Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 844: Nghiêm Hỉ
Cập nhật lúc: 2025-11-27 03:14:33
Lượt xem: 280
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt đều đổ dồn về phía Bùi Tiếu.
Bùi Tiếu hít sâu một : "Tâm ma Trịnh gia qua bảy bảy bốn mươi chín ngày. Có khi nào vì tâm ma giải nên nghiệp chướng ứng nghiệm lên đầu Yến Tam Hợp ?"
Có lý! Lý Bất Ngôn cảm thấy hai mắt sáng bừng lên, thì thào: "Tất cả Trịnh gia đều c.h.ế.t, chỉ còn mỗi Yến Tam Hợp sống sót. Đây chẳng là họa diệt vong đang tìm đến con cháu ?"
Chu Thanh sợ hãi nhảy dựng lên, vội đóng cửa , hạ giọng : " Yến cô nương rõ ràng là..."
Đinh Nhất ngắt lời: "Nàng ăn cơm gạo Trịnh gia mà lớn lên, coi như cũng là của Trịnh gia ."
" !" Hoàng Kỳ gật đầu lia lịa vẻ nghiêm túc: "Tam gia, ngài thấy ?"
Tạ Tri Phi rũ mắt xuống, gì. Thực mang dòng m.á.u Trịnh gia đích thực là Đường Minh Nguyệt. Nếu về xui xẻo thì lẽ bà cũng vạ lây. bà từ nhỏ gửi am Thủy Nguyệt nương nhờ cửa Phật, coi như cắt đứt trần duyên với Trịnh gia. Sau đó từ cửa Phật bước Đường gia, đổi sang họ Đường và ghi tên gia phả Đường gia, càng còn liên quan gì đến Trịnh gia nữa.
Cho nên...
Hắn ngẩng đầu Yến Tam Hợp: "Ta cảm thấy Đinh Nhất đúng. Nàng ăn cơm gạo Trịnh gia lớn lên, chính là của Trịnh gia."
"Vậy ?" Yến Tam Hợp bình thản , trong đáy mắt thoáng vẻ mờ mịt.
Lúc , trong đầu Bùi Tiếu chợt lóe lên một ý nghĩ: "Cây hương ... chừng cũng đang nhắm Yến Tam Hợp."
Lý Bất Ngôn tim thắt : "Ý ngươi là ?"
"Ây da, cũng diễn tả thế nào nữa." Bùi Tiếu vò đầu bứt tai. "Mọi để ý cây hương đó mà xem. Lúc thì cháy chậm, lúc cháy nhanh. Lúc cháy chậm thì Yến Tam Hợp chẳng cả. lúc cháy nhanh thì nàng quên hết thứ. Hôm qua hương cháy hết một nửa, Yến Tam Hợp liền quên mất cả luôn."
"Thôi xong đời !" Hoàng Kỳ vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái, chẳng màng đến tôn ti trật tự nữa. "Vậy khi hương cháy hết mà tâm ma Trịnh gia vẫn giải xong, thì Yến cô nương sẽ quên sạch sành sanh thứ, kể cả Tam gia cũng nhớ nữa ?"
Vừa dứt lời, cả phòng khách chìm im lặng c.h.ế.t chóc. Tất cả đều sững sờ kinh hãi. Hoàng Kỳ rụt cổ lí nhí: "Ta... chỉ bừa thôi mà..."
"Ngươi câm miệng!" Tạ Tri Phi tức giận lao đến mặt Yến Tam Hợp, há miệng định gì đó nhưng nghẹn ứ ở cổ họng.
Yến Tam Hợp đôi mắt đen đang run rẩy của , khẽ nhéo tay một cái trấn an. "Chàng gì?"
"Yến Tam Hợp." Giọng cũng bắt đầu run rẩy. "Nàng hãy dùng trực giác suy nghĩ và cho một câu trả lời chính xác. Có khả năng nào khi hương cháy hết thì nàng sẽ quên hết tất cả ?"
Trực giác ư? Thực ngay từ lúc phát hiện quên mất Lão tổ tông là ai, nàng thẫn thờ lư hương cả nửa đêm . Trong lòng cũng lờ mờ đáp án, nhưng vẫn cố nuôi một chút hy vọng mong manh rằng chuyện sẽ xảy với . Dù nàng cũng là giải tâm ma cơ mà.
Yến Tam Hợp chần chừ một lát đáp: "Cứ cho là như thì cũng cần sợ. Trước khi hương cháy hết, chúng giải xong tâm ma Trịnh gia là chứ gì."
"Hương?"
Tạ Tri Phi cảm thấy từng sợi tóc gáy dựng cả lên. Không hai lời, lao vút ngoài như một cơn gió. Bùi Tiếu vội vã đuổi theo . Lý Bất Ngôn thấy Yến Tam Hợp vẫn yên nhúc nhích, giậm chân bình bịch cũng lao ngoài. Tiếp đó là Đinh Nhất và Hoàng Kỳ.
Chỉ còn Chu Thanh yên. Yến Tam Hợp ngẩng đầu : "Ngươi bình tĩnh gớm nhỉ."
Chu Thanh thầm nghĩ: Người bình tĩnh là Yến cô nương mới đúng chứ. Đám Tam gia lo sốt vó lên cả kìa.
"Yến cô nương, chúng cùng xem thử ." "Đi thôi."
Chu Thanh thấy nàng vẫn ung dung tự tại, bỗng suy nghĩ đ.á.n.h ngất nàng vác cho nhanh.
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-844-nghiem-hi.html.]
Năm cái đầu chụm lư hương. A Di Đà Phật, cây hương vẫn y như ngày hôm qua, còn đúng một nửa.
Ây da, gần quá, thở mạnh quá, liệu kinh động đến tàn hương nhỉ? Năm vô cùng ăn ý cùng lùi một bước thật khẽ khàng.
Lý Bất Ngôn thì thầm: "Ta chỉ hận thể nhặt tro hương rơi xuống đắp ngược trở ."
Giọng Bùi Tiếu càng nhỏ hơn: "Bắt đầu từ ngày mai, tất cả cửa sổ trong phòng đều đóng kín mít, một ngọn gió cũng lọt ."
Đinh Nhất che miệng : "Yến cô nương và Lý cô nương nhất nên chuyển sang sương phòng khác mà ở. Đi nhiều dễ tạo gió lắm."
Hoàng Kỳ bịt cả mũi : "Tam gia, cách nào cho nó cháy chậm một chút ?"
Tạ Tri Phi mặt nghiêm nghị, một lời. Sống ở viện Hải Đường tám năm, thời gian đối với trôi qua cực kỳ chậm chạp. Mặt trời mọc lặn, ngày qua ngày khác cứ lặp lặp tưởng chừng như vô tận. hôm nay, thời gian trở thành lá bùa đòi mạng. Nó đang đòi mạng sống của . Hắn dám tưởng tượng nếu Yến Tam Hợp quên mất , thì sẽ sống ?
"Cây hương linh tính, chúng cần bận tâm đến nó ." Giọng Yến Tam Hợp vang lên từ phía cửa. "Việc gặp Nghiêm Hỉ còn quan trọng hơn là đây chằm chằm cây hương ."
Mọi , ánh mắt đồng loạt lên án: Sao ngươi thể bình tĩnh đến thế hả? là Hoàng đế vội mà Thái giám lo cuống lên .
Yến Tam Hợp bước tới, chủ động nắm lấy tay Tạ Tri Phi, dịu dàng : "Số mệnh định như thế , sốt ruột cũng vô dụng thôi."
Ngón tay nàng thon dài mảnh mai nhưng chạm lạnh ngắt. Tạ Tri Phi lật tay , nắm chặt lấy tay nàng, ánh mắt khôi phục vẻ điềm tĩnh.
"Chu Thanh, gọi Nghiêm Hỉ tới đây." "Vâng!" Chu Thanh vèo một cái biến mất tăm.
...
Nghiêm Hỉ bước phòng khách, bầu khí nặng nề áp bức đến mức hoảng sợ. Hắn run rẩy quỳ xuống: "Tam gia, Tiểu Bùi gia gọi tiểu nhân tới..."
"Gọi ngươi tới là để hỏi một chút chuyện." Bùi Tiếu nôn nóng : "Ngươi thành thật trả lời , nếu dám..."
"Minh Đình." Yến Tam Hợp lọt tai bèn ngắt lời: "Nghiêm Hỉ, ngươi lên chuyện ."
"Tiểu Bùi gia, thực khi đến đây, Điện hạ dặn dò tiểu nhân là gì thì hết, giấu giếm nửa lời. Nếu , ngài sẽ là đầu tiên tha cho tiểu nhân."
Bùi Tiếu lúc mới nhận quá nóng nảy. Hắn hắng giọng: "Nếu Hoài Nhân dặn dò như thế thì Yến cô nương hỏi gì ngươi cứ đáp nấy."
"Vâng." Nghiêm Hỉ sang Yến Tam Hợp. "Mời Yến cô nương cứ hỏi."
Yến Tam Hợp: "Ngươi xuống ."
Nghiêm Hỉ lời, rón rén xuống mép ghế. Dáng nhỏ nhắn, gầy, khi hai chân khép chặt , tư thế y hệt nữ tử. Khuôn mặt trắng trẻo nổi bật đôi mắt đen láy, trông lanh lợi.
Yến Tam Hợp quan sát một lượt hỏi: "Nghiêm Như Hiền là nghĩa phụ của ngươi?"
Vừa đến cái tên Nghiêm Như Hiền, lông mày Nghiêm Hỉ rũ xuống buồn bã.
"Yến cô nương, phận như chúng , chỉ nhận nghĩa phụ thì cuộc sống trong cung mới dễ thở hơn một chút, mới cơ hội ngóc đầu lên . Tiểu nhân cũng là vạn bất đắc dĩ, tiểu nhân..."
"Ta hỏi gì ngươi đáp nấy. Ta tới để chất vấn mối quan hệ giữa ngươi và Nghiêm Như Hiền."
"Xem cái miệng thối của ." Nghiêm Hỉ tự vả nhẹ má một cái, trừ: "Không sai, ông đúng là nghĩa phụ của tiểu nhân."