Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 908: Si Ngốc
Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:28:34
Lượt xem: 313
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"A Di Đà Phật. Người nhân đạo, trời thiên đạo, quỷ quỷ đạo, các đạo thể thông thương. Lời coi như thấy, ngươi dậy ."
"Đại sư." Tạ Tri Phi vẫn quỳ rạp, giọng nghèn nghẹn trong cổ họng. "Nếu con nhất quyết thì ?"
"Vậy thì ngươi sẽ mãi mãi mắc kẹt ở trong đó."
" con và cũng mà?"
"Ngu xuẩn! Thật là ngu xuẩn hết t.h.u.ố.c chữa!"
Lão hòa thượng tức đến mức văng tục, nhưng nhớ đường đường là cao tăng đắc đạo nên cố kìm nén, mặt lạnh tanh: "Đồ nhi, chúng về phòng."
chân nhấc lên nổi vì Tạ Tri Phi ôm chặt cứng. Lần đến hiền lành như Hư Vân cũng nổi nữa.
"Vừa thí chủ thoát là nhờ một giọt m.á.u của sư phụ . Sư phụ tuổi cao sức yếu, nhiều m.á.u để thí chủ phung phí ."
Tạ Tri Phi vẫn lay chuyển: "Con nguyện đ.á.n.h đổi tất cả những gì để đổi lấy một giọt m.á.u của đại sư. Cầu xin đại sư giúp con đó một nữa."
"Tạ Tri Phi, thí chủ sống Âm giới trả cái giá đắt thế nào ?"
Tạ Tri Phi ngẩng lên.
Hư Vân tiếp: "Trong núi một ngày, đời ngàn năm."
Bùi Tiếu bên cạnh xen : "Ý ngươi là ?"
"Ý là..." Hư Vân giải thích. "Tạ Tri Phi ở trong Âm giới một canh giờ sẽ mất một năm dương thọ. Ở mười hai canh giờ sẽ mất mười hai năm tuổi thọ."
"Hư Vân sư phụ, Chu Viễn Mặc cũng từng đó, ..."
"Thời gian ông ở trong đó ngắn, nhưng chắc tổn hại dương thọ ."
Hả? Bùi Tiếu hốt hoảng lao tới, xổm xuống mặt Tạ Tri Phi.
"Tạ Ngũ Thập, lời đại sư , đừng nữa. Tâm ma của Yến Tam Hợp cứ để lo. Nếu giải , c.h.ặ.t đ.ầ.u xuống cho ngươi bóng đá."
"Minh Đình, ..."
"Ta cái gì mà ! Ngươi , tuyệt đối bậy." Bùi Tiếu đỡ bạn dậy ngẩng đầu xua tay đuổi thầy trò lão hòa thượng: "Muộn , hai vị về phòng nghỉ ngơi , !"
"Đại sư xin dừng bước!"
Tạ Tri Phi đẩy mạnh Bùi Tiếu , ánh mắt kiên định: "Ta chấp nhận dùng mười năm tuổi thọ để đổi lấy mười canh giờ trong Âm giới."
"Điên ! Ngươi điên thật !"
Bùi Tiếu chồm tới, lay mạnh vai Tạ Tri Phi, gào lên: "Mẹ kiếp, ngươi vốn là con quỷ đoản mệnh , còn mấy cái mười năm nữa mà phung phí hả? Nói ! Ngươi còn sống bao lâu nữa?"
Chu Thanh: "Gia, thể !"
Đinh Nhất: "Ta nhất quyết cho Gia !"
Hoàng Kỳ: "Tam gia, xin ngài đừng kích động!"
Lý Bất Ngôn cũng xuống mặt , khẩn khoản: "Tam gia, mặt Yến Tam Hợp khuyên ngài, ngài thực sự thể đó. Tâm ma chúng nhất định sẽ cách giải mà."
Những lời can ngăn cứ văng vẳng bên tai nhưng Tạ Tri Phi chẳng lọt chữ nào. Trong đầu lúc chỉ là hình ảnh thấy ở Âm giới.
Đó là viện Hải Đường. Trời tảng sáng. Hắn đặt thanh đại đao lên giá binh khí với cha: "Cha, con gọi dậy đây."
"Đừng quấy rầy nó, để nó ngủ thêm chút nữa."
"Hôm nay thì ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-908-si-ngoc.html.]
Cậu bé chạy tót phòng, suýt đ.â.m sầm phụ nữ trẻ bước . Cậu bé quệt mồ hôi trán, chắp tay cúi chào , một :
"Thương cha , sinh khó nhọc. Biết bao cay đắng, nuôi nấng nên . Con trai tạ ơn sinh dưỡng của mẫu ."
Người phụ nữ biến sắc.
Cậu bé tít mắt với cha, chạy ngoái dặn: "Con gọi dậy đây. Mẹ ơi, nhớ cho thêm trứng gà mì trường thọ nhé, con và mỗi đứa một quả."
Thương cha , sinh khó nhọc. Đây là câu mà năm nào đến sinh nhật cũng để cảm ơn cha , nhưng bao giờ nhớ hết, cứ ấp úng câu câu chăng. sinh nhật tám tuổi năm đó, trôi chảy là nhờ tối hôm Hoài Hữu kiên nhẫn giải thích và dạy từng chữ một.
Ngày hôm đó là sinh nhật của và Hoài Hữu. Tám tuổi, tức là năm Vĩnh Hòa thứ tám. Hắn vô tình hút Âm giới, thấy viện Hải Đường, thấy cảnh tượng ngày cuối cùng bình yên của gia đình bốn bọn họ. Vậy thì, liệu thấy cảnh Hoài Hữu g.i.ế.c c.h.ế.t ? Hắn đoán là !
Tạ Tri Phi những xung quanh, ánh mắt chỉ dán chặt Thiền Nguyệt đại sư.
"Đại sư, con vẫn ."
"Con !" Lão hòa thượng thở dài thườn thượt. "Sao cố chấp chịu lời khuyên can thế hả?"
"Không con , mà là việc con thể buông bỏ ." Tạ Tri Phi nghẹn ngào. "Đại sư cho nàng mượn mười năm tuổi thọ để cầu sự tự tại, viên mãn. Còn con... con chỉ cầu một đáp án mà thôi."
"Đáp án ..." Lão hòa thượng trầm ngâm. "...trong vòng bảy ngày nữa, chắc ngươi tìm ."
" đáp án chỉ là kết quả. Còn cái gì đúng, cái gì sai, là nhân, là quả, ai nợ ai, ai lý... con rõ, và bắt buộc rõ." Tạ Tri Phi thê lương, nước mắt ướt đẫm khóe mi. "Nếu , cho dù con sống đến trăm tuổi thì khi c.h.ế.t mắt cũng nhắm . Đại sư, đây cũng chính là tâm ma của con."
"Si ngốc! Quá si ngốc!" Lão hòa thượng tràng hạt nhanh hơn, giọng đầy tiếc nuối. "Cái mạng của ngươi..."
"Mạng của con dễ dàng gì, theo lý con trân trọng. cơ duyên xảo hợp đưa đẩy con bước đó. Cửa Phật trọng chữ Duyên, đây chính là cơ duyên để con giúp nàng cởi bỏ tâm ma."
Tạ Tri Phi ngừng một chút tiếp:
"Thẩm Đỗ Nhược dùng phúc đức cả đời hành y cứu để đổi lấy sự tái sinh cho con. Con giải tâm ma cho mà bà yêu thương nhất nhưng thể buông bỏ, Phật gia trọng Nhân Quả, đây chính là nhân quả của con."
Hắn hít sâu một , nuốt nước mắt trong, dập đầu sát đất.
"Đại sư, xin ngài hãy thành cho con!"
"A Di Đà Phật!"
Đôi mắt đục ngầu của lão hòa thượng bỗng trở nên trong trẻo, hiền từ Tạ Tri Phi thật lâu. Rồi ông ngước lên, liếc sang Hư Vân. Hư Vân im lặng sư phụ. Hai thầy trò hồi lâu, cuối cùng Hư Vân , bảo: "Lý cô nương, phiền cô lấy hương và lư hương tới đây."
Lý Bất Ngôn lưỡng lự nên thì Tạ Tri Phi kéo tay áo giục: "Đi lấy ."
Nàng Bùi Tiếu đang ngây như phỗng, c.ắ.n răng sương phòng.
Lát , hương và lư hương mang . Hư Vân cầm nén hương, nặn một giọt m.á.u từ đầu ngón tay lão hòa thượng bôi lên đầu hương, ấn nhẹ giữa trán Tạ Tri Phi, đó châm lửa và cắm lư hương.
"Mười canh giờ. Hương tàn thì ngươi sẽ trở ." Hư Vân chắp tay. "A Di Đà Phật, !"
Hốc mắt Tạ Tri Phi nóng bừng. Hắn dập đầu tạ ơn lão hòa thượng và Hư Vân mỗi ba cái, dậy vỗ vai Bùi Tiếu. Bùi Tiếu vẫn đang ngơ ngác , trong đầu ong ong những lời Tạ Tri Phi . Cái gì mà phúc đức của Thẩm Đỗ Nhược? Cái gì mà tái sinh? Sao... tiểu gia mà chẳng hiểu mô tê gì thế !
"Minh Đình." Tạ Tri Phi áy náy. "Có một chuyện vẫn luôn giấu ngươi."
"Nói mau! Ngươi giấu chuyện gì?"
"Chờ ngoài sẽ kể hết cho ngươi ." Tạ Tri Phi xoa đầu bạn. "Tổ tông của ơi, ngoan ngoãn chờ nhé!"
Nói xong, bước tới bên cạnh quan tài, cúi , đưa tay trong... Một luồng sáng trắng lóe lên, chỉ kịp tiếng Bùi Minh Đình gào lên đầy phẫn nộ:
"Tạ Ngũ Thập! Đồ khốn nạn! Hoặc là ngay bây giờ, hoặc là đợi đấy tiểu gia tuyệt giao với ngươi!"
---