc địa năm Vĩnh Hòa thứ bảy. Ròng rã một năm trời, đến cả những binh lính Trịnh gia quân ngốc nghếch nhất cũng nhận Hán Vương chẳng qua chỉ là một kẻ tầm thường. Không những chút mưu lược nào mà còn mang theo vài phần cuồng vọng tự phụ.
Ba trận đại bại của quân đều do bài binh bố trận sai lầm, thế nên chiến sự mới kéo dài dây dưa đến tận tháng chín.
Tháng chín ở phương Bắc bước mùa đông, lạnh thấu xương. Các tướng sĩ rời xa gia đình suốt hơn một năm trời, ai nấy đều nhớ thương vợ con, già trẻ trong nhà, lòng ai cũng nôn nóng trở về. Chiến sự nếu cứ kéo dài đến đầu xuân năm , quân Thát Đát trải qua một mùa đông dài nghỉ ngơi dưỡng sức, binh mã sẽ càng cường tráng. Trong khi đó, binh lính Hoa quốc dần tiêu hao hết sĩ khí trong nỗi nhớ nhung và sự chán chường.
Đây chẳng là vết xe đổ của Tống Tri Duật năm xưa ?
Phải tốc chiến tốc thắng.
Đại quân Hoa quốc tốc chiến tốc thắng, nhưng bên Thát Đát như . Bọn họ ngốc, thừa hiểu chỉ cần kéo dài qua mùa đông thì chiến sự sẽ lợi cho , vì thế họ bèn phân tán binh lực . Bộ Lục dẫn mấy chục ngoài trinh thám, lùng sục khắp nơi nhưng vẫn tìm quân chủ lực của Thát Đát đang ẩn ở .
Lúc , Lão tướng quân bèn đưa một kế sách: Dùng chính mồi nhử để dụ quân chủ lực Thát Đát lộ diện.
Mấy Hoa quốc đại chiến với Thát Đát đều là do lão tướng lãnh đạo, Thát Đát hận ông thấu xương tủy. Lần tin Lão tướng quân xuất chinh, phía Thát Đát thề độc sẽ c.h.ặ.t đ.ầ.u ông để tế vong hồn những kẻ c.h.ế.t đao ông.
Quan trọng hơn là... Lão tướng quân chính là linh hồn của trận Bắc chinh . Thát Đát hiểu rõ, chỉ cần g.i.ế.c Lão tướng quân thì tên hèn nhát Hán Vương căn bản đáng lo ngại, đại quân Hoa quốc tất bại thể nghi ngờ.
Kế sách thì , nhưng quá nguy hiểm. Đường đường là Đại tướng quân, ai lấy mạo hiểm như ? nếu thắng trận, về nhà ăn bữa cơm đoàn viên tết, thì dùng Lão tướng quân mồi nhử là mưu kế đơn giản nhất, cũng là hữu hiệu nhất.
Chủ tướng trong trướng thắp đèn sáng trưng suốt ba ngày ba đêm, cuối cùng cũng vạch kế hoạch chi tiết...
Màn kịch bắt đầu từ việc binh lính Trịnh gia xô xát với binh lính của Hán Vương, gây mâu thuẫn gay gắt giữa Tướng quân và Hán Vương. Tướng quân tỏ vẻ bất mãn vì Hán Vương cứ chỉ tay năm ngón, còn Hán Vương thì chán ghét Tướng quân cậy già lên mặt. Một núi thể hai hổ, để tránh xung đột, Tướng quân dẫn quân Trịnh gia di chuyển đến thành Hắc Sơn cách đó ba trăm dặm để trú đông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-840-chet-tran.html.]
Thát Đát nhận tin, chắc chắn sẽ bỏ qua cơ hội ngàn vàng , dốc lực xuất binh vây hãm thành Hắc Sơn. Quân Trịnh gia hai vạn binh lực, Thát Đát ít nhất phái bốn vạn quân. Một khi xuất binh, vị trí ẩn của quân chủ lực Thát Đát sẽ bại lộ.
Lúc đó, Hán Vương sẽ dẫn đại quân tiêu diệt quân chủ lực của Thát Đát từ phía , giải vây cho thành Hắc Sơn.
Lão tướng quân chống đỡ suốt bảy ngày trong thành Hắc Sơn mới chờ viện binh của Hán Vương tới cứu.
Yến Tam Hợp hỏi: "Binh lực thực sự mà Lão tướng quân mang là bao nhiêu?"
Bộ Lục kinh hãi nhớ , hồi lâu mới trả lời: "Chỉ năm ngàn."
Yến Tam Hợp: "Nói cách khác, Lão tướng quân dùng năm ngàn nhân mã để giữ một tòa thành trống suốt bảy ngày, đối mặt với bốn vạn tinh binh Thát Đát ngoài thành?"
Bộ Lục gật đầu: " ."
Yến Tam Hợp nắm chặt tay: "Tại mang ít binh như ?"
Bộ Lục hít sâu một : "Bởi vì bảo vệ Hán Vương xảy sai sót gì, Lão tướng quân nhiều nhất chỉ thể mang theo năm ngàn binh."
Yến Tam Hợp: "Lúc kế hoạch vạch , Nghiêm Như Hiền tham dự ?"
Bộ Lục lắc đầu: "Yến cô nương, chuyện là điều mà một phó úy nho nhỏ như thể ."
Yến Tam Hợp: "Tướng quân chống đỡ mấy ngày?"
Bộ Lục: "Trọn vẹn bảy ngày."
Yến Tam Hợp: "Không đợi viện quân tới ?"
Bộ Lục nghẹn ngào: "Viện binh tới chậm mất hai canh giờ."
Giọng Yến Tam Hợp run rẩy: "Vì chậm?"
Bộ Lục giải thích: "Bởi vì đường đến thành Hắc Sơn qua hai cửa ải hiểm trở, đường hẹp chỉ thể cho một một ngựa qua, nên trì hoãn thời gian hành quân."
Yến Tam Hợp: "Cho nên... Tướng quân c.h.ế.t trận như thế ?"
"Phải!" Hốc mắt Bộ Lục nóng lên, nước mắt chực trào .
"Khi Hán Vương thống lĩnh viện quân chạy tới thành Hắc Sơn, cửa thành đang mở toang. Từng lớp t.h.i t.h.ể chồng chất lên như núi, trong khí nồng nặc mùi m.á.u tanh."
Tất cả quân lính Trịnh gia như phát điên, liều mạng xông tìm kiếm Lão tướng quân. Đột nhiên, đều dừng bước một nơi cách đống t.h.i t.h.ể xa.
Giữa biển xác , một ông lão tóc bạc đang quỳ ở đó.
Ông lão cúi thấp đầu, cắm đầy trường kiếm, m.á.u tươi nhuộm đỏ cả bộ giáp trụ. Tay ông vẫn nắm chặt cán cờ, phía ngọn cờ treo một mảnh vải nhỏ rách nát bay phấp phới trong gió, lờ mờ hiện một chữ "Trịnh".
Mái tóc bạc của ông gió thổi tung, để lộ khuôn mặt quen thuộc.
Tất cả tướng sĩ Trịnh gia quân đều cảm thấy tim đau nhói, chân khuỵu xuống, đồng loạt quỳ rạp mặt đất.
"Lão... Tướng... Quân!"
Tiếng gào thét bi ai vang vọng khắp tòa thành Hắc Sơn, chấn động cả màng nhĩ Bộ Lục. Hai hàng nước mắt lăn dài má.
Tướng quân , ngài chẳng hứa về kinh sẽ uống một bữa rượu say sưa với hai cha con chúng ?
...