Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 894: Điên rồi

Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:27:10
Lượt xem: 242

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ phủ. Bên cổng góc.

Mười tám vị tăng ni, đạo sĩ lượt bước qua ngưỡng cửa. Tạ Tiểu Hoa cố nặn một nụ méo xệch: "Mời các sư phụ trong, mời trong ạ."

Những năm nào cũng đến Tạ phủ lễ, và năm nào cũng là Tạ Tiểu Hoa đón tiếp, coi như quen cũ cả.

"Sắc mặt Tạ tổng quản hôm nay lắm nhỉ?" "Sao dạo Tạ tổng quản gầy nhiều thế?" "Nhìn Tạ tổng quản vẻ phiền muộn, là thử thiền tịnh tâm xem ?"

Sao mà gầy, khổ cho ? Lão gia và Lão phu nhân lượt qua đời, bầu trời của Tạ phủ như sụp đổ, gánh nặng đè lên vai những . Tạ Tiểu Hoa lén lau nước mắt, với nụ gượng gạo môi. Các vị sư sãi mà chạnh lòng, hỏi thêm nữa, lặng lẽ tới tế đàn chuẩn cho buổi pháp sự.

Thấy việc đấy, Tạ Tiểu Hoa định xem Tam gia chuẩn xong . Chưa kịp thì ông thấy Thang Viên lảo đảo lao từ cửa góc. Tim Tạ Tiểu Hoa thót . C.h.ế.t dở, sáng sớm ngày thế , đừng bảo là bên biệt viện xảy chuyện gì nhé?

Ông vội vàng chạy đón. Chưa kịp mở miệng hỏi thì Thang Viên nhào tới túm chặt lấy áo ông, gào : "Tạ tổng quản! Tam gia ? Tam gia đang ở ?"

"Có chuyện gì thế? Bình tĩnh xem nào."

" gặp Tam gia! Mau đưa gặp Tam gia ngay!" Thang Viên hét loạn lên.

Thấy tình hình , Tạ Tiểu Hoa lập tức lệnh cho gã sai vặt phía : "Mau mời Tam gia đây. Nhanh lên!"

"Vâng!"

...

Tạ Tri Phi Đinh Nhất hầu hạ xong y phục, đang chuẩn sang viện của Phu nhân thỉnh an và dùng bữa sáng. Dù linh hồn bên trong đổi, nhưng xác vẫn là con trai của bà, chút hiếu đạo vẫn giữ tròn.

"Gia, đây là chút lòng thành của ." Đinh Nhất đặt hai lượng bạc tay . "Chúc Gia bình an, sống lâu trăm tuổi."

Năm ngoái đầu tiên chúc thọ là Chu Thanh, cũng lì xì hai lượng bạc. Tạ Tri Phi chợt nhớ Chu Thanh vì mặc cảm tội nên dám phòng hầu hạ, chỉ dám đợi lệnh ở gian ngoài. Lòng dậy sóng.

Cảnh còn mất. Bốn chữ mà chua xót.

Năm ngoái, cho nhiều tiền mừng tuổi nhất là cha - Tạ Đạo Chi. Năm ngoái, Lão phu nhân tặng tới hai món quà: một món tặng công khai mặt , một món dúi riêng khi gọi phòng kín, còn cẩn thận cho canh cửa.

Khóe mắt Tạ Tri Phi cay cay. Giờ mới thực sự hiểu vì mỗi mở quan tài, Yến Tam Hợp luôn dịu dàng trò chuyện với c.h.ế.t. Bởi vì mỗi xuống, dù sang thế giới bên , vẫn còn đó những nỗi lo toan, những thương yêu ở .

"Gia thế ạ?" Đinh Nhất hoang mang, sai câu nào khiến chủ nhân đau lòng.

"Không gì." Tạ Tri Phi nắm chặt thỏi bạc, quệt nước mắt, hắng giọng vài cái bước ngoài.

Chu Thanh đang đợi ở ngoài sân, thấy liền quỳ xuống dập đầu ba cái, đó cũng cung kính dâng lên hai lượng bạc. Tạ Tri Phi nhận lấy, dặn dò: "Ta sang chỗ Phu nhân dùng bữa sáng, hai ngươi cần theo . Ăn sáng xong ..."

"Tam gia! Tam gia!" Một gã sai vặt hớt hải chạy cắt ngang lời . "Cô nương Thang Viên đột nhiên chạy tới, Tạ tổng quản mời Gia ngay ạ."

Tạ Tri Phi biến sắc: "Yến cô nương xảy chuyện gì ?"

"Tiểu nhân ạ."

Tạ Tri Phi chỉ đá cho tên gia nhân một cước. Hắn xách vạt áo, guồng chân chạy thục mạng tiền viện. Đinh Nhất và Chu Thanh cũng vội vã đuổi theo.

Chưa tới nơi thấy Thang Viên đang bệt đất lóc. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, thấm tận xương tủy Tạ Tri Phi. Thấy , Thang Viên lồm cồm bò dậy, lảo đảo chạy tới quỳ sụp xuống, nước mắt giàn giụa:

"Tam gia... Yến cô nương... cô ... cô ..."

"Nàng quên ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-894-dien-roi.html.]

"Cô ... tắt thở !"

"Cạch!"

Bốn lượng bạc trong tay Tạ Tri Phi rơi leng keng xuống đất. Hắn c.h.ế.t trân tại chỗ, đầu óc trống rỗng. Đột nhiên, lao tới túm chặt lấy vai Thang Viên lắc mạnh: "Tắt thở là ? Ngươi cái quái gì thế hả?"

...

Là... c.h.ế.t!

C.h.ế.t ư? Yến Tam Hợp c.h.ế.t ư? Sao thể như thế !

Hôm qua nàng vẫn còn bên cạnh , với cơ mà. Họ hẹn hôm nay Lý Bất Ngôn sẽ đích xuống bếp, đợi về cùng khai tiệc. Ăn xong, hai sẽ trốn viện Hải Đường...

"Ta thấy ngươi điên thì !" Tạ Tri Phi gầm lên, đẩy mạnh Thang Viên ngã ngửa. "Chu Thanh! Chuẩn ngựa!"

Chu Thanh liếc Thang Viên một cái đầy lo lắng đáp: "Vâng!"

Tạ Tiểu Hoa thấy Tam gia định thì cuống cuồng can ngăn: "Tam gia, hôm nay là ngày..."

Tạ Tri Phi lườm một cái sắc lẹm, sát khí trong mắt khiến Tạ Tiểu Hoa sợ mất mật, vội vàng ngậm miệng.

"Gia, con bé Thang Viên chắc phát điên , năng hồ đồ. Ngài sớm về sớm nhé, Tiểu Hoa đợi ngài."

Tạ Tri Phi cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút. Hắn chỉ tay mặt Thang Viên cảnh cáo sải bước thẳng. Đinh Nhất vẫn còn ngây đó, Tạ Tiểu Hoa huých mạnh : "Còn mau theo!"

Đinh Nhất giật tỉnh mộng. Tạ Tiểu Hoa thì thầm tai : "Trông chừng Tam gia cho kỹ. Có gì bất thường lập tức về báo cho Đại gia ngay."

"Có gì mà bất thường chứ, đến ông cũng bảo là Thang Viên nó..." Đinh Nhất sang Thang Viên đang nức nở đất. Khoan , Thang Viên là do đích Tạ tổng quản tuyển chọn, nổi tiếng là việc cẩn trọng, chín chắn nhất, chẳng lẽ...

Tóc gáy Đinh Nhất dựng cả lên. Hắn vắt chân lên cổ chạy theo chủ nhân.

Tạ Tiểu Hoa theo bóng lưng ba khuất dần, chợt nhớ điều gì, ông lao đến tế đàn mới dựng xong, quỳ sụp xuống khấn vái lia lịa:

"Nam mô A Di Đà Phật! Bồ Tát phù hộ độ trì cho Yến cô nương bình an vô sự. Thằng nhóc nhà con mới mất cha, mất bà nội, thể mất thêm cả Yến cô nương nữa . Nó sẽ suy sụp mất. Bồ Tát ơi, thằng bé thì tưng tửng thế thôi chứ nó nặng tình lắm. Hồi con ốm nó là lo sốt vó nhất đấy ạ. Bồ Tát ơi, chỉ cần Yến cô nương , thằng nhóc nhà con , Tạ Tiểu Hoa con xin nguyện giảm thọ mười năm, hai mươi năm cũng cam lòng. Bồ Tát ơi..."

...

Vừa bước chân địa phận biệt viện, bước chân Tạ Tri Phi bỗng dưng chậm theo bản năng.

Đời những khoảnh khắc trôi qua nhanh như cái chớp mắt. Ví như lúc cưỡi ngựa thưởng ngoạn, lúc nâng chén rượu hát ca, lúc ở bên cạnh yêu thương. Hay như quãng đường từ Tạ gia đến biệt viện hôm nay. Đoạn đường mà ngày luôn chê là quá dài, chỉ mong ngựa chạy nhanh hơn để sớm gặp nàng. hôm nay...

Con đường nào cũng điểm dừng. Tạ Tri Phi lê từng bước nặng nề đến cửa sương phòng. Hắn run rẩy vươn tay vén tấm rèm lên. Đập mắt là hình ảnh Lý đại hiệp đang bệt đất. Cô nương hào sảng, sợ trời sợ đất ngày nào giờ đây như ai rút mất linh hồn, gục đầu bên mép giường bất động.

Chỉ cái bóng lưng thôi, trái tim Tạ Tri Phi chìm xuống đáy vực. Hắn cứng ngắc bước tới bên giường, miệng mấp máy gọi tên nàng, âm thanh nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Yến Tam Hợp."

Không tiếng trả lời. Yến Tam Hợp vẫn đó, im lìm như đang ngủ say.

Tạ Tri Phi định đưa tay chạm nàng nhưng rụt về. Hắn đột ngột sang hỏi Lý Bất Ngôn: "Có đêm qua nàng thức trắng đêm ?"

", đúng . Thức cả đêm, ai khuyên cũng ." Lý Bất Ngôn ngước đôi mắt đẫm lệ lên Tạ Tri Phi như thấy cọng rơm cứu mạng. "Sáng nay Thang Viên nấu cháo táo đỏ bổ dưỡng lắm. Ngươi... ngươi gọi nàng dậy ăn ."

"Ừ." Tạ Tri Phi cúi xuống, ghé sát tai Yến Tam Hợp thì thầm: "Yến Tam Hợp, dậy ăn cháo nào."

 

Loading...