Bốn năm trôi qua, nàng vẫn còn nhớ mùi t.h.u.ố.c . Tại chứ?
Ba tháng đầu tiên hầu hạ bên cạnh Tam gia, đêm nào Chu Thanh cũng trằn trọc với câu hỏi . Tam gia và Đại tiểu thư tình cảm . Có món gì ngon, đồ gì lạ, Tam gia đều sai mang sang cho Đại tiểu thư một phần. Đại tiểu thư cũng thường ghé viện Tam gia chơi, tuy chỉ uống chén về nhưng cũng đủ để thấy nàng.
So với bốn năm , nàng dường như chấp nhận sự thật mù, cử chỉ lời điềm đạm, chững chạc hơn, dáng một tiểu thư khuê các thực thụ. Giọng nàng vẫn êm đềm như gió thoảng, mà mát lòng mát .
Dù về Tạ phủ, Chu Thanh vẫn giữ thói quen dậy sớm và thức khuya để luyện công như lời sư phụ dặn. Vì sợ ồn Tam gia, xin phép Lão gia hậu hoa viên luyện tập ban đêm. Thường là canh hai , canh ba thì về.
Không do trời xui đất khiến , tình cờ gặp nàng ở đó.
Nàng dạo cùng nha Vân Huệ. Nàng ngoài mỗi ngày, chỉ những đêm trăng sáng mới , bảo là để hấp thụ tinh hoa đất trời. Đến đoạn đường đá xanh bằng phẳng, nàng sẽ bảo Vân Huệ buông tay để tự . Nàng vững, lưng thẳng tắp, qua ai nghĩ nàng mù. Nàng cho đến khi mệt nhoài mới chịu nghỉ.
Lúc , nàng mới bộc lộ con thật của : yếu đuối tựa vai Vân Huệ, nũng nịu hoặc tâm sự đủ điều... Hoàn khác hẳn với hình ảnh Đại tiểu thư Tạ gia đoan trang mặt ngoài.
Chu Thanh phiền họ. Những đêm trăng sáng, sẽ đến sớm hơn, nấp một góc kín đáo chờ họ đến. Khi họ , mới luyện tập tiếp. Dần dà, phát hiện một sự thật đau lòng: Đại tiểu thư tuy đủ cha , nhưng thực chất cô đơn.
Nàng sợ cha ghét bỏ nên luôn cố tỏ ngoan ngoãn, an phận, đòi hỏi gì, cũng chẳng dám khỏi cửa. Nàng sợ đắc tội với , đối với ai cũng nhún nhường. Nàng sống như một con chuột nhỏ, rúc sâu trong hang, chỉ dám thò đầu hít thở khí trời khi màn đêm buông xuống.
Vú nuôi của nàng ỷ thế cậy quyền, tác oai tác quái trong viện, nàng cũng dám mách phu nhân vì sợ phiền lòng. Mãi đến khi bà to gan trộm trang sức đem cầm cố, kinh động đến Lão phu nhân thì mới đuổi .
"Vân Huệ , sinh con chuột thì chuột đào hang, sinh con mèo thì mèo bắt chuột. Sinh vô dụng tốn cơm tốn gạo, sống đời đúng là đồ thừa thãi."
"Tiểu thư đừng nghĩ quẩn, Lão gia và Phu nhân đều thương tiểu thư mà."
" , chỉ cần ngoan ngoãn lời thì họ sẽ thương ."
Dưới ánh trăng, Chu Thanh nấp trong bóng tối nàng chớp mắt. Ngoan ngoãn thì thương, ngoan thì ghét bỏ. Số phận của Đại tiểu thư Tạ phủ cao sang hóa cũng chẳng khác gì phận tớ như , chẳng thể tự nắm giữ vận mệnh.
Kể từ ngày đó, Chu Thanh cảm thấy trái tim như cuốn một vòng xoáy. Trong vòng xoáy chỉ hình bóng Tạ Văn Xu. cách giữa Đại tiểu thư lá ngọc cành vàng và gã sai vặt nghèo hèn là cả một trời một vực.
Một năm, ba năm, năm năm trôi qua... Thiếu nữ ngây thơ ngày nào trở thành một cô nương xinh , còn cũng trở thành thị vệ tín thể thiếu của Tam gia. Những đêm trăng sáng, họ vẫn "gặp " trong vườn hoa, kẻ ngoài sáng, trong tối.
Một đêm trăng tròn nọ, khi nàng và Vân Huệ đang nghỉ thì trời bỗng nổi giông tố. Mây đen ùn ùn kéo đến che khuất ánh trăng, gió rít gào, mưa bắt đầu rơi nặng hạt.
"Tiểu thư hành lang trú tạm, em chạy về lấy ô." Vân Huệ đỡ nàng chỗ nấp vội vã chạy .
Vân Huệ khỏi thì sấm chớp đùng đùng, mưa trút xuống xối xả. Gió tạt mạnh khiến hành lang cũng còn là chỗ trú an . Nàng sợ hãi co rúm , mặt cắt còn giọt máu, tay nắm chặt vạt áo bất lực.
Chu Thanh cảnh đó mà đau thắt ruột gan. Không kìm nữa, lao khỏi chỗ nấp.
"Đại tiểu thư, đắc tội ."
Hắn bế thốc nàng lên vai, chạy đến một góc khuất kín gió hơn ở cuối hành lang nhẹ nhàng đặt nàng xuống. Hắn chắn mặt nàng, dùng tấm lưng che chắn mưa gió.
"Là... Chu Thanh ?" Giọng nàng run run.
"Vâng."
"Muộn thế ngươi ở đây?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-869-chu-thanh-3.html.]
"Tiểu nhân ngang qua."
"May quá, ngươi ở đây."
"Vâng."
Im lặng một lát, nàng hỏi: "Ngươi ?"
"Vẫn ."
"Đợi Vân Huệ đến ngươi hãy nhé."
"Vâng."
"Chỗ ngươi mưa tạt ?"
"Không."
"Thật sự chứ?"
"Thật."
Nàng khẽ thở dài: "Mưa sắp tạnh nhỉ?"
"Vâng."
Đừng tạnh. Cứ mưa mãi . Chu Thanh thầm ước. mưa cũng ngớt, Vân Huệ cầm ô hớt hải chạy tới. Hắn lên tiếng gọi, Vân Huệ vội vàng chạy .
"Đại tiểu thư, tiểu nhân xin cáo lui."
"Khoan ." Nàng gọi giật . "Vân Huệ, em mang mấy cái ô?"
"Hai cái ạ."
"Đưa cho Chu Thanh một cái."
"Đại tiểu thư, cần ạ."
"Cầm lấy ." Nàng mỉm hướng về phía . "Đừng để dầm mưa, cẩn thận kẻo cảm lạnh."
Chủ tớ hai che chung một chiếc ô rời . Chu Thanh vẫn chôn chân tại chỗ, ánh mắt dõi theo bóng lưng mảnh mai cho đến khi khuất hẳn trong màn mưa bụi.
Đừng để dầm mưa, cẩn thận kẻo cảm lạnh.
Sau , mỗi khi trời mưa, chỉ cần nhớ câu , lòng thấy ấm áp lạ thường. Dù mãi mãi xứng với nàng, dù tình cảm là vô vọng, vẫn cam tâm tình nguyện chìm đắm trong đó. Vòng xoáy tình cảm ngày càng lớn, cuốn chặt lấy , ngọt ngào đau đớn.
Hắn giấu kín tâm tư suốt bao năm, kỹ đến mức ngay cả Tam gia và Đinh Nhất cũng mảy may . Cô nương lớn lấy chồng. khắp thành Tứ Cửu chẳng tìm xứng đôi với nàng. Công t.ử thế gia thì chê nàng mù, sợ di truyền cho con cái. Kẻ bình thường thì Tạ gia chê môn đăng hộ đối.
Cứ thế chuyện hôn sự trì hoãn hết năm qua năm khác. Trong lòng nhen nhóm một tia hy vọng mong manh. Những đêm khuya thanh vắng, thường mơ một giấc mơ đẽ - giấc mơ mà âm thầm chuẩn và vun đắp suốt bao năm qua.