Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 905: Phân tích

Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:28:31
Lượt xem: 268

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thang Viên và Lan Xuyên khi thu xếp thỏa chỗ nghỉ ngơi cho hai vị hòa thượng thì trở viện của Yến cô nương. Giữa nhà chính, cỗ quan tài gỗ lim to lớn chình ình. Vây quanh quan tài là Tam gia, Tiểu Bùi gia và Lý cô nương, một câu, kẻ một lời, khí rôm rả nhưng cũng quái dị vô cùng.

Thang Viên lẳng lặng lắng một lúc kéo tay Lan Xuyên ngoài: "Đi thôi, chúng chuẩn cơm tối."

Lan Xuyên lí nhí hỏi, giọng đầy sợ hãi: "Yến... Yến cô nương tỉnh ?"

"Có thể!" Thang Viên dừng bước ở cửa viện, đầu , ánh mắt rưng rưng: "Chỉ cần Tam gia ở đây."

...

Đầu óc Tam gia lúc đang ong ong như sắp nổ tung vì những lời bàn tán xung quanh. Đinh Nhất chẳng hề , vẫn thao thao bất tuyệt:

"Đối với một đứa trẻ tám tuổi, hoa quế thì gì đặc biệt ? Chẳng lẽ là rượu hoa quế bánh hoa quế? Không lẽ... Yến cô nương đến tám tuổi đầu từng nếm thử những món ?"

Ngươi mới là kẻ tám tuổi ăn bánh hoa quế đấy! Mọi ném cho cái khinh bỉ.

Hoàng Kỳ trầm ngâm: "Theo thì... hoa quế thể thuốc, tác dụng hóa đờm, tan m.á.u bầm. Yến cô nương hồi bé sức khỏe yếu, chắc uống t.h.u.ố.c thường xuyên. Uống nhiều quá thành ám ảnh, nên mới nhớ đến mùi hoa quế chăng?"

Cóc ghẻ cũng t.h.u.ố.c đấy, ngươi uống xem ám ảnh con cóc ghẻ ? Mấy còn càng bĩu môi khinh bỉ hơn.

Chu Thanh suy tư: "Ta câu 'thiềm cung chiết quế', ý chỉ việc thi đỗ khoa cử. Có khi nào Yến cô nương mong ngóng song sinh của thi đỗ công danh nhỉ?"

Đại ca , Trịnh gia là dòng dõi võ tướng, quanh năm hành quân đ.á.n.h giặc, thi cử cái nỗi gì? Hay là ngươi thi thử cho bọn xem ? Mọi chán chẳng buồn lắc đầu với nữa.

Lý Bất Ngôn xoa mũi: "Liệu ai đó lén lút tiết lộ cho Tam Hợp thế thực sự của nàng ?"

Bùi Tiếu phản bác: "Thế thì liên quan gì đến mùi hoa quế?"

"Biết trong phủ Tiên Thái t.ử trồng hoa quế? Nếu , thì nỗi nhớ nhung da diết cũng thể biến thành tâm ma đấy."

Bùi Tiếu nàng cỗ quan tài, miệng dám nhưng bụng bảo : Yến Tam Hợp mà câu của ngươi, khéo bật dậy mắng cho một trận. Mắng gì ư? Mắng cái tội ngốc! Cùng ăn cùng ngủ bao lâu nay mà chẳng học chút thông minh nào của nàng cả.

"Dựa theo kinh nghiệm giải tâm ma đây, mùi hương hoa quế chỉ là bề nổi. Thứ ẩn giấu sâu bên trong mùi hương mới là mấu chốt, đoán nó liên quan đến một nào đó."

Bùi Tiếu hắng giọng: "Tạ Ngũ Thập, ngươi thấy ?"

"Theo kinh nghiệm cũ thì chúng nên đến Trịnh gia một chuyến, xem kỹ xem trong phủ trồng hoa quế ở ."

Tạ Tri Phi ngẩng đầu vọng lên mái nhà: "Lục Đại, quan tài giao cho ngươi trông coi. Một con ruồi cũng phép bay quấy rầy nàng."

"Tam gia cứ yên tâm."

"Xuất phát!"

Tường bao quanh Trịnh gia xây xong. Thợ lành nghề của Công bộ dùng gạch ngói cũ nên qua cũng chẳng khác xưa là bao.

"Đại hiệp, Chu Thanh, Đinh Nhất, Hoàng Kỳ!" Tạ Tri Phi phân công. "Bốn các ngươi chia tìm tất cả những gốc hoa quế trong Trịnh phủ cho ."

"Rõ!"

Bùi Tiếu ló đầu hỏi: "Còn thì ?"

"Ngươi cùng đến viện Hải Đường xem xét kỹ một lượt."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-905-phan-tich.html.]

Nếu nhớ lầm, viện Hải Đường tuyệt đối trồng hoa quế, cũng chẳng bao giờ mùi hoa quế. Và quả nhiên, Tạ Tri Phi sai. Đi một vòng lớn vẫn chẳng tìm thấy bóng dáng cây hoa quế nào.

Bùi Tiếu day day huyệt thái dương đang giật liên hồi, lẩm bẩm: "Kỳ lạ quá. Tạ Ngũ Thập, Yến Tam Hợp từ lúc sinh đến khi c.h.ế.t đều chỉ quanh quẩn trong viện Hải Đường, khi còn hoa quế tròn méo , tâm ma của nàng là mùi hoa quế ?"

"Ngươi cần theo , xem viện một nữa."

"Còn xem xét gì nữa, mòn gót cũng chẳng tìm . Chi bằng chúng xuống suy tính ... Ơ kìa..."

Tạ Tri Phi rảo bước xa. Xem viện chỉ là cái cớ. Trong giấc mơ của , nơi xuất hiện bao nhiêu , tìm một gian yên tĩnh để suy ngẫm mới là thật.

Minh Đình đúng một điểm. Nha đầu từ khi lọt lòng đến lúc lìa đời từng bước chân khỏi viện Hải Đường. Duy nhất một hai em lén lút mò sang viện của tổ phụ thì dọa cho c.h.ế.t khiếp, chạy trối c.h.ế.t về ngay. Từ đó thể khẳng định, tâm ma của nàng chắc chắn trăm phần trăm liên quan đến viện Hải Đường.

Minh Đình còn một câu đúng: "Hương hoa quế chỉ là bề nổi, thứ ẩn giấu sâu bên trong liên quan đến con ." Viện Hải Đường chỉ vỏn vẹn bốn . Nói cách khác, tâm ma của nha đầu tám chín phần mười liên quan đến cha , hoặc là... chính .

Rốt cuộc là ai trong họ đây?

"Tạ Ngũ Thập! Tạ Ngũ Thập! Bọn họ về kìa."

Bị cắt ngang dòng suy nghĩ, Tạ Tri Phi sa sầm mặt mày: "Gọi hết đây."

"Được!"

Một lát , năm tụ tập đông đủ. Chu Thanh bắt đầu báo cáo về những vị trí hoa quế trong Trịnh phủ. Tiếp đó đến lượt Lý Bất Ngôn. Bùi Tiếu đang say sưa thì liếc thấy Tạ Tri Phi đang chắp tay lưng, đăm đăm về phía chân trời mờ mịt, ngẩn như mất hồn. Hắn hiệu cho Lý Bất Ngôn im lặng.

Tiếng chuyện tắt hẳn, Tạ Tri Phi vẫn như trời trồng. Bùi Tiếu tức vỗ mạnh lưng bạn, mắng: "Cái tên c.h.ế.t tiệt , giờ mà ngươi còn tâm trí mà thất thần hả? Yến Tam Hợp vẫn đang trong quan tài kìa!"

Lý Bất Ngôn Tạ Tam gia tuyệt đối đang lơ là. Vừa ở biệt viện, kiên quyết tuyên bố sẽ gánh vác chuyện sống c.h.ế.t của Yến Tam Hợp, quyết tâm giải bằng tâm ma .

"Tam gia, ngài nghĩ điều gì ?"

"Ta..." Tạ Tri Phi trầm ngâm hồi lâu lắc đầu.

Chu Thanh Tam gia, vẻ mặt nghiêm trọng: "Ta chợt nghĩ đến một chuyện. Trừ Trịnh lão tướng quân , Trịnh gia một trăm tám mươi c.h.ế.t, nhưng Yến cô nương vẫn còn sống. Vậy cái xác cho là của Yến cô nương thực chất là của ai?"

" !" Mắt Bùi Tiếu sáng rực lên. "Tuy vẻ liên quan đến hoa quế, nhưng đấy?"

Hoàng Kỳ cũng góp lời: "Ta cũng nghĩ đến một chi tiết. Yến cô nương đưa đến Trịnh gia theo kế 'mận đào'. Vậy cô cháu gái thực sự của Trịnh lão tướng quân hiện giờ còn sống c.h.ế.t?"

Phải ! Suýt nữa thì quên mất Trịnh lão tướng quân còn một cô cháu gái ruột! Bùi Tiếu vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái, mặt mày hớn hở: "Tạ Ngũ Thập, đây đều là những hướng mới để giải tâm ma. Cuối cùng cũng thấy chút ánh sáng ."

Hy vọng ư?

Tạ Tri Phi nhắm mắt mở , giọng trầm xuống đầy u uẩn: "Nói về chuyện 'mận đào', với tính cách cẩn trọng của Trịnh lão tướng quân, Trịnh Hoài Hữu thực sự chỉ hai con đường."

"Hai con đường nào?"

"Một là ngay khi Yến Tam Hợp đưa đến, bóp c.h.ế.t Trịnh Hoài Hữu thật. Cách tàn nhẫn nhưng triệt để, để hậu họa."

Bùi Tiếu rùng : "Thế thì ác độc quá. Dù cũng là cháu ruột, Lão tướng quân thể xuống tay , nhưng cha ruột con bé chắc nỡ."

---

 

Loading...