Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 879: Định Mệnh

Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:26:54
Lượt xem: 244

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chu Thanh, cởi hết áo !"

"Trầm Hương, lấy bộ kim châm đây."

"Tất cả những liên quan lui ngoài hết cho !"

Mấy mũi kim châm xuống, một luồng nhiệt nóng rực chạy dọc kinh mạch lan tỏa khắp tứ chi. Tạ Tri Phi giật , cảm giác thể nhẹ bẫng, bay bổng lên trung. Hắn cúi xuống thấy xác vẫn đang bất động giường, lòng đầy kinh hãi.

Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng mạnh chiếu tới, cảm thấy như một lực vô hình kéo mạnh, cả lao vút trong gian. Bay qua núi cao, vượt qua hồ lớn, cuối cùng nhẹ nhàng đáp xuống bên ngoài một bức tường thành sừng sững. Ngẩng đầu lên, tường thành cao chót vót chạm mây, cổng thành khắc ba chữ lớn: "Thành Hắc Sơn".

Thành Hắc Sơn - nơi Lão tướng quân và năm ngàn quân Trịnh gia bỏ .

Lòng Tạ Tri Phi trào dâng cảm xúc mãnh liệt, lao về phía cổng thành bất chấp tất cả. Vượt qua cổng thành, mắt hiện một khung cảnh tất bật, khẩn trương...

Từng tốp binh lính hối hả vận chuyển đá tảng lên tường thành. Hàng chục binh sĩ đang sắp xếp đạn pháo. Một hàng lính khác đang bọc vải tẩm dầu đầu mũi tên... Ai nấy đều mặc giáp trụ chỉnh tề, sắc mặt nghiêm trọng, chuẩn kỹ lưỡng cho trận quyết chiến cuối cùng sắp ập đến.

Tạ Tri Phi đến ngẩn ngơ. Hắn đưa tay định nắm lấy vai một lính gần đó để hỏi xem Lão tướng quân đang ở , nhưng bàn tay xuyên qua thể đó như . Mọi thứ mắt dường như chỉ là ảo ảnh.

Ảo ảnh trôi nhanh, màn đêm buông xuống, nhiệt độ giảm sâu. Binh lính đốt những đống lửa trại lớn quảng trường để sưởi ấm.

"Tướng quân đến !"

Tiếng ồn ào như thủy triều rút , trả sự yên tĩnh trang nghiêm. Một nam t.ử tóc bạc trắng bước nhanh tới, theo là ba cận vệ uy phong lẫm liệt.

Là tổ phụ! Hốc mắt Tạ Tri Phi nóng bừng.

"Chuẩn xong ?"

"Đã xong cả ạ!"

"Ăn cơm, nghỉ ngơi dưỡng sức."

"Tuân lệnh!"

Bữa cơm chỉ lương khô nướng lửa ăn kèm với nước nóng. Đêm dài đằng đẵng, tên lính trẻ nào ăn no xong bắt đầu nhớ nhà, miệng ngâm nga khúc hát quê hương. Giai điệu da diết động lòng khiến vài khác cũng khe khẽ hát theo.

"Thằng nhóc Đuôi Chó , hát hò cái gì mà ỉ ôi thế? Lại đây, ngâm thơ cho bản tướng quân xem nào, hào sảng lên chứ!"

"Lão tướng quân, ngài đừng gọi là Đuôi Chó ? Ta tên đàng hoàng mà."

"Kim Thiếu Viêm hả?" Lão tướng quân ha ha. "Nhà ngươi nghèo rớt mồng tơi, năm tuổi còn mặc quần thủng đ.í.t chạy nhong nhong, Thiếu gia nỗi gì. Gọi Đuôi Chó vẫn thương hơn."

"Trời ơi, chuyện gì Lão tướng quân cũng thế!"

"Ta còn năm mười hai tuổi ngươi rình trộm quả phụ tắm, mụ béo tóm ấn cửa, suýt chút nữa thì c.h.ế.t ngạt trong đống thịt mỡ của mụ đấy."

"Lão tướng quân, đừng nữa mà, hổ c.h.ế.t mất thôi."

"Xấu hổ cái rắm! Ông đây thích , giải sầu lắm!"

"Tướng quân, giải sầu thì trêu thằng nhóc ."

"Biết ! Ngày đại ca nó lấy vợ, nó trốn gầm giường lén, ông hắt cả chậu nước rửa chân mặt. Thế mà thằng nhóc còn l.i.ế.m mép khen nước rửa chân đàn bà thơm thật đấy."

"Ha ha ha ha..."

Cả đám binh lính rần rần. Lão tướng quân chỉ một tên lính đang lăn lộn đất: "Thằng nhóc , còn dám ?"

Tên lính dậy, trố mắt : "Sao ?"

"Ngươi còn hèn hơn nó. Mùa hè nóng quá nhảy xuống sông tắm, thò mỗi cái đầu lên. Thằng ngươi cố tình đái lên đầu, thế mà ngươi nhắm mắt rửa mặt khen nức nở: 'Xuống đây nhanh , nước chỗ ấm lắm'."

"Ha ha ha..."

Trong tiếng đùa, hét lên: "Lão tướng quân, thế còn chuyện hổ của , ngài nhớ ?"

"Ngươi hả? Cả cái Trịnh gia quân ai đ.á.n.h rắm thối bằng ngươi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-879-dinh-menh.html.]

"Còn thì ?"

"Ngươi ngáy to đến nỗi bay cả nóc lều."

"Ta thì ?"

"Thằng nhóc nhà ngươi tối ngày táy máy tay chân, vết chai trong lòng bàn tay chắc chắn do cầm đao mà nhé."

"Ha ha ha ha..."

Cả doanh trại nghiêng ngả. Người trêu mặt đỏ hơn gấc: "Lão tướng quân, đ.á.n.h thắng trận về, ngài cho cưới vợ nhé?"

"Cưới!" Lão tướng quân hô lớn. "Ta sẽ đích mối, chọn cho ngươi một cô nương eo thon n.g.ự.c nở về ấm chăn."

"Lão tướng quân, quân t.ử nhất ngôn đấy nhé, chờ tin ngài."

"Ông đây bao giờ lừa các ngươi ."

Tùng tùng tùng...

Tiếng trống trận dồn dập vang lên. Lính canh tường thành hét lớn: "Báo cáo Tướng quân, quân địch còn cách thành Hắc Sơn mười dặm!"

Gần như cùng lúc, năm ngàn tướng sĩ bật dậy, đồng loạt hướng ánh mắt về phía vị Tướng quân của . Lão tướng quân chống đao dậy, ánh mắt lướt qua từng gương mặt quen, vang sảng khoái:

"Các trai của Trịnh gia quân! Vì thành Hắc Sơn, vì giang sơn Đại Hoa, vì cha vợ con chúng , hãy dùng mạng sống mà g.i.ế.c giặc cho !"

"G.i.ế.c!"

"G.i.ế.c!"

"G.i.ế.c!"

Tiếng hô vang dội cả tòa thành, vọng mãi trong hẻm núi. Năm ngàn tướng sĩ vây quanh Lão tướng quân tản nhanh chóng. Người leo lên tường thành kiểm tra đá tảng, cung tên; lao cổng thành xếp bao cát chặn cửa; về vị trí chiến đấu, nắm chặt đại đao trong tay.

Trong gió núi gào thét, Lão tướng quân ôm mũ giáp, ngẩng đầu bầu trời đen kịt. Tạ Tri Phi kìm nữa, gào lên xé lòng:

"Tổ phụ!"

Toàn Trịnh Ngọc chấn động. Ông từ từ , ánh mắt sắc lạnh dần trở nên dịu dàng. Bốn mắt , yết hầu Tạ Tri Phi nghẹn đắng, nước mắt tuôn rơi như mưa. Phải , đó chính là tổ phụ của . Vẫn bộ giáp , vẫn mái tóc bạc phơ , vẫn khuôn mặt già nua đầy sương gió .

"Khóc lóc cái gì?" Trịnh Ngọc quở trách. "Nam nhi Trịnh gia đổ m.á.u đổ lệ. Cất nước mắt cho ông."

"Tổ phụ." Tạ Tri Phi nức nở. "Có đáng ?"

"Thằng nhóc con, nhớ kỹ lời : Người Trịnh gia việc hỏi đáng , chỉ hỏi lòng thẹn ." Trịnh Ngọc vẻ mặt ghét bỏ. "Lo mà luyện chữ , chữ của con còn hơn mèo cào, mất mặt quá."

Nước mắt Tạ Tri Phi trào : "Ông... ông xem chữ của con ?"

"Đâu chỉ xem qua." Hoán Đường nào cũng gửi chữ của hai nó tới, nào ông cũng xem đập bàn mắng yêu: Thằng nhóc thối, chỉ ham chơi.

Nét mặt Trịnh Ngọc giãn , khóe miệng cong lên nụ hiền từ.

"Sau ăn cơm đừng vội vàng quá, học con , nhai kỹ no lâu. Ngủ đừng để hở tay hở bụng, gió đêm lạnh lắm, dễ cảm. Khi luyện đao pháp Trịnh gia nhớ quấn băng tay dày , kẻo rách da chảy máu. Còn nữa, đừng bắt nạt , nhường nhịn, che chở cho nó ông. À đúng , gặp Minh Nguyệt, tổ phụ với nó một lời xin nhé."

Ông đội mũ giáp lên đầu, nhấc thanh trường đao, giọng chợt trầm xuống đầy bi thương:

"Con , tổ phụ cũng với con, để con chịu thiệt thòi ."

Dứt lời, trong mắt ông ánh lên ngấn nước. khi giọt lệ kịp rơi xuống, ông bước lên tường thành. Dáng vững chãi, lưng thẳng tắp như cây cột đình, hiên ngang bước bóng đêm, về phía định mệnh của .

Về nơi kết thúc của phận!

Lòng Tạ Tri Phi đau như ai xát muối, cắt từng khúc ruột.

Tổ phụ...

 

Loading...