Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 921: Rắn cỏ
Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:28:48
Lượt xem: 296
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ngũ phu nhân Trịnh gia thì thể gì?"
Tạ Tri Phi lặng lẽ ngước mắt những đám mây đen đang vần vũ đỉnh đầu.
"Có thể ăn vận lộng lẫy, xuất hiện rạng rỡ mặt . Có thể giao du với các phu nhân quyền quý, nay ngắm hoa, mai dự tiệc. Có thể khiến cho các chị em dâu, họ hàng thích bên ngoài ghen tị đỏ mắt với cuộc sống xa hoa, phong lưu nơi cửa cao nhà rộng."
"Thật kiếp nông cạn!"
Một giọng lạc lõng vang lên. Người dám buông lời nhận xét thẳng thừng như , ngoài Lý Bất Ngôn thì còn ai đây nữa!
Tạ Tri Phi hề ngẩng đầu, ánh mắt vẫn dán chặt trong quan tài, tiếp tục câu chuyện:
"Hoài Hữu, nàng đừng tưởng sách thánh hiền, mang danh tài nữ thì sẽ màng đến xiêm y lụa là. Bà để tâm đến những lời tán tụng và ánh mắt ngưỡng mộ của đời. Không chỉ để tâm mà còn phần đắm chìm trong đó. Trên đời chỉ một Thẩm Đỗ Nhược thanh cao thoát tục, còn đa phần đều là những phụ nữ trần tục như .
Mẹ gả Trịnh gia, hưởng thụ cuộc sống vinh hoa phú quý của Ngũ phu nhân hơn một năm thì nàng xuất hiện, chấm dứt tất cả. Đường đường là Ngũ phu nhân Trịnh gia nhưng cấm cung, bước chân khỏi cửa. Có xiêm y cũng chẳng mặc cho ai xem, trang điểm lộng lẫy cũng để gì?
Trịnh gia hàng năm cứ đến dịp Đoan Ngọ, Trung Thu đều mở tiệc linh đình, khách khứa chật ních, còn mời cả gánh hát về góp vui. Mỗi như , nép cánh cửa viện, kiễng chân ngóng cổ ngóng động tĩnh bên ngoài. Bà cứ như thế suốt một hai canh giờ, ánh mắt ánh lên vẻ thèm thuồng, khao khát. Cha khuyên can thế nào cũng , bà cứ đợi cho đến khi tiệc tan, khách về hết mới chịu miễn cưỡng phòng.
Trong hai canh giờ đó, bà nghĩ gì? Chắc chắn bà đang tưởng tượng nếu lúc dắt tay cặp song sinh bước ngoài thì sẽ nhận bao nhiêu ánh mắt ngưỡng mộ.
Một sinh cả nếp lẫn tẻ, Ngũ phu nhân thật phúc!
Ngũ phu nhân ăn mặc quá!
Hai đứa trẻ thật ngoan ngoãn, đáng yêu!
Vợ chồng Lão Ngũ thật xứng đôi lứa, ân ái mặn nồng!"
Tạ Tri Phi khổ ngớt.
"Hoài Hữu , thực là nông cạn và hư vinh như thế đấy. Bà thích đời ngước , tán tụng. Nàng xem, với phận là Ngũ phu nhân Trịnh gia tước tự do và hào quang, bà mặt nàng âu cũng là điều dễ hiểu."
Nói xong, từ từ xổm xuống, ngón tay thon dài khẽ chạm gò má tái nhợt của thiếu nữ, vuốt ve nhẹ nhàng.
"Hoài Hữu, hai lý do chỉ khiến gặp nàng thôi. Điều thực sự khiến bà hận nàng thấu xương chính là cái đầu thông minh và khuôn mặt của nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-921-ran-co.html.]
Ta , chữ nghĩa, xưng tụng là tài nữ trong vùng. Nét chữ của bà , ngay cả cha cũng khen ngợi. Nàng nhớ năm sinh nhật cha, tặng một bức 'Bách thọ đồ' ? Một trăm chữ 'Thọ' bằng một trăm kiểu chữ khác . Cha bức thư pháp, , ánh mắt tràn ngập yêu thương. Trời tối cha vội vàng bế thốc phòng, bỏ mặc hai em chúng .
Đêm dài đằng đẵng, nàng buồn chán việc gì , cũng đòi tặng cha một bức 'Bách thọ'. nàng chữ, rõ ràng là nàng vẽ tranh. Một trăm chữ 'Thọ' nàng khéo léo lồng ghép một bức tranh sơn thủy, từ xa, bộ bức tranh hiện lên thành một chữ 'Thọ' khổng lồ.
Lúc nàng dâng tranh cho cha, mắt cha sáng rực lên, bên cạnh thấy rõ. Cha kích động bật dậy khỏi ghế, hỏi nàng nghĩ ý tưởng độc đáo . Nàng chỉ nhún vai đáp tỉnh bơ: 'Con tùy tiện vẽ thôi mà. Cha thấy ?'
Đâu chỉ ! Nó còn kỳ diệu đến mức khiến thể rời mắt. So với sự sắp xếp rập khuôn của , bức tranh của nàng sống động và hồn hơn hẳn. Ngay cả một kẻ mù chữ như cũng cảm nhận nét chữ của nàng vượt xa . Ta hỏi cha chữ của ở chỗ nào, cha bảo chữ của nàng linh khí."
Tạ Tri Phi khẽ lắc đầu.
"Hoài Hữu, nàng khi cha khen nàng linh khí, biểu cảm của thế nào ? Bà lạnh lùng liếc xéo cha một cái ngoắt phòng, từ đó về bao giờ cầm bút tặng cha chữ nào nữa. Bởi vì, nàng khiến bà thất bại t.h.ả.m hại.
Nàng còn nhớ bộ Cửu Liên Hoàn nàng chơi ? Cái đó vốn là cha mua cho giải sầu. Mẹ loay hoay nửa tháng trời vẫn giải , tức ném cho . Ta thì gì mà chơi, bèn tiện tay vứt sang cho nàng. Nàng một ghế trúc, nghiêng đầu ngắm nghía một lúc, chỉ mất đầy thời gian uống cạn một chén tháo tung bộ Cửu Liên Hoàn. Giải xong, nàng còn hỏi: Cha ơi, còn bộ nào khó hơn ?
Cha sững sờ nàng hồi lâu buột miệng cảm thán: Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con chuột sinh chỉ đào hang. Chỉ vì một câu vô tình mà chiến tranh lạnh với cha suốt nửa tháng. Lúc đó hiểu vì giận dữ đến thế, giờ mới ngộ rằng câu 'con chuột chỉ đào hang' chạm nỗi tự ái của , khiến bà nghĩ cha đang coi thường xuất của bà, coi thường nhà họ Triệu.
Hoài Hữu, khi đó nàng mới bao nhiêu tuổi? Bốn tuổi? Hay năm tuổi? Sự thông minh thiên bẩm của nàng khiến cha thán phục, khiến ngưỡng mộ theo kịp, nhưng đối với , tất cả biến thành sự ghen ghét đố kỵ.
Năm xưa lọt mắt xanh của cha cũng nhờ sự thông minh, tài hoa hơn . chút tài mọn so với nàng chẳng thấm . Chuyện giống như múa rìu qua mắt thợ . Mẹ chỉ vài chiêu hoa quyền cước, còn nàng tuy nhỏ tuổi nhưng bộc lộ tư chất của một cao thủ tuyệt thế.
Làm cam tâm cho ? Tất cả hào quang, niềm kiêu hãnh của bà mặt cha đều nàng lu mờ, tất nhiên bà cam lòng. Tại bà đố kỵ? Vì những lời khen ngợi, ánh mắt si mê mà cha từng dành cho bà, nay đều chuyển hết sang cho nàng. Bà ghen tị đến phát điên lên !
Lại thêm một đứa con trai ngốc nghếch như ở bên cạnh để nền, sự ghen tị của càng bùng lên dữ dội. Để bảo vệ phận của nàng, tổ phụ và cha cấm tiệt cho sinh thêm con, khiến trở thành chỗ dựa duy nhất của bà. Mẹ khao khát bao sẽ nên chuyện lớn, để bà nở mày nở mặt.
thực tế thì ? Thực tế là cứ thấy sách là đau đầu, cầm bút là mỏi tay, chứ đừng đến chuyện ngâm thơ vịnh phú. Ngày ngày chứng kiến cha khen nàng hết lời, sang mắng gì, trong lòng bà cay đắng nhường nào? Đứa con trai mà bà đặt bao kỳ vọng, niềm hy vọng của nửa đời , dễ dàng nàng đ.á.n.h bại. Ngày qua ngày, tháng qua tháng, sự ghen tị lên men, cuối cùng biến thành nỗi hận thù.
Hận ông trời sinh nàng thông minh đến thế. Hận nàng nổi bật sự ngu dốt của con trai bà. Hận bản thua kém một đứa trẻ ranh."
Chuyện cũ ùa về như gió thoảng qua mặt, từng mảnh ghép dần chắp nối. Tạ Tri Phi chợt nhớ tới câu : "Thảo xà hôi tuyến, phục mạch thiên lý". Mọi nhân duyên đời đều căn nguyên của nó, đều để những dấu vết thể .
*(Rắn bò trong cỏ để dấu vết mờ nhạt, mạch nước ngầm chảy ngàn dặm vẫn nguồn cơn).