Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 887: Đáng giá
Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:27:03
Lượt xem: 294
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thái t.ử đích đến phúng viếng, đối với Tạ phủ mà là vinh dự lớn lao bao. Khách khứa đến viếng ai nấy đều trầm trồ kinh ngạc.
Tạ Nhi Lập lau vội nước mắt, dặn dò Tạ Bất Hoặc: "Ngươi trông coi linh đường nhé", dậy định kéo Tạ Tri Phi cùng. Nào ngờ Tạ Tri Phi gạt tay , vẫn tiếp tục chằm chằm quan tài. Tạ Nhi Lập bất lực, đành một nghênh đón.
Yến Tam Hợp Tạ Tri Phi một cái lặng lẽ lùi khỏi linh đường, đảo mắt tìm kiếm trong đám đông.
Lý Bất Ngôn phát hiện liền hỏi: "Tìm ai thế?"
"Tạ Tiểu Hoa."
Lý Bất Ngôn thầm lấy lạ. Nha đầu đến Tạ Nhi Lập, vợ chồng Chu Vị Hi cũng quên sạch, thế mà nhớ mặt Tạ Tiểu Hoa.
Yến Tam Hợp chỉ tay về phía xa. Tạ Tiểu Hoa lúc đang lúi húi Tạ Nhi Lập, cúi cung kính đón Thái tử. Thái t.ử mặc thường phục vội vã bước , theo chỉ mỗi Thẩm Trùng.
Tạ Nhi Lập quỳ xuống hành lễ nhưng Thái t.ử đỡ dậy ngay.
"Không cần đa lễ. Tạ đại nhân là rường cột nước nhà, để thắp cho ông nén hương."
Tạ Nhi Lập nắm lấy tay Điện hạ, thành tiếng: "Tạ ơn Điện hạ... thương xót."
Triệu Diệc Thời vỗ về tay rảo bước về phía chính đường. Khi ngang qua Yến Tam Hợp, ánh mắt khẽ lướt qua. Yến Tam Hợp và Lý Bất Ngôn quỳ xuống hành lễ như những khác mà chỉ khẽ cúi chào.
Chờ Thái t.ử khuất trong linh đường, Yến Tam Hợp thì thầm với Lý Bất Ngôn: "Ngươi giúp canh chừng một chút", lẻn ngoài, tới phía Tạ Tiểu Hoa.
Tạ Tiểu Hoa cảm thấy phía , : "Yến cô nương?"
Yến Tam Hợp chỉ tay bức tường, hiệu cho ông theo. Hai một một tới góc khuất gốc cây cổ thụ. Yến Tam Hợp hạ giọng thấp nhất thể: "Tạ Tiểu Hoa, gần đây Lão gia nhà ông khoản chi tiêu nào lớn ?"
Nhắc tới Lão gia, Tạ Tiểu Hoa rơm rớm nước mắt. Ông ngẫm nghĩ một lát đáp: "Tháng Lão gia chi một khoản hai ngàn lượng."
Hai ngàn lượng? Chẳng bõ bèn gì. Yến Tam Hợp thẳng mắt ông : "Có khoản nào lên đến hàng vạn ? Tầm năm sáu vạn chẳng hạn?"
Con khiến Tạ Tiểu Hoa sợ tái mặt: "Yến cô nương, Lão gia xưa nay sống tiết kiệm, dùng đến tiền lớn như ? Hơn nữa, sổ sách của công cũng nhiều tiền mặt đến thế!"
Vậy thì đúng !
Yến Tam Hợp suy tính: "Có khi nào ông chi một khoản lớn mà ông ?"
"Tiền bạc từ các cửa tiệm bên ngoài đều qua tay Nhị gia nhập sổ sách chung. Trừ khi Lão gia lén lút bảo Nhị gia cắt xén bớt..." Giọng Tạ Tiểu Hoa chắc nịch. "Nếu thì tuyệt đối khả năng đó."
Yến Tam Hợp gật đầu: "Ta , ông việc ."
Tạ Tiểu Hoa níu lấy tay áo Yến Tam Hợp, lo lắng hỏi: "Yến cô nương hỏi chuyện gì? Có Lão gia nhà nợ nần gì bên ngoài ..."
"Đừng hỏi nhiều, cũng đừng chuyện với bất kỳ ai." Yến Tam Hợp nghiêm giọng. "Nếu như ông tìm nguyên nhân thực sự khiến Lão gia nhà ông tự sát!"
Tạ Tiểu Hoa sợ hãi bịt miệng, gật đầu lia lịa.
"Chăm sóc cho Tam gia nhà ông. Lời của ông ít nhiều cũng sẽ lọt tai đấy." Yến Tam Hợp dặn dò.
Nghĩ đến cảnh Tam gia thổ huyết, hai hàng lệ nóng lăn dài má Tạ Tiểu Hoa. "Yến cô nương, Lão gia khi còn sống thương Tam gia nhất. Đêm qua ông còn tận cửa thành chờ Tam gia về nữa mà."
Hôm qua? Ban đêm? Tạ Tri Phi hề nhắc đến chi tiết nửa lời!
Đồng t.ử Yến Tam Hợp co : "Bọn họ những gì?"
"Dạ?"
"Kể hết cho , sót một chữ!"
...
"Tam Nhi, phụ chỉ mong con từ nay về bớt đau khổ một chút, thể sống lâu trăm tuổi. Như là đáng giá, tất cả đều đáng giá."
Yến Tam Hợp nhẩm những lời trong đầu, Tạ Tiểu Hoa rời lúc nào nàng cũng chẳng . Lời rõ ràng vấn đề, nhất là hai chữ "đáng giá". "Đáng giá" đối lập với " đáng giá", cả hai đều chung một điều kiện tiên quyết, đó là: Sự đ.á.n.h đổi.
Phải đ.á.n.h đổi cái gì để nhận cái gì thì mới gọi là đáng giá? Những gì cho mà nhận tương xứng thì gọi là đáng. Vậy Tạ Đạo Chi rốt cuộc đ.á.n.h đổi cái gì? Chỉ là tiền lớn đó thôi ?
Trên đường đến Từ Ân Đường, trong đầu Yến Tam Hợp chỉ xoay quanh câu hỏi .
Từ Ân Đường vắng lặng. Nha thấy Yến cô nương đến liền gạt lệ đón: "Lão phu nhân mệt quá mới . Mời Yến cô nương chơi ở phòng chính ạ."
"Thôi, ngươi chăm sóc Lão phu nhân cho , khi khác sẽ thăm bà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-887-dang-gia.html.]
Khi bước sân, Yến Tam Hợp ngoái sương phòng phía Đông của Lão phu nhân. Dương thị chỉ một mụn con trai độc nhất. Hai con nương tựa đến ngày hôm nay, hưởng vinh hoa phú quý tột bậc, ngỡ tưởng cuộc đời viên mãn, ai ngờ cuối đời chịu cảnh đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.
Khôn khéo toan tính cả đời để gì? Cẩm y ngọc thực để chi? Kết cục vẫn là một bà lão đáng thương!
"Bất Ngôn, chúng về thôi."
Lý Bất Ngôn nhả cọng cỏ đang ngậm trong miệng , tới bên cạnh Yến Tam Hợp thì thầm: "Có qua bên Tam gia xem chút ? Nãy từ xa thấy bộ dạng ..."
"Không ai an ủi , kể cả ."
"Tại ?"
Yến Tam Hợp buồn bã đáp: "Bởi vì chúng đều là trong cuộc. Bởi vì chúng là ."
...
Hai lặng lẽ đến lặng lẽ . Ra tới cửa chính, ngẩng đầu lên, cả lẫn ở đều ngẩn .
Chu Thanh lùi hành lễ: "Yến cô nương, Lý cô nương."
Lý Bất Ngôn hỏi: "Sao ngươi ở đây?"
Yến Tam Hợp thở phào: "Cuối cùng ngươi cũng tới."
Lý Bất Ngôn Yến Tam Hợp, im lặng gì.
Yến Tam Hợp lấy chiếc túi tiền trong n.g.ự.c : "Phiền ngươi giao cái cho Tam gia giúp ."
Hốc mắt Chu Thanh nóng lên. Yến cô nương từ linh đường , tự tay đưa cho Tam gia mà nhờ chuyển giúp? Chắc là nàng sợ Tam gia từ chối nên mới thế .
"Tiện thể nhắn giúp một câu." Yến Tam Hợp khẽ. "Bảo là quản sổ sách nữa, sổ sách giao hết cho quản lý."
"Vâng!"
Chu Thanh nhận lấy túi tiền, lùi sang một bên nhường đường.
Yến Tam Hợp bước một chân qua ngưỡng cửa bảo: "Bất Ngôn, ngươi dắt ngựa ."
"Được!"
"Chu Thanh, đây."
Chu Thanh theo Yến Tam Hợp góc tường khuất: "Yến cô nương còn gì căn dặn?"
"Ngươi tin Lão gia nhà ngươi tự sát ?"
"Ta..."
"Ta tin!" Yến Tam Hợp che miệng nhanh. "Giúp một việc: Tìm cách hỏi dò Nhị gia nhà các ngươi xem mấy tháng nay cha rút khoản tiền lớn nào từ sổ sách riêng của ?"
Chu Thanh ngước mắt lên Yến Tam Hợp, bắt gặp ánh mắt kiên định của nàng. Bốn mắt , lòng Chu Thanh chấn động. Phải hình dung Yến cô nương lúc thế nào đây? Nỗi bi thương, lo lắng tan biến hết, trong mắt nàng chỉ còn hai luồng ánh sáng rực rỡ và kiên định, dường như đời chẳng khó khăn nào cản bước nàng.
"Yến cô nương yên tâm, cứ giao cho ."
Lúc Lý Bất Ngôn dắt ngựa tới, hỏi: "Về biệt viện ?"
Yến Tam Hợp bước nhanh xuống bậc thềm: "Không, đến trạm dịch tìm Hàn Hú."
Lý Bất Ngôn ngạc nhiên: "Hàn Hú? Ngươi còn nhớ nàng ?"
"Không dám quên."
Lý Bất Ngôn ghé tai hỏi nhỏ: "Tìm nàng gì?"
"Nhờ nàng giúp điều tra một ."
"Ai?"
"Nghiêm Hỉ!"
Lý Bất Ngôn biến sắc. Chuyện chẳng qua ? Sao còn điều tra gì nữa?