Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 847: Tương dung

Cập nhật lúc: 2025-11-27 03:14:36
Lượt xem: 252

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghiêm Hỉ ngờ Yến Tam Hợp đột ngột hỏi chuyện . Sau thoáng sững sờ, đáp: "Phải!"

Hai tay đặt đầu gối của Yến Tam Hợp khẽ run lên. Phải . Kẻ g.i.ế.c là Trịnh Ngọc. Một văn thư nhỏ bé như Diệp Đông thể lọt mắt .

"Yến cô nương, ... còn hỏi gì nữa ?"

"Quan tài của Lão tướng quân đưa về kinh khi nào?" Người hỏi là Tạ Tri Phi, giọng chẳng từ lúc nào trở nên khàn đặc.

"Bẩm Tam gia, là năm ngày giao thừa. Thái t.ử đích cửa thành nghênh đón quan tài, văn võ bá quan trong triều đến quá nửa, còn dân chúng thành Tứ Cửu..."

Dân chúng thành Tứ Cửu tự phát lập hàng rào dài mười lăm dặm để đón rước, tranh hộ tống linh cữu Tướng quân về nhà. Trong dòng , và Tạ Tiểu Hoa.

Khi đó, hồn phách nhập xác Tạ Tam gia hơn năm tháng, sức khỏe mới bình phục, tâm lý cũng chấp nhận phận mới. tin tức linh cữu Lão tướng quân hồi kinh lập tức kéo trở về với ký ức Trịnh gia. Hắn cầu xin Tạ Tiểu Hoa cho đón, Tạ Tiểu Hoa hai lời, lập tức tìm cớ đưa khỏi phủ.

Xe ngựa khỏi thành, quan đạo, hai bên đường chật kín dân chúng bộ. Tạ Tiểu Hoa buông rèm xe, thở dài: "C.h.ế.t trận âu cũng là giải thoát. Nếu trở về thấy cảnh tượng thê lương của Trịnh gia, chỉ sợ Lão tướng quân cũng chẳng sống nổi mấy ngày."

Hắn trong lòng Tạ Tiểu Hoa, thỏ thẻ: "Ngươi kể cho chuyện về Lão tướng quân ."

"Chuyện về ngài thì ba ngày ba đêm cũng kể hết con ạ."

. Hắn nhốt ở viện Hải Đường suốt tám năm, bao giờ đủ những câu chuyện về tổ phụ.

Ông khoác chiến bào, dáng cao ngất như tùng bách, khí thế rực rỡ như thái dương, đôi mắt hổ sáng quắc hàng lông mày kiếm. Ông từng đơn thương độc mã xông doanh trại địch, một thanh đại đao c.h.é.m c.h.ế.t bốn mươi hai tên giặc Thát Đát. Ông dụng binh như thần, từng bước ép quân chủ Đại Tề bỏ thành tháo chạy.

Ông... Ông... Ông...

Ông cuối cùng c.h.ế.t trận khi mái tóc bạc phơ.

"Tam gia , bên ngoài lạnh lắm, chúng trong xe xem thôi. Nếu nhiễm phong hàn nữa, Lão phu nhân sẽ lo lắng lắm đấy."

Tạ Tri Phi lắc đầu quầy quậy, nằng nặc đòi xuống xe.

Lúc , ven đường đông nghịt, ai nấy đều kiễng chân ngóng cổ chờ đoàn xe tang. Chờ lâu mới thấy phía xa đội quân tiến , đầu giương cao lá cờ thêu rõ một chữ "Trịnh".

"Về ! Tướng quân trở về !"

Trong đám đông ai hô lên một tiếng, dân chúng đồng loạt quỳ sụp xuống. Tiếng nức nở bắt đầu lan .

Tạ Tri Phi quỳ, cứ sững sờ như thế lá cờ . Cha từng kể, lá cờ đầu tiên của Trịnh gia là do của cha - phu nhân của Tướng quân - tự tay thêu.

Phu nhân vốn là một phụ nữ yếu đuối, nhát gan, tiếng sấm nổ cũng khiến bà sợ hãi chui tọt lòng chồng. Thế nhưng một khi đại quân xuất chinh, bà cưỡi ngựa đuổi theo, chặn đường phu quân và ném cho ông một túi đồ. Trong túi là một lá cờ, mặt thêu chữ "Trịnh", mặt thêu hai chữ "Bình An".

Trịnh Ngọc, bình an trở về.

Cỗ quan tài đen sì ngày càng tiến gần, đến Tạ Tiểu Hoa cũng bắt đầu sụt sùi lau nước mắt. Tạ Tri Phi rơi một giọt lệ nào.

Ông chỉ tồn tại trong những câu chuyện của cha. Trong truyện, ông là đại hùng đội trời đạp đất, xa vời vợi. Còn tổ phụ ngoài đời thực gần, nhưng tổ phụ thích , thích Hoài Hữu. Tổ phụ nhốt bọn họ trong viện Hải Đường, cấm tiệt cho bước chân ngoài vì sợ đôi song sinh bọn họ khắc ông, khắc Trịnh gia.

Như thế thì tính là đại hùng cái nỗi gì!

huyết mạch tương thông là điều kỳ lạ. Khi quan tài lướt qua mặt, bỗng cảm thấy đau đớn tột cùng, nước mắt cứ thế trào . Hắn nhớ đến ngày mười lăm tháng bảy hàng năm, sinh nhật của và Hoài Hữu, tổ phụ đều sai gửi tặng hai chiếc khóa vàng nhỏ. Trên khóa khắc bốn chữ: Sống lâu trăm tuổi.

Nghĩ đến đây, Tạ Tri Phi kìm nén nữa, bật dậy mở cửa, lao màn mưa gió.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-847-tuong-dung.html.]

Tạ Ngũ Thập? Tam gia?

Bùi Tiếu khó hiểu Yến Tam Hợp: "Hắn ?"

"Không gì." Yến Tam Hợp cố gắng điều hòa nhịp thở. "Chu Thanh, đưa Nghiêm Hỉ về bên cạnh Điện hạ. Nhắn là Tam gia nhờ Điện hạ đừng khó ."

Dứt lời, nàng cũng bước thẳng màn mưa.

Mọi trong phòng ngơ ngác. Đinh Nhất định đuổi theo nhưng Chu Thanh ngăn .

"Nghiêm công công, chúng thôi." Chu Thanh đỡ Nghiêm Hỉ dậy, che ô rời .

Lý Bất Ngôn đám khuất, đá mạnh chân bàn, nghiến răng căm hận: "Các ngươi ghê tởm nhất là cái gì ?"

Bùi Tiếu hỏi: "Cái gì?"

"Là loại đĩ lập đền thờ trinh tiết."

Lý Bất Ngôn tức giận đến mức gân xanh nổi đầy hai bên thái dương.

"Lão tướng quân giấu Yến Tam Hợp là sai, nhưng nàng chỉ là một nữ nhi, thể Hoàng đế, gây sóng gió gì chứ? Giọt m.á.u cuối cùng của Tiên Thái t.ử mà cũng đuổi cùng g.i.ế.c tận, kiếp, lòng độc ác đến thế là cùng. Hắn diệt môn Trịnh gia đủ, còn vu oan giá họa cho Ngô Quan Nguyệt, tởm lợm để cho hết. Hắn g.i.ế.c Lão tướng quân xong, còn vắt kiệt chút giá trị lợi dụng cuối cùng của ông , quá đê tiện! Chẳng trách chiến mã ốm yếu bệnh tật, theo thì kệ xác chúng nó , c.h.ế.t hết càng ."

Nếu là , Bùi Tiếu chắc chắn sẽ nghiến răng mắng : "Bà cô ơi, bớt mồm bớt miệng ." giờ phút , những ngăn cản mà còn lầm bầm phụ họa: "Quá đáng thật."

...

Trong màn mưa gió mịt mù, Tạ Tri Phi thấy tiếng bước chân phía , dừng , đầu. Cách đó vài trượng, Yến Tam Hợp đang với đôi mắt đỏ hoe. Lúc mới nhận , so với nỗi đau trong lòng , nha đầu mới là chịu sự giày vò khủng khiếp nhất. Bởi vì vai nàng giờ đây gánh thêm một món nợ máu.

Tạ Tri Phi , dang tay ôm chặt nàng lòng, cằm tựa nhẹ lên mái tóc ướt đẫm của nàng.

"Trong lòng khó chịu quá, ngoài hít thở chút thôi."

"Ta cũng ."

"Nghiêm Như Hiền những lời đó, chứng tỏ kể hết chuyện Trịnh gia cho Lão tướng quân . Ta dám tưởng tượng Lão tướng quân lúc đó đau đớn đến nhường nào."

"Ta cũng ."

"Ta dám tưởng tượng ở thành Hắc Sơn, Lão tướng quân mang tâm trạng gì khi vung đao g.i.ế.c địch."

"Ta cũng ."

"Ta càng dám tưởng tượng khoảnh khắc ông nhắm mắt xuôi tay, là cam lòng, là oán hận, là sự giải thoát?"

"Ta cũng ."

"Yến Tam Hợp." Giọng Tạ Tri Phi vỡ vụn trong gió mưa. "Tướng quân c.h.ế.t trận là lẽ thường, nhưng đáng c.h.ế.t như . C.h.ế.t như thế khác gì mưu sát ?"

"Tất cả là tại . Là g.i.ế.c ông ." Yến Tam Hợp nghiến răng, gằn từng chữ. Hai tay nàng túm chặt áo Tạ Tri Phi, mặt vùi sâu lồng n.g.ự.c . Sự lạnh lùng thường ngày biến mất, đó là sự điên cuồng, oán hận và quyết tâm liều c.h.ế.t đến cùng ánh lên trong đáy mắt.

Mưa vốn lớn nay càng xối xả, sấm chớp rạch ngang trời. Những tia chớp nối tiếp x.é to.ạc màn đêm đen kịt, như soi rọi ngóc ngách, cho lũ ma quỷ thế gian chỗ dung .

...

 

Loading...