Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 891: Nghi ngờ

Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:27:07
Lượt xem: 289

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ phủ. Linh đường.

Tạ Tri Phi đột ngột ngã xuống khiến Tạ Bất Hoặc bên cạnh giật thon thót.

"Lão Tam!" "Tam !"

Tạ Nhi Lập và Tạ Bất Hoặc vội vàng xốc nách đỡ dậy. Tạ Nhi Lập sờ trán , hoảng hốt kêu lên: "Tiểu Bùi gia ? Mau gọi cha tới đây, lão Tam sốt cao quá!"

Bùi Tiếu đang lăng xăng giúp việc ngoài sân, tiếng gọi liền lao như một cơn gió.

"Đại ca, đưa Tạ Ngũ Thập về phòng nghỉ ngơi ngay . Người sắt đá cũng chịu đựng nổi kiểu ."

"Chuyện ..." Tạ Nhi Lập do dự. Tạ gia giờ chỉ còn ba trai chống đỡ, khách khứa đến phúng viếng mà thấy vắng trong linh đường thì e là sẽ lời tiếng .

"Tạ Đại ca, lo cho sống !" Bùi Tiếu quát Tạ tổng quản đang ngớ đó. "Còn đấy gì? Ngươi đỡ bên trái, đỡ bên . Nhanh lên!"

"Vâng!"

Hai họ dìu Tạ Tri Phi phòng trong. Đặt xuống giường trúc, đút cho chén mát lạnh, Tạ Tri Phi mới dần tỉnh táo .

Vừa cảm giác như hồn lìa khỏi xác. Trước mắt tối sầm, trời đất cuồng ngã vật . Hắn rõ tiếng xung quanh nhưng tay chân cứng đờ thể cử động, miệng cũng thốt nên lời.

"Ôi chao!" Tạ Tiểu Hoa vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái. "Sắp đến sinh nhật Tam gia !"

Bùi Tiếu nhắc nhở mới sực nhớ . Tháng là tháng Bảy âm lịch - tháng cô hồn. Tạ Tri Phi là "quỷ thai", hồn phách vốn yếu ớt. Đến rằm tháng Bảy lễ niệm kinh cầu phúc, trấn an hồn phách cho .

"Tạ Tiểu Hoa, Lão gia và Lão phu nhân tuy còn nữa, nhưng những việc cần cho Tam gia thì vẫn cho chu đáo." Bùi Tiếu nghiêm mặt dặn dò. "Hòa thượng đạo sĩ để lo liệu mời về, còn chuyện chuẩn trong phủ giao cho ngươi."

"Tiểu Bùi gia yên tâm, lão nô nhất định sẽ lo liệu thỏa đáng như năm."

Bùi Tiếu cúi xuống Tạ Tri Phi với ánh mắt xót xa: "Năm nay ngươi gặp nhiều chuyện quá, sức khỏe kém, sẽ bảo mấy lão hòa thượng đạo sĩ tụng kinh thêm một canh giờ nữa cho chắc."

Tạ Tri Phi thều thào: "Có thể... tụng thêm cho cả Yến Tam Hợp ?"

Bùi Tiếu định buột miệng hỏi "tụng cho nàng gì", nhưng chợt nhớ Yến Tam Hợp cũng sinh ngày rằm tháng Bảy, liên tưởng đến cây hương quái dị ...

"Được, để sắp xếp."

"Chuyện ngất , ngươi đừng bép xép với nàng nhé."

"Chuyện của còn lo xong, mách lẻo với nàng ." Bùi Tiếu nắn tay nắn chân Tạ Tri Phi kiểm tra một lượt, thấy mới yên tâm. "Ngươi nghỉ cho đủ hai canh giờ. Ngoài linh đường sẽ trông coi giúp."

Đi đến cửa vẫn yên tâm, chỉ tay mặt Tạ Tri Phi nhấn mạnh: "Nhớ đấy, hai canh giờ! Tiểu Hoa, canh đúng giờ hẵng gọi dậy."

"Yên tâm ạ."

Tạ Tri Phi mệt mỏi rã rời. Tạ Tiểu Hoa rót xong chén thì chìm giấc ngủ. Không ngủ bao lâu, cảm giác như hụt chân rơi xuống vực thẳm, giật tỉnh giấc. Tỉnh dậy mà tâm thần bất an, cứ cảm thấy sắp chuyện chẳng lành xảy .

"Tiểu Hoa."

Nghe tiếng gọi, Tạ Tiểu Hoa vội chạy : "Tam gia tỉnh ạ? Sao sớm thế?"

"Giật tỉnh thôi." Tạ Tri Phi đưa tay che mắt, giọng mệt mỏi. "Mang hết mấy thứ kinh Kim Cang, bùa chú gì đó Tiểu Bùi gia đây cho ."

"Gia định gì thế ạ?"

"Định hồn."

...

Biệt viện. Phòng ngủ.

Lý Bất Ngôn quan sát thấy Yến Tam Hợp thở đều đều, thêm một lúc lâu mới khẽ khàng khép cửa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-891-nghi-ngo.html.]

Tiếng bước chân xa dần. Yến Tam Hợp từ từ mở mắt, ánh lạnh lẽo hơn cả sương giá.

Những điểm nghi vấn trong bộ sự việc dường như ngày càng nhiều, nàng cần xâu chuỗi từng cái một.

Điểm nghi vấn thứ nhất: Lý Bất Ngôn kể rằng vụ ám sát ở Lầu Xuân Phong, mũi tên chỉ b.ắ.n trượt mà nàng còn thấy bóng lưng tên thích khách bỏ chạy.

Hôm Nghiêm Hỉ b.ắ.n c.h.ế.t, nhóm Chu Thanh và Lý Bất Ngôn ở trong phòng nên phản ứng chậm một nhịp là điều dễ hiểu. còn Thẩm Trùng và hai thị vệ của Thái t.ử thì ? Ba họ rõ ràng canh gác ngay bên ngoài. Với bản lĩnh của Thẩm Trùng, mũi tên xé gió lao tới từ bóng tối, chỉ nhận ngay lập tức mà còn xác định hướng bắn. Thích khách b.ắ.n xong một mũi tên chắc chắn nán quan sát xem trúng đích mới rút lui. Nếu trượt, khi còn bồi thêm mũi nữa. Khoảng thời gian đó dư sức để Thẩm Trùng đuổi theo. Vậy mà báo cáo là thấy bóng dáng ai cả. Tại ?

Điểm nghi vấn thứ hai: Tạ Đạo Chi mua chuộc Nghiêm Hỉ bằng một tiền lớn. Sổ sách Tạ phủ khoản chi , bên Tạ Nhị gia cũng . Vậy tiền khổng lồ đó ở ?

Điểm nghi vấn thứ ba: Giữa Tạ Đạo Chi và Thái tử, tại Nghiêm Hỉ chọn phản bội Thái t.ử để theo phe Tạ Đạo Chi? Thái t.ử tương lai sẽ là Hoàng đế, nắm cả thiên hạ trong tay. Tạ Đạo Chi đưa cái giá lớn đến mức nào mới khiến Nghiêm Hỉ dám mạo hiểm cả tính mạng để dối như ?

Điểm nghi vấn thứ tư: Sau khi Tạ Đạo Chi c.h.ế.t, đám t.ử sĩ mà ông nuôi dưỡng ? Nuôi quân tốn kém bao nhiêu tiền bạc công sức, chẳng lẽ cứ thế mà giải tán ?

Yến Tam Hợp cảm thấy đầu óc mơ hồ. Có khi nào... Tạ Đạo Chi đúng là kẻ chủ mưu hại c.h.ế.t Trịnh gia và Lão tướng quân, nhưng là kẻ duy nhất? Phía ông còn một thế lực khác? Một nào đó khiến Tạ Đạo Chi cam tâm tình nguyện gánh hết tội và chấp nhận cái c.h.ế.t để bảo vệ bí mật?

Nghĩ đến đây, Yến Tam Hợp bật dậy, mặt cắt còn giọt máu. Nàng chính suy đoán của cho kinh hãi.

...

Cung Đoan Mộc.

Thái t.ử Triệu Diệc Thời y phục, rửa tay trong chậu nước sạch, lau khô bằng khăn do Uông Ấn dâng lên bàn thư án. Thẩm Trùng đẩy cửa bước , liếc Uông Ấn với ánh mắt lạnh lùng. Uông Ấn hiểu ý, vội lui ngoài khép cửa .

"Điện hạ, tường vây của Trịnh gia ba ngày nữa là thành. Lễ bộ hôm nay sai sang hỏi xem khi nào Điện hạ định khởi hành Hoàng lăng tế bái." Thấy Triệu Diệc Thời nhíu mày, Thẩm Trùng thêm: "Thần bảo họ lùi từ ba ngày lên bảy ngày, ạ?"

Triệu Diệc Thời phất tay: "Không cần, cứ ba ngày thôi. Qua sinh nhật Thừa Vũ ."

Thẩm Trùng hỏi: "Năm nay Điện hạ định tặng quà gì, để thần chuẩn ."

Triệu Diệc Thời mỉm : "Hắn là thực tế, cứ chuẩn ngân lượng là ."

"Vậy... lượng giống năm ngoái ạ?"

"Năm nay Thừa Vũ gặp nhiều chuyện vui, tăng gấp đôi ."

"Vâng!"

Triệu Diệc Thời nâng chén lên, hờ hững hỏi: "Yến cô nương mấy ngày nay đang gì?"

Thẩm Trùng bước lên một bước, hạ giọng bẩm báo: "Điện hạ, Yến cô nương ngày nào cũng đến ngoại ô phía Tây."

Triệu Diệc Thời im lặng uống hết nửa chén : "Thẩm Trùng, ngươi kiểu phụ nữ nào đời khiến chán ghét nhất ?"

Thẩm Trùng lắc đầu.

"Một là quá ngu ngốc. Hai là quá thông minh." Triệu Diệc Thời dậy bên cửa sổ. Cánh cửa khép hờ, hương hoa quế thoang thoảng bay . "Hồi bé thường theo hầu bên cạnh Tiên đế, Người : 'Nữ t.ử vô tài mới là đức'. Yến cô nương quá thông minh. 'Tuệ cực tất thương, tình thâm bất thọ'*. Mọi việc đời vẫn nên điểm dừng thì hơn."

(*Quá thông minh ắt sẽ tự tổn thương , quá nặng tình ắt sẽ sống thọ)

Thẩm Trùng cúi đầu, dám hó hé.

Im lặng hồi lâu, Triệu Diệc Thời từ từ lệnh: "Báo cho bọn họ , cái ghế trống của Tạ Đạo Chi trong Nội các cần tranh giành nữa, tất cả để Bệ hạ tự quyết định."

"Vâng!"

"Còn về phía Yến cô nương..." Triệu Diệc Thời ngập ngừng một chút chốt hạ: "Cứ quan sát từ xa là ."

"Vâng!"

...

 

Loading...