Cách một cánh cửa là hai thế giới: Nhân gian và Âm giới. Không nhờ giọt m.á.u của lão hòa thượng mà thứ hai bước Âm giới, Tạ Tri Phi còn cảm thấy lạnh lẽo nữa. Viện Hải Đường yên tĩnh lạ thường, gió lặng như tờ.
Hắn lơ lửng như một hồn ma trong sân viện. Qua khung cửa sổ, thấy Trịnh Hoài Tả năm tám tuổi. Tiểu Hoài Tả rón rén vén rèm, nhoài lên giường, cô bé đang ngủ say sưa mà lắc đầu ngán ngẩm. Chỉ lúc ngủ là ngoan nhất thôi.
"Trịnh Hoài Hữu! Dậy ! Còn dậy là cha mất đấy!"
Cô bé vẫn im thin thít. Hoài Tả chọc chọc má em gái, thấy ăn thua bèn bóp mũi nàng . Cô bé nghẹt thở, mặt đỏ bừng lên, mở choàng mắt ho sù sụ.
"Haizz, cố ý trêu nhé. Là tối qua dặn gọi dậy sớm mà... Ngủ say như heo ."
"Cha chứ?" Hoài Hữu ho mếu máo hỏi.
"Chưa . Nhanh lên, ngoài đợi ."
"Ca!" Hoài Hữu gọi giật .
"Gì nữa?"
"Ta khát."
"Lắm chuyện thật đấy."
Hoài Tả miệng thì càu nhàu nhưng chân vẫn chạy lấy nước. Củi trong lò tắt từ nửa đêm nhưng nước vẫn còn ấm. Hắn rót một bát nước sạch, bưng tận miệng cho cô em gái lười biếng. Cô bé cầm tay , uống vài ngụm cho đỡ ho tỉnh táo hẳn.
Hoài Tả cầm miếng bánh quy gặm chạy sân đợi. Chờ một lúc lâu, mất kiên nhẫn dậy hét vọng :
"Trịnh Hoài Hữu, nhanh lên ?"
"Ca, là chọn quần áo giúp ."
A a a a... Ông trai tức điên, múa tay múa chân, đá thúng đụng nia về phía cửa phòng, miệng lầm bầm c.h.ử.i rủa. Tạ Tri Phi cần khẩu hình cũng đang gì: "Heo ngốc, heo lười, heo đại ngốc, heo đại lười. Mai mốt còn gọi ngươi dậy nữa thì con heo." Tám tuổi đầu c.h.ử.i bậy, quanh quẩn chỉ mấy từ "heo" để mắng em, thế mà trong lòng cũng thấy hả hê lắm.
Cuối cùng thì Hoài Hữu cũng chịu bước khỏi phòng. là dáng vẻ trong ký ức của Tạ Tri Phi: Nhỏ nhắn, gầy gò, trắng trẻo, đôi mắt lúc nào cũng ầng ậc nước. Nước mắt chẳng bao giờ rơi mặt cha , chỉ dành riêng để mè nheo , phiền c.h.ế.t .
"Ca, thôi!"
"Đi mau lên!"
Hai em sóng vai một đoạn, Tiểu Hoài Tả thấy bên cạnh trống trơn, bèn dậm chân chờ em gái lẽo đẽo theo .
Miệng bắt đầu lải nhải: "Đại tiểu thư ơi, ơn nhanh lên chút ? Kiến nó bò còn nhanh hơn đấy!"
"Thế ... Để thi chạy với kiến xem nhé?"
"..."
Đại tiểu thư thấy trai cứng họng thì đắc ý nhướng mày, bất ngờ co giò chạy biến.
"Chạy chậm thôi, ho sù sụ bây giờ!" Tiểu Hoài Tả vội đuổi theo, quên béng chuyện , khúm núm hỏi: "Lát nữa cha hỏi quà gì, nhớ thế nào ?"
"Nhớ . Nói là ca ca một bộ cờ song lục nhưng sợ cha mắng nên nhờ xin hộ."
"Trịnh Hoài Hữu!"
"Dạ!"
"Lòng của đối với đúng là đem cho ch.ó ăn hết ." Tiểu Hoài Tả tức đến phồng má trợn mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-909-an-sinh-thanh.html.]
Tạ Tri Phi chính hồi tám tuổi mà buồn . Hắn thấy bộ cờ song lục trong sách vẽ quân cờ hình con ngựa nên mê tít. Xin cha mấy . Giờ lớn lên Tạ Tam gia ăn chơi trác táng mới cờ song lục là đồ dùng để đ.á.n.h bạc, thảo nào cha cấm tiệt.
Hai em đến sân . Tạ Tri Phi theo , bên cạnh Trịnh Hoán Đường. Từ góc độ , thấy rõ tóc mai của cha điểm bạc.
Trịnh Hoán Đường thấy hai con tới, híp mắt hỏi: "Nói , cha mang quà gì về nào?"
Trịnh Hoài Tả trong đầu chỉ bộ cờ song lục, đang nát óc nghĩ cách xin thì Hoài Hữu cúi đầu thỏ thẻ: "Cha ơi, con một bộ cờ song lục ạ."
Niềm vui từ trời rơi xuống khiến mắt trái Trịnh Hoài Tả giật giật liên hồi. Trịnh Hoán Đường nhíu mày.
Hoài Hữu nắm tay áo cha lắc lắc: "Cha, con nghiên cứu xem cờ song lục khác cờ tướng, cờ vây ở chỗ nào mà."
Trịnh Hoán Đường con gái cưng, gật đầu: "Được, cha mua cho con. Còn Hoài Tả, con gì?"
"Con... con..." Hạnh phúc đến quá bất ngờ khiến Tiểu Hoài Tả lắp bắp nên lời.
"Hôm qua ca ca bảo từ nay sẽ chăm chỉ luyện công, dùi mài kinh sử, chơi bời lêu lổng nữa." Hoài Hữu đỡ. "Cha mua cho ca ca mấy quyển sách ạ."
" đúng đúng!" Tiểu Hoài Tả gật đầu lia lịa. "Con chỉ sách thôi ạ."
Trịnh Hoán Đường vạch trần mánh khóe của hai đứa nhỏ, mỉm con trai: "Con trai tiến bộ đấy."
Hoài Tả sướng rơn, hôm qua mới học thuộc lòng bài học một lèo.
Triệu thị tới, đặt tay lên vai con trai, khẽ kéo lòng. Tiểu Hoài Tả ngẩng đầu ngây ngô. Ánh mắt Triệu thị tràn đầy yêu thương, bà cúi xuống áp má lên đầu con trai.
Hoài Hữu cảnh đó lặng lẽ cúi đầu. Còn cố gắng hơn nữa.
Trịnh Hoán Đường nghiêm giọng: "Đi ăn mì trường thọ với , quá trưa cha sẽ về."
"A, ăn mì trường thọ thôi!" Tiểu Hoài Tả thoát khỏi vòng tay , gật đầu với Hoài Hữu. "Muội , nào!"
Hoài Hữu ngẩng đầu cha, , lễ phép : "Con gái tạ ơn sinh thành dưỡng d.ụ.c của cha ."
Triệu thị hờ hững "ừ" một tiếng. Trịnh Hoán Đường vợ xoa đầu con gái: "Ngoan lắm, ăn con."
"Cha đường cẩn thận, đừng để lạnh nhé."
"Được !" Trịnh Hoán Đường . "Đi nhanh kẻo mì trương hết ngon ."
Hai em dắt tay khuất. Tạ Tri Phi theo bóng lưng nhỏ bé của chúng, nhưng theo mà sang quan sát . Vừa khi cha mỉm với Hoài Hữu, khóe miệng trễ xuống. Cái trễ môi khiến tim Tạ Tri Phi thắt , ngột ngạt khó thở.
"Khánh Vân, mặt con cái đừng thể hiện thái độ rõ ràng như thế. Chúng nó lớn , mặt lớn đấy."
"Ta là cố tình cho nó thấy đấy."
"Nàng..." Sắc mặt Trịnh Hoán Đường đổi liên tục, cuối cùng vẫn nén giận lành. "Hôm nay là ngày vui, nàng đừng giận dỗi nữa, đáng ."
Thấy chồng nhún nhường, sắc mặt Triệu Khánh Vân mới dịu đôi chút: "Đi sớm về sớm. Nhớ ghé thăm đứa bé giúp ."
"Yên tâm, ."
Khoảnh khắc Trịnh Hoán Đường lưng , vẻ mệt mỏi hiện rõ khuôn mặt ông. Còn phía lưng ông, khóe miệng Triệu Khánh Vân trễ xuống, gương mặt trở nên u ám đầy vẻ cam tâm. Tạ Tri Phi mà c.h.ế.t lặng.