Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 918: Ca ca

Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:28:45
Lượt xem: 310

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên đời liệu sự viên mãn "hoa trăng tròn" , Tạ Tri Phi dám chắc. trong thâm tâm rõ một điều: Nếu thế gian thực sự thần linh, Bồ Tát, nguyện dùng chính mạng sống của để đổi lấy cho Yến Tam Hợp một đời bình an, hạnh phúc.

"Chu Thanh.”

“Gia?”

“Dưới gầm giường của một chiếc hộp lớn, ngươi lấy đây ngay cho .”

“Vâng!"

Chu Thanh bước khỏi nhà tắm, kìm ngoái Tam gia. Hắn lờ mờ đoán trong lòng chủ nhân đang chất chứa một bí mật lớn. Mỗi qua con ngõ thứ tư, Tam gia đều chậm , ngước gốc cây cổ thụ già nua. Bình thường Tam gia cợt nhả, nhưng cứ hễ thấy cái cây đó là sắc mặt trở nên thâm trầm khó đoán. Giờ thì thể chắc chắn, bí mật liên quan mật thiết đến Trịnh gia.

Lúc , Đinh Nhất mang quần áo sạch đến. Tạ Tri Phi liếc qua hạ giọng dặn: "Sang chỗ Minh Đình mượn một bộ y phục màu tím nhạt về đây."

Màu tím nhạt? Đinh Nhất ngạc nhiên. Gia bao giờ mặc màu cả.

...

Giữa sân viện, một bàn thờ lập với ba đĩa trái cây, hai chân nến và một lư hương. Cảnh tượng cúng bái Tiểu Bùi gia gặp vài , nhưng nào kỳ lạ và rợn như .

Nhìn xem! Vừa bàn thờ tế lễ, quan tài, bên trong là t.h.i t.h.ể của Yến Tam Hợp. Bên cạnh quan tài, lão hòa thượng khoác áo cà sa đỏ rực đang thiền. Phía ông là sư phụ Hư Vân đang tụng niệm một bài kinh lạ hoắc, Kim Cang cũng chẳng Tâm Kinh.

sự kỳ quái của hai vị sư thầy vẫn thấm so với Tạ Ngũ Thập. Hắn mặc bộ y phục màu tím nhạt, tay ôm chiếc hộp lớn. Bộ đồ tuy bình thường nhưng khoác lên lúc , cộng với vẻ mặt bi thương tột độ và mái tóc bạc vài phần, trông thật t.h.ả.m hại và đáng thương. Trái tim Tiểu Bùi gia nhói lên.

Tạ Tri Phi đặt chiếc hộp xuống đất, hít một sâu, cầm nén hương bàn thờ châm ngọn nến. Hương bắt lửa ngay lập tức. Một làn khói trắng bay lên, và trong tích tắc, mùi hoa quế nồng nàn tràn ngập khắp gian.

Ngay khi mùi hương tỏa , gió lớn nổi lên tứ phía, mây đen vần vũ bầu trời, sấm chớp rền vang. Mưa như trút nước đổ xuống. kỳ lạ , dù bên ngoài mưa gió bão bùng, trong sân nhỏ tịnh một giọt mưa, một ngọn gió, như thể một sức mạnh vô hình đang che chở.

Da đầu Tiểu Bùi gia tê rần, vô thức nép Lý Bất Ngôn. Lý Bất Ngôn liếc , lặng lẽ bước lên chắn phía , ánh mắt dán chặt Tạ Tam gia.

Bộ đồ màu tím nhạt càng tôn lên vẻ nhợt nhạt của Tạ Tri Phi. Hắn nuốt khan, giọng khàn đặc cất lên:

"Tâm ma là của Yến Tam Hợp, và cũng là của cô bé Trịnh Hoài Hữu tám tuổi."

"Mười tám năm , vụ án vu chú xảy tại phủ Thái tử. Thái t.ử Triệu Lâm buộc khởi binh tạo phản. Đêm hôm đó, một tiểu công chúa chào đời trong phủ, là con của Thái t.ử và nữ y Thẩm Đỗ Nhược. Ám vệ Trương Thiên Hành phụng mệnh Thái t.ử phi Lương thị đưa tiểu công chúa đến Trịnh gia. Trịnh Lão tướng quân vì mang ơn Hiếu Nhân Hoàng hậu - ruột của Thái tử, quyết định nhận nuôi đứa bé."

"Trùng hợp , một ngày đó, tại viện Hải Đường của Trịnh gia cũng chào đời một cặp song sinh long phượng, trai tên Trịnh Hoài Tả, em gái tên Trịnh Trúc Tây. Tên của hai đứa trẻ lấy từ câu thơ: 'Hoài tả danh đô, Trúc tây giai xứ'."

Nghe đến đây, Lý Bất Ngôn thấy tiếng thì thầm bên tai: "Tạ Ngũ Thập xuống Âm phủ một chuyến mà rành rẽ tên tuổi con cái nhà thế nhỉ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-918-ca-ca.html.]

Lý Bất Ngôn nghiêng đầu rít lên: "Im mồm!"

Ánh mắt Tạ Tri Phi dừng cỗ quan tài.

"Để bảo vệ tiểu công chúa, Lão tướng quân dùng kế ' mận đổi đào', đem cháu gái ruột của gửi nơi khác, để tiểu công chúa thế chỗ cái tên Trịnh Hoài Hữu, nuôi dưỡng tại viện Hải Đường. Vì phận đặc biệt của nàng, ông lấy cớ 'quỷ t.h.a.i khắc ' để giam lỏng ba con trong viện suốt tám năm trời, nội bất xuất, ngoại bất nhập."

"Năm Vĩnh Hòa thứ bảy, Trịnh Lão tướng quân phò tá Hán Vương xuất chinh Bắc phạt. Khi đó ngôi vị Thái t.ử đang lung lay. Tạ Đạo Chi, lúc là Đại thần Nội các, âm thầm điều tra về Lão tướng quân."

Sắc mặt Tạ Tri Phi đanh , giọng nghẹn ngào.

"Và ông phát hiện bí mật về cặp song sinh ở viện Hải Đường... Chính vì lời mật báo của Tạ Đạo Chi mà t.h.ả.m án diệt môn năm Vĩnh Hòa thứ tám xảy . Đêm hôm đó, một trăm tám mươi Trịnh gia tàn sát dã man. Đó chính là nguồn gốc tâm ma thứ nhất của Yến Tam Hợp."

"Tâm ma giải khi chân tướng cái c.h.ế.t của Lão tướng quân phơi bày. Hung thủ thực sự là Tiên đế và Tạ Đạo Chi. Một kẻ đuổi cùng g.i.ế.c tận, một kẻ bảo vệ ngôi vị Thái tử. Hiện tại, Tiên đế băng hà, Tạ Đạo Chi vì c.ắ.n rứt lương tâm uống t.h.u.ố.c độc tự vẫn. Tâm ma thứ nhất coi như hóa giải."

Đã thực sự giải xong ? Lý Bất Ngôn chợt nhớ đến việc Yến Tam Hợp cứ lôi kéo nàng đến ngôi nhà hoang ở ngoại ô phía Tây. Không nha đầu đó tìm manh mối gì nữa? Thôi kệ . Chiến mã khỏe , hương đốt, hung thủ cũng lộ diện, chắc chắn sai .

Lý Bất Ngôn lắc đầu, tập trung sự chú ý Tam gia. Nàng thấy mắt long lanh ánh nước.

"Tâm ma thứ hai của Yến Tam Hợp là mùi hoa quế. Viện Hải Đường trồng hoa quế. Nó đặt tên là Hải Đường..." Tạ Tri Phi ngập ngừng. "...là bởi vì đầu tiên Trịnh Lão tướng quân gặp phu nhân của là ở gốc cây hải đường."

Chi tiết khiến cả Lý Bất Ngôn cũng nhíu mày. Tam gia gặp ai ở Âm phủ mà rõ chuyện tình sử của thế?

"Viện Hải Đường tổng cộng bảy cây hải đường ở hậu viện. Tháng Ba hoa nở rộ nhưng tàn nhanh. Mỗi khi hoa nở, nàng thích nhặt những cánh hoa rụng, lén nhét gáy ." Khóe miệng Tạ Tri Phi cong lên một nụ buồn. "Rồi nàng vỗ tay thích thú, trêu chọc gọi là 'Hoa ca ca'."

"Hắn đang về ai thế?" Lý Bất Ngôn ngơ ngác hỏi. "Không !" Tiểu Bùi gia mắt tròn mắt dẹt. Cái gì mà nàng, cái gì mà , chẳng hiểu gì sất.

"Ta tóm lấy vai nàng, mắng nàng là đồ xa. Nàng liền thè lưỡi lêu lêu , vẻ mặt đắc ý vô cùng." Ánh mắt Tạ Tri Phi quan tài trở nên xa xăm. "Ta giả vờ giơ tay định đánh, nàng liền rơm rớm nước mắt, bĩu môi khịt mũi giả bộ đáng thương. Thế là lòng mềm nhũn. Thấy hết giận, nàng đà lấn tới, kiễng chân đặt nắm tay lên đầu xòe ."

Hắn từ từ nhắm mắt .

"Những cánh hoa hải đường rơi lả tả xuống mặt . Nàng reo lên: 'Trời mưa hoa !'. Ta giận đến nghiến răng. Lúc đó nàng hì hì bảo: 'Ca ca giận ? Một năm mới cho ca xem mưa hoa hải đường một thôi mà, thế còn gì!'."

"Rầm!"

Một tiếng động lớn vang lên cắt ngang dòng hồi ức. Mọi ... Chỉ thấy Tiểu Bùi gia đang quỳ rạp đất, mặt mũi cắt còn giọt máu, kinh hoàng tột độ.

---

 

Loading...