Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 923: Nhỏ yếu
Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:28:50
Lượt xem: 277
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hoài Hữu, chúng hãy xem xét phận Ngũ phu nhân nhé."
Tạ Tri Phi dừng một chút để lấy .
"Ai ban cho bà phận Ngũ phu nhân? Là Trịnh Hoán Đường. Có Trịnh Hoán Đường mới phận và địa vị của Triệu thị tại Trịnh gia.
Ai ban phận cho Trịnh Hoán Đường? Là Trịnh lão tướng quân.
Nói cách khác, Triệu thị, Trịnh Hoán Đường và Lão tướng quân giống như những con châu chấu buộc chung một sợi dây, phúc cùng hưởng, họa cùng chia. Sau khi Lão tướng quân quyết định kế hoạch 'mận đào', Triệu thị dù là vì chồng, cũng đối xử t.ử tế với Hoài Hữu. Bởi vì họ là vợ chồng kết tóc.
Người xưa câu: Kết tóc phu thê, ân ái nghi ngờ. giữa vợ chồng, chỉ ân ái thôi đủ ? Còn lâu mới đủ! Còn đồng cam cộng khổ nữa.
Triệu thị trèo cao gả Trịnh gia, cứ ngỡ phận Ngũ phu nhân là để hưởng phúc, là cuộc sống trải đầy hoa hồng. Bà chỉ đồng cam mà hề nghĩ đến chuyện cộng khổ. Cái gọi là cộng khổ, là xuất phát từ sự tự nguyện, oán thán, vợ chồng đồng lòng cùng vượt qua giai đoạn khó khăn nhất.
Triệu thị chịu khổ cùng chồng, lúc nào cũng tỏ thái độ như cả thiên hạ đang mắc nợ , khiến cho đến một tính tình như Trịnh Hoán Đường cuối cùng cũng chán nản, xa lánh.
Nếu Thái t.ử phi Lương thị ở vị trí của Ngũ phu nhân Trịnh gia, bà sẽ gì? Bà sẽ coi nàng như con đẻ, bởi sự giáo d.ụ.c từ nhỏ dạy bà rằng đời gì tự nhiên mà , nhận thì cho . Bà đối xử với nàng một phần, con trai bà sẽ hưởng lợi một phần, vị trí của bà trong lòng chồng cũng sẽ vững chắc hơn một phần. Thậm chí bà còn tính xa hơn, khi nàng trưởng thành, nhớ đến ơn dưỡng d.ụ.c của bà mà tay giúp đỡ Trịnh gia, giúp đỡ con trai bà.
Đó là gì? Đó là sự khôn ngoan và toan tính của một phụ nữ xuất danh gia vọng tộc, cũng là bản lĩnh và tầm của bà. Cho nên khi Thái t.ử binh bại, Lương thị lựa chọn tuẫn tiết theo chồng chứ chịu sống nhục, đó mới là khí tiết của một Thái t.ử phi.
Triệu thị bản lĩnh và tầm như . Vì xuất thấp kém, thiếu sự giáo d.ụ.c bài bản nên bà hiểu rằng khi hưởng thụ vinh hoa phú quý do phận mang thì cũng gánh vác trách nhiệm tương ứng. Bà càng hiểu sự an nguy của Trịnh lão tướng quân liên quan mật thiết đến vinh hoa phú quý của chính bà. Bà ngu ngốc dùng phận của Hoài Hữu để uy h.i.ế.p Trịnh Hoán Đường, thử hỏi Trịnh Hoán Đường thể chán ghét bà cho ?"
Tạ Tri Phi thở dài ngao ngán.
"Đây chính là nguồn cơn của chuyện. Ta , Triệu thị gả Trịnh gia là một sai lầm, sự phản đối của Lão tướng quân năm xưa là đúng đắn. Hoài Hữu, đó bảo bà lý do để gặp nàng, điều đó hợp tình hợp lý. thực càng rằng: Bà căn bản thế nào để xứng đáng với vị trí Ngũ phu nhân Trịnh gia, và tất nhiên, bà cũng chẳng chút khí chất nào của một phu nhân quyền quý cả."
"Môn đăng hộ đối!" Lý Bất Ngôn khẩy. "Lời các cụ dạy cấm sai bao giờ."
Tạ Tri Phi dường như thấy lời bình luận của Lý Bất Ngôn, ánh mắt dịu dàng vẫn dán chặt gương mặt thiếu nữ trong quan tài.
"Hãy con Triệu thị xem. Tám năm trời đủ để bà gạt bỏ lòng hư vinh, tu tâm dưỡng tính, mà chỉ chăm chăm quần áo lụa là, mấy trò Cửu Liên Hoàn vặt vãnh. Bà sợ già, sợ , ghen tị với sự thông minh và sức sống của một đứa trẻ. Một phụ nữ gần ba mươi tuổi đầu so đo hơn thua với một đứa bé đầy tám tuổi.
Tại ? Bởi vì nội tâm bà trống rỗng. Từ đầu đến cuối, bà chỉ sống dựa lời khen chê của khác.
Cả đời Thẩm Đỗ Nhược theo đuổi y thuật cứu . Cả đời Lương thị theo đuổi mục tiêu phò tá Thái t.ử lên ngôi. Cả đời Tuệ Như sư thái tâm niệm vai trò trụ trì am Thủy Nguyệt. Đến cả Trân Nhi tỷ cũng chấp niệm của riêng ... bà kiên trì sống sót, nên mới sống dai hơn bất kỳ ai. Họ đều sống vì bản , nên sợ miệng lưỡi thế gian, dù dè bỉu, chê bai vẫn ngẩng cao đầu mà sống.
Hoài Hữu , Triệu thị còn chẳng bằng một góc của Trân Nhi tỷ. Con d.a.o trong tay Trân Nhi tỷ là để c.h.é.m những kẻ bắt nạt bà , khoan nhượng. Còn bàn tay của Triệu thị vươn về phía một đứa trẻ yếu ớt, vô tội, khả năng phản kháng như nàng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-923-nho-yeu.html.]
Dứt lời, sắc mặt của nhóm Tiểu Bùi gia và Lý Bất Ngôn đồng loạt biến đổi.
"Ý ngươi là ?"
"Chẳng lẽ cái c.h.ế.t của Yến Tam Hợp liên quan đến Triệu thị?"
"Việc nuôi dưỡng nàng ở Trịnh gia là chủ ý của Trịnh lão tướng quân. Việc giam lỏng nàng ở viện Hải Đường suốt tám năm cũng là do Trịnh lão tướng quân quyết định. Bà oán hận thì tìm Lão tướng quân mà trút giận. bà hèn nhát, dám, nên đành trút hết lên đầu nàng.
Nếu nàng, con gái bà sẽ tu. Nếu nàng, chồng bà sẽ xa lánh bà. Nếu nàng... Sự ghen tuông đổi tâm tính, lòng thù hận che mờ lý trí. Ngày qua ngày, hai thứ đó tích tụ như t.h.u.ố.c nổ, chỉ cần một đốm lửa nhỏ là nổ tung.
Và ngày rằm tháng Bảy năm Vĩnh Hòa thứ tám, đốm lửa cuối cùng cũng thắp lên.
Triệu thị lẻn phòng nàng, dùng đôi tay bóp chặt cổ nàng. Nàng sức giãy giụa. Bà sợ nàng hét lên nên dùng cả đè lên nàng, bịt chặt miệng mũi nàng. Đó là bà ở gần nàng nhất. Nàng ngửi thấy mùi dầu hoa quế thoang thoảng tóc bà .
Dầu hoa quế là do chính tay cha cho bà. Trung thu hàng năm, quản gia mang hoa quế tươi mới hái đến, cha sẽ tỉ mẩn chọn từng bông hoa lành lặn, bỏ bình thủy tinh, ngâm với dầu ngô đồng... Mỗi ngày khi chải đầu, bà đều thoa một ít dầu hoa quế lên tóc để tóc bóng mượt và rối.
Mẹ thường xuyên ôm , nhưng bao giờ ôm nàng. Nàng cứ ngỡ bà thích vì nàng là con gái. nàng rằng, vì đứa con gái ruột của bà, vì cái danh phận Ngũ phu nhân hão huyền, và vì chính bản , trong suốt tám năm ròng rã , bà biến chất, hận nàng đến tận xương tủy.
Hoài Hữu , điều ước duy nhất của nàng trong suốt tám sinh nhật chỉ đơn giản là một cái ôm của . Mong với nàng một cái, khen nàng một câu. Mong tìm thấy chút dịu dàng trong ánh mắt .
Đáng tiếc..."
Giọng Tạ Tri Phi nghẹn ngào.
"Đáng tiếc, nàng từng những điều nhỏ nhoi . Cuối cùng, thứ duy nhất nàng nhận từ là mùi hương hoa quế thoang thoảng khi bà đang cố g.i.ế.c c.h.ế.t nàng.
Lúc đó trong lòng nàng chắc hẳn đang gào thét: Mẹ ơi, con ngoan mà, g.i.ế.c con? Nàng tự trách : Mẹ ơi, con gì sai khiến vui nên mới g.i.ế.c con ?
Nàng từng truyện Na Tra náo hải, tích lóc xương trả cha, cắt thịt trả . Nàng nghĩ mạng sống của là do bà ban cho, nên dần buông xuôi, giãy giụa nữa, trả mạng cho bà, để từ nay về ai nợ ai, còn vướng bận.
trong lòng nàng đau đớn tột cùng, hận thù ngùn ngụt. Mẹ! Tại ghét con đến thế mà còn sinh con cõi đời gì!"
Nước mắt kìm nén bấy lâu của Tạ Tri Phi cuối cùng cũng vỡ òa.
"Hoài Hữu, đây chính là tâm ma thứ hai của nàng. Mùi hoa quế đến từ Triệu thị, tượng trưng cho cái ôm mà nàng bao giờ , và tình mẫu t.ử mà nàng bao giờ cảm nhận."
---