Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 884: Xứng đáng

Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:27:00
Lượt xem: 241

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Câu hỏi của Lý Bất Ngôn khiến Bùi Tiếu rùng . Hơn nửa năm nay sống tu tâm dưỡng tính, đến cả chốn câu lan cũng chẳng bén mảng tới, mà rước họa đại hung ?

"Có khi nào Tạ Ngũ Thập liên lụy ?"

"Rất khả năng!" Lý Bất Ngôn trầm ngâm. "Vậy là... bốn chúng như châu chấu cùng một sợi dây, phúc cùng hưởng, họa cùng chia."

"Cũng lý!" Bùi Tiếu gật đầu lia lịa tán thành. " cảm thấy gốc rễ vấn đề vẫn ở cây hương ."

", là cây hương quái quỷ đó." Lý Bất Ngôn nhoài về phía hỏi: "Tiểu Bùi gia, ngươi cao kiến gì ?"

Bùi Tiếu lắc đầu quầy quậy.

"Nghĩ kỹ xem nào?"

Bùi Tiếu vắt óc suy nghĩ hồi lâu : "Chỉ còn một cách thôi."

"Cách gì?"

"Đi chùa thắp hương bái Phật, thể hóa giải phần nào tai ương."

"Ngươi chắc chứ?"

"Các gia đình quyền quý ở kinh thành, hễ trong nhà ai phạm Thái Tuế, xung Thái Tuế trực Thái Tuế đều chùa cúng bái giải hạn cả mà."

"Được, luôn bây giờ."

"Bây giờ á?"

Trời tối đen như mực, trăng mờ thưa. Ta và ngươi chùa? Cô nam quả nữ đêm với , e là cho thanh danh của cô nương . Không , chút nào!

Tiểu Bùi gia hắng giọng: "Chúng nên về sớm một chút, về muộn quá khó ăn với Yến Tam Hợp lắm."

"Thôi , để mai cũng . Về phủ thôi." Lý Bất Ngôn dậy chợt khựng dặn dò: "Chuyện đến Chu phủ xem quẻ tuyệt đối đừng cho ai nhé, kẻo hoang mang."

Bùi Tiếu: "Thế bịa lý do gì đây..."

"Không ! Có thích khách! Mau bắt thích khách!"

Tiếng hô hoán thất thanh vang lên từ bên ngoài. Lý Bất Ngôn biến sắc, dỏng tai ngóng động tĩnh lao cửa sổ đẩy mạnh. Nàng thấy mái nhà xa xa bóng đen thấp thoáng.

"Nước ở thành Tứ Cửu sâu lắm, đừng xen chuyện bao đồng. Để xem tình hình thế nào."

"Tiểu Bùi gia, đợi với!"

Vụ ám sát xảy ngay phòng bên cạnh. Một mũi tên xuyên qua cửa sổ, sượt qua mặt nạn nhân cắm phập bức tường phía . Lý Bất Ngôn định thò đầu hóng chuyện thì Tiểu Bùi gia lôi tuột xuống lầu.

"Lát nữa Ngũ Thành Binh Mã Tư và Cẩm Y Vệ sẽ kéo đến đây. Chúng mau rút lui , kẻo quen thấy đến tai Tạ Ngũ Thập thì phiền phức."

Lý Bất Ngôn tò mò hỏi: "Người trong phòng là ai thế? Làm chuyện thất đức gì mà ám sát ?"

"Ta cũng rõ, nhưng mặt thấy quen quen. Ấy khoan..." Bùi Tiếu chỉ tay về phía một chiếc xe ngựa đỗ cách đó xa. "Kia chẳng là xe ngựa của Tạ gia ? Đêm hôm thế , ai trong đó nhỉ?"

Lý Bất Ngôn nhạt: "Đừng nhắc đến Tạ gia mặt nữa, mà phát ốm."

Bùi Tiếu dụi mắt kỹ : "Ta cái đ.á.n.h xe ... cái bóng lưng hình như là Tạ tổng quản."

...

Tiểu Bùi gia lầm, đ.á.n.h xe quả thực là Tạ tổng quản. Ông quất roi cho ngựa chạy thẳng hướng cửa thành. Đến nơi, ông ghìm cương, nhảy xuống xe, chăm chú cánh cửa thành đang đóng chặt.

Không đợi bao lâu, cánh cửa thành nặng nề từ từ mở . Tam gia về!

Tạ Tiểu Hoa reo lên, vui mừng chạy về phía chiếc xe ngựa . chạy nửa đường thì ông khựng . Phía Tam gia còn một nữa. Người ông , là Bộ tướng quân bách chiến bách thắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-884-xung-dang.html.]

Bộ tướng quân ném một túi tiền thưởng cho lính gác cổng, ngẩng đầu lên thì sắc mặt biến đổi: "Tam gia?"

Tạ Tri Phi theo hướng ánh mắt của Bộ Lục, tim đập thình thịch. Dưới ánh trăng lạnh lẽo, Tạ Đạo Chi mặc một chiếc áo cũ sờn, đang chắp tay bên cạnh xe ngựa của Tạ gia.

Bộ Lục cố nén sát khí, lên ngựa, chắp tay chào Tam gia đầu ngựa nghênh ngang bỏ .

"Tam gia, Đại gia và Đại thiếu phu nhân đợi ngài ở biệt viện cả buổi chiều thấy về. Lão gia lo lắng cho sức khỏe của ngài nên cùng lão nô đây đợi."

Thấy Tam gia bất động, Tạ Tiểu Hoa tiến lên đẩy nhẹ, hạ giọng nhắc nhở: "Lão gia mới ốm dậy, cơn sốt mới lui thôi. Ngài còn mau qua đó chào hỏi, ngây đấy gì?"

Tạ Tri Phi vẫn nhúc nhích.

"Này!" Tạ Tiểu Hoa sốt ruột đến méo cả miệng. Thằng nhóc bệnh tim chứ bệnh não đờ đẫn như tượng gỗ thế ?

"Lão Tam." Tạ Đạo Chi bước tới, giọng hiền từ: "Đi dạo với cha một lát ?"

Tạ Tri Phi lặng lẽ ông một lúc ném dây cương cho Tạ Tiểu Hoa.

Trên đời , điều khiến ngột ngạt nhất chính là giữa những thích ruột thịt chẳng còn lời nào để với . Hai cha con sóng vai bước nhưng ai mở miệng. Cảnh tượng khiến Tạ Tiểu Hoa mà thấy buồn lòng. Ngày xưa Tam gia mồm mép tép nhảy, luôn miệng, chẳng ai ồn ào bằng . Lão gia ngoài miệng thì mắng mỏ nhưng trong mắt ánh lên vẻ cưng chiều, yêu thương. Sao hôm nay hai cha con xa cách thế ?

"Lão Tam." Tạ Đạo Chi ôn tồn mở lời phá tan sự im lặng. "Sức khỏe con khá hơn chút nào ?"

"Không ."

"Thuốc đắng lắm ?"

"Cũng ."

Tạ Đạo Chi thở dài: "Chuyện gì dù lớn bằng trời cũng quan trọng bằng sức khỏe của bản ."

Gương mặt Tạ Tri Phi trống rỗng, đáp lời. Cũng chẳng đáp thế nào. Bệnh tình của tái phát là vì ai, Tạ Tiểu Hoa , nhưng đàn ông bên cạnh chắc chắn rõ hơn ai hết. Nếu sức khỏe là quan trọng nhất, tại nhẫn tâm những chuyện như thế?

"Hồi nhỏ cha mồ côi sớm, chẳng còn nhớ nổi mặt mũi ông nội con , nên lúc nào cũng ghen tị với con cái nhà cha ." Tạ Đạo Chi con trai, mỉm chua chát. "Sau đến lượt cha, nghĩ đến những tủi nhục từng chịu đựng, các con nếm trải cảnh ngộ đó, nên mới liều mạng mà leo cao."

"Con cái nhà chúng đều lớn khôn cả , nhưng mới chỉ Đại ca con là yên bề gia thất. Nó là trưởng tử, là đích tôn, gánh vác trọng trách gia tộc vai nên nghiêm khắc với nó, đ.á.n.h mắng tiếc tay. với mấy đứa em..."

Tạ Đạo Chi nhắm mắt , giọng trầm xuống.

"Đến Đại tỷ con cũng nỡ gả . Không gả , mà là gả thì thành con nhà , còn là con gái rượu của Tạ Đạo Chi nữa. Ta thương nó, sợ nó về nhà chồng bắt nạt, mà cha cũng chỉ thể bên ngoài nhắc khéo vài câu chứ can thiệp sâu ."

Sắc mặt Tạ Tri Phi tệ, giọng điệu càng tệ hơn: "Ông những chuyện để gì?"

"Cha chỉ với con rằng, cha từng với các con cả."

" ông với họ!" Tạ Tri Phi gằn lên, kìm nén cơn giận dữ.

"Con ." Tạ Đạo Chi sang thẳng mắt . "Con sống đời , ai cũng sẽ vài chuyện trái với lương tâm, vài lời dối lòng. Con còn trẻ, hiểu . Đợi thêm vài năm nữa, trải đời nhiều hơn, con sẽ hiểu."

Tạ Tri Phi dừng bước, xoay đối diện với cha , gằn từng chữ: " chỉ hỏi Tạ đại nhân một câu thôi. Nửa đêm tỉnh giấc, ông bao giờ nghĩ đến những đó, những việc đó ? Lương tâm ông thực sự yên ?"

"Ta nghĩ nhiều đến thế. Ta chỉ Thái t.ử thuận lợi đăng cơ, Thái tôn đường hoàng nhập chủ cung Đoan Mộc. Ta chỉ bi kịch của Tiên Thái t.ử năm xưa bao giờ tái diễn." Tạ Đạo Chi thẳng mắt con trai, ánh mắt kiên định. "Nghĩ như , ngủ ngon hơn bất cứ ai."

"Ông..." Tạ Tri Phi nghiến răng ken két. "Trong mắt Tạ đại nhân, để đạt mục đích thì từ thủ đoạn, kể cả hại c.h.ế.t bao nhiêu mạng cũng là đúng đắn ?"

"Kẻ năng lực thì chà đạp chân, kẻ bất tài vô dụng đầu thiên hạ. Người trọng tình nghĩa, lễ nghĩa liêm sỉ thì xuống suối vàng sớm, còn kẻ dã tâm bừng bừng thì nên đại nghiệp." Tạ Đạo Chi nhạt. "Kẻ hiền lành hiểu chuyện thì nhà chồng bắt nạt, còn đứa đanh đá chua ngoa thì chẳng ai dám dây . Con cho , thế nào là đúng, thế nào là sai?"

Tạ Tri Phi cứng họng, nên lời.

"Trên đời vốn dĩ đúng sai tuyệt đối. Chỉ cần con cảm thấy đáng giá, thì đó chính là đúng."

Tạ Đạo Chi cúi đầu, giọng trầm xuống, đầy vẻ yêu thương: "Tam nhi, cha chỉ mong quãng đời còn của con bớt đau khổ, sống vui vẻ đến trăm tuổi già. Chỉ cần như thế, cha cảm thấy thứ cha đều là đáng giá. Tất cả đều đáng giá."

 

Loading...