Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 87: Thái Tôn

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:10:42
Lượt xem: 304

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" gió thổi xuống đấy ạ."

Bùi Tiếu bước tới, vẻ mặt cực kỳ chân thành, giọng bình tĩnh như : "Chính mắt thấy mà, Từ đại nhân."

Từ Lai hừ lạnh một tiếng: "Ban ngày ban mặt, Bùi đại nhân mở mắt dối trắng trợn như thế?"

Bùi Tiếu chắp tay ngực, nghiêm trang : "Người của Tăng Lục Tự đều là những kẻ lục căn thanh tịnh, xuất gia bao giờ dối. A Di Đà Phật!"

"Ngươi còn dám 'A Di Đà Phật' với ?" Từ Lai khẩy: "Bùi đại nhân nhất là nên để dành sức mà cầu xin Bồ Tát phù hộ cho đám nữ quyến nhà họ Quý . Lần thể bảo vệ sự trong sạch, nhưng tới khi đày Giáo Phường Ti, chẳng vẫn đàn ông nâng niu gót ngọc ?"

Lời như một mũi d.a.o nhọn hoắt đ.â.m trúng tim đen.

Bùi Tiếu cứng họng ngay tắp lự, trong mắt chỉ còn ngọn lửa giận dữ hừng hực cháy.

Câu của Từ Lai chẳng khác nào tiếng sét đ.á.n.h ngang tai đám nữ quyến Quý phủ. Mọi òa lên nức nở.

Phận nữ nhi gả gà theo gà, gả ch.ó theo chó, cả đời trời đất chỉ gói gọn trong mấy tấc hậu viện chật hẹp. Bao nhiêu hy vọng, vướng bận đều đặt hết lên vai chồng và những đứa con. Ngoài , họ chẳng còn gì khác để bấu víu.

Hôm nay trời long đất lở, trụ cột gia đình sụp đổ, bản sắp sửa lưu lạc thành món đồ chơi rẻ tiền háng đàn ông, phận thật quá đỗi thê lương. Ngoài việc lóc thì họ còn gì hơn nữa?

Giữa tiếng than ai oán, Từ Thị lang đắc ý Tạ Tri Phi: "Tam gia là nghĩa thì cũng đành nể mặt Tam gia, mắt nhắm mắt mở thả . Chỉ là..."

Tạ Tri Phi vẫn giữ nụ môi: "Chỉ là cái gì , Từ đại nhân?"

Ánh mắt Từ Lai lóe lên tia dâm tà: "Chỉ là khi chuyện, Tam gia nên uốn lưỡi bảy cho thẳng thớm ."

Tạ Tri Phi từng chốn lầu xanh bao nhiêu , hiểu ẩn ý bẩn thỉu trong lời của tên họ Từ . Hắn chỉ giả ngu giả ngơ, lờ tiếp lời.

Nào ngờ tên Trương Phi bên cạnh xong liền hùa theo, chỉ tay Lý Bất Ngôn hô hố:

"Nghĩa và... *** cũng chỉ khác mỗi một chữ thôi mà. Tam gia , ngài cứ từ từ mà hưởng thụ nhé!"

Kiềm chế cái con khỉ mốc nhà ngươi!

Lý Bất Ngôn thấy tiểu thư Quý gia sỉ nhục nhịn , giờ hai tên súc sinh x.úc p.hạ.m Yến Tam Hợp thì mà nuốt trôi cục tức .

Nàng tung bay đến mặt Trương Phi, hai tay trái vung lên.

Bốp! Bốp!

"Ta đập c.h.ế.t mười tám đời tổ tông nhà ngươi!"

Trương Phi c.h.ử.i thề ầm ĩ, đồng thời rút đao c.h.é.m mạnh về phía Lý Bất Ngôn.

Lý Bất Ngôn mà để cho tên chạm thì nàng còn mang họ Lý nữa. Huống chi, nàng vẫn còn một món nợ tính sổ xong.

Nàng lùi một bước nhẹ nhàng tránh đường đao, ảnh thoắt cái áp sát mặt Từ Lai. Từ Lai vốn ngờ thủ của cô gái nhanh như chớp, sợ đến mức mặt cắt còn giọt máu.

Ngay khi Lý Bất Ngôn chuẩn tung cước đá bay thì chợt cảm nhận phía vật gì đó xé gió lao tới. Ánh mắt nàng sắc lạnh, vội vàng xoay né tránh. Thứ sượt qua mặt nàng, cắm phập cây cổ thụ.

Đó là một mũi tên dài.

Lý Bất Ngôn phắt , ngọn lửa giận dữ bùng lên trong đáy mắt.

Người b.ắ.n tên là một nam t.ử trạc ngoài hai mươi tuổi, dáng vẻ cường tráng, khỏe mạnh. Hắn thu cung tên , cung kính lùi sang một bên, nhường con đường lát đá xanh.

Ở cuối con đường , một đang chậm rãi bước tới.

Trong viện còn huyên náo tiếng than, chỉ trong nháy mắt trở nên tĩnh lặng như tờ, yên ắng đến mức thể thấy cả tiếng kim rơi. Ngay cả tiếng hít thở dường như cũng ngừng bặt.

Thời gian như ngưng đọng khoảnh khắc .

Người đang tới là ai mà uy lực đến thế?

Y phục nho sam trắng muốt tinh khôi, đầu đội ngọc quan, chân giày đen. Nụ môi trầm tĩnh, khiêm cung. Cả con toát lên vẻ thanh tao, thoát tục như dòng suối mát lành nơi khe núi, như cây trúc xanh rì rào bên rừng. Sạch sẽ, tinh khiết, ôn hòa và cao quý.

Công t.ử như ngọc, thế gian vô song. Như cắt như gọt, như dũa như mài...

Dường như tất cả những mỹ từ đẽ nhất thế gian cũng đủ để miêu tả hết khí chất của .

Khi đến gần, dừng bước, khẽ mỉm , gương mặt bừng sáng như ánh ban mai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-87-thai-ton.html.]

"Sao ở đây ồn ào thế ?"

Mọi lập tức quỳ rạp xuống đất hành lễ, chỉ Yến Tam Hợp và Lý Bất Ngôn vẫn ngây như hai kẻ ngốc, sững sờ mới đến chớp mắt.

Yến Tam Hợp: Hắn là ai? Lý Bất Ngôn: Là thần tiên giáng trần ?

"Thần tiên" chắp hai tay lưng, ánh mắt ôn nhu lướt qua hai , giọng dịu dàng như gió xuân: "Cô nương nhà ai mà trông lạ mặt thế?"

"Bẩm Hoàng Thái tôn Điện hạ!" Tạ Tri Phi đang quỳ vội ngẩng đầu lên đỡ lời: "Các nàng là họ hàng xa của Tạ gia thần, mới từ phủ Vân Nam lên kinh, từng học qua lễ nghi phép tắc, mong Điện hạ thứ tội."

Rồi sang quát khẽ: "Hai các ngươi, còn mau quỳ xuống hành lễ với Điện hạ!"

Hoàng Thái tôn?

Yến Tam Hợp giật kinh hãi. nàng những quỳ xuống, mà ánh mắt còn trầm xuống đầy vẻ suy tư.

Thái tôn chính là con trai trưởng của Đông Cung Thái tử. Thêm chữ "Hoàng" ở phía nghĩa là Hoàng đế đích sắc phong kế vị ngai vàng trong tương lai.

Quý Lăng Xuyên là của Thái tử. Nay Quý gia xét nhà, Hoàng đế phái Hoàng Thái tôn tới chủ trì đại cục. Là cố ý vả mặt Thái tử? Hay là còn dụng ý sâu xa nào khác?

Triệu Diệc Thời nhận ánh mắt dò xét của Yến Tam Hợp, khóe miệng khẽ nhếch lên đầy thú vị: "Không lễ nghi nhưng lá gan cũng nhỏ nhỉ."

"Mau hành lễ !" Hai mắt Tạ Tri Phi như bốc hỏa, mũi miệng chỉ chực phun khói.

Yến Tam Hợp hồn, kéo tay Lý Bất Ngôn cùng chắp tay thi lễ với Triệu Diệc Thời.

Đây mà gọi là hành lễ ?

Tạ Tri Phi còn mặt mũi nào để , đành giả vờ quát lớn: "Quy củ ở nhà học xong chạy đường mất mặt hổ. Ta với các ngươi đây?"

"Miễn lễ." Triệu Diệc Thời phất tay khoan dung: "Các ngươi cũng lên cả !"

"Tạ ơn Hoàng Thái tôn Điện hạ."

Mọi đồng loạt dậy.

Triệu Diệc Thời nheo mắt, dường như chút khó hiểu: "Đã là nữ quyến Tạ gia, tại mặt ở Quý phủ lúc ?"

Yến Tam Hợp đưa tay vỗ nhẹ lên vai Lý Bất Ngôn trấn an, đó bước lên một bước, đáp:

"Chúng tình cờ ngang qua cửa Quý gia, cứ khăng khăng vu khống chúng của Quý gia trộn ngoài, ép giải chúng đây."

"Ồ?" Một tiếng "ồ" nhẹ tênh thốt từ miệng Triệu Diệc Thời, hờ hững đến mức khiến thể đoán hỉ nộ ái ố trong lòng ngài.

Tim Từ Lai giật thót một cái, vội vàng bước lên phân bua:

"Hồi bẩm Hoàng Thái tôn Điện hạ, là vị cô nương giữa ban ngày ban mặt cầm hung khí là thanh nhuyễn kiếm tay, hạ quan thấy khả nghi nên mới đưa các nàng Quý phủ để thẩm vấn."

Hắn chỉ tay Lý Bất Ngôn.

"Nào ngờ bước hung hãn đả thương Cẩm Y Vệ."

"Ồ?" Lại là một tiếng "ồ" đầy ẩn ý khiến lạnh gáy. Từ Lai nghĩ đến phận cao quý của mặt, tim đập thình thịch như trống dồn.

"Hạ quan nể mặt Tạ Tam gia nên vốn định tha cho nàng một con đường sống. Nào ngờ kẻ điều, dám tiếp tục hành hung đả thương . Hạ quan thực sự hối hận vì nể tình riêng, xin Điện hạ trách phạt."

"Úi chà!" Lý Bất Ngôn đột nhiên bật khúc khích: "Từ đại nhân tối qua ăn trúng cái gì mà mở miệng mùi xú uế thế nhỉ?"

"Điện hạ, xem!" Vẻ mặt Từ Lai đầy oan ức: "Gan to bằng trời, ngông cuồng ngạo mạn, coi thường luật pháp Đại Hoa đến mức đây ạ."

"Ta đúng là để ngươi mắt đấy. Nhìn ngươi chẳng khác gì miếng thịt ba chỉ ôi thiu, đem chiên xào, nấu nướng, hầm rục xương cho ch.ó ăn nó cũng chê."

Lý Bất Ngôn chống nạnh, nhướng mày thách thức: "Ỷ quan mà dung túng cho con trai trêu ghẹo con gái nhà lành. Tiểu thư nhà thấy chuyện bất bình tay tương trợ, ngươi vu oan giá họa tống tiểu thư nhà đại lao. Quan của nước Đại Hoa mà đều thối nát giống như ngươi thì sớm muộn gì cái đất nước cũng diệt vong thôi."

"Càn rỡ!" Mấy vị quan viên theo Hoàng Thái tôn đồng thanh quát lớn.

Lý Bất Ngôn chỉ thẳng mặt Từ Lai, hề sợ hãi: "Thế nào? Chỉ cho phép chuyện đồi bại, cho phép sự thật ? Trên đời còn cái đạo lý ngược đời ?"

Nụ mỉm môi Triệu Diệc Thời tắt ngấm, gương mặt dần trở nên nghiêm nghị.

 

 

Loading...