Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 924: Tạm biệt

Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:28:51
Lượt xem: 299

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Yến Tam Hợp chính Triệu thị ép c.h.ế.t?

Mẹ kiếp!

Lý Bất Ngôn quệt nước mắt, nhịn gào lên: "Yến Tam Hợp! Triệu thị ruột của ngươi! Mẹ ruột ngươi là Thẩm Đỗ Nhược, nuôi ngươi là Thái t.ử phi Lương thị. Mụ Triệu thị là cái thá gì chứ!"

Tiểu Bùi gia bật dậy, lao tới bên quan tài, chỉ hận thể chui đầu trong hét lớn: "Yến Tam Hợp! Hai đối xử với ngươi hết nước chấm, mà thèm nhận họ nuôi đây !"

Lý Bất Ngôn thô bạo đẩy Tạ Tri Phi sang một bên, lay mạnh trong quan tài: "Ngươi mau tỉnh cho ! Đừng tưởng là tiểu thư cành vàng lá ngọc công chúa lá ngọc cành vàng gì đó mà dám đ.á.n.h ngươi nhé!"

" đấy!" Bùi Tiếu phụ họa. "Tạ Ngũ Thập lo lắng đến bạc cả tóc kìa. Yến Tam Hợp, gọi ngươi một tiếng tổ tông, ngươi ơn tỉnh , thương lấy một chút mà."

"Từ nay về , ngươi theo tỷ, tỷ dẫn ngươi ăn ngon, uống say. Tâm ma tâm miếc gì đó dẹp hết sang một bên cho !"

"Từ nay về , Tiểu Bùi gia bảo kê cho ngươi. Bản lĩnh khác , chứ miếu hòa thượng, am ni cô thì cứ nghênh ngang mà , ai dám cản!"

Bên cạnh, lão hòa thượng nhướng mắt hai kẻ đang loạn. Mấy đứa thế? Người đang nghiêm túc giải tâm ma, tự nhiên nhảy quấy rối... Haizz, lão hòa thượng cảm động rớt nước mắt.

Lúc , Tạ Tri Phi ôm một chiếc hộp lớn tới quan tài. Lý Bất Ngôn và Tiểu Bùi gia tò mò sang.

Tiểu Bùi gia tươi hớn hở: "Tạ Ngũ Thập, trong hộp đựng cái gì thế?"

Mắt Tạ Tri Phi đỏ hoe: "Là quà sinh nhật mua cho nàng hàng năm."

Lý Bất Ngôn nhướng mày: "Ồ, Tam gia lòng quá nhỉ."

"Mau mở cho bọn xem với nào!"

Lý Bất Ngôn lườm Bùi Tiếu: "Xem cái gì mà xem? Đằng mỗi món quà chắc chắn là một câu chuyện đẫm nước mắt đấy."

"Ái chà, tiểu gia thích kể chuyện nhất trần đời."

Lý Bất Ngôn sang quan tài: "Yến Tam Hợp , ngươi cũng đấy, ngay từ đầu gặp mặt ưa cái tên Tam gia , còn đặt biệt danh cho là 'tên phá đám'. mà bây giờ... Thôi, chuyện đó ."

Tiểu Bùi gia lườm nguýt: "Sau sẽ trâu ngựa cho ngươi đấy, Yến Tam Hợp."

Lý Bất Ngôn bĩu môi: "Tiểu Bùi gia, bảo trâu ngựa thêm một thời gian nữa ."

"Cả đời luôn chứ!" Tiểu Bùi gia huých tay Tạ Tri Phi, nước mắt lăn dài. " , Tạ Ngũ Thập?"

? !

Hoài Hữu, nàng tin rằng ông trời cho sống trong phận Tạ Tam gia là để trâu ngựa cho nàng, để chuộc lầm của . Đây cũng là nhân quả.

Đó là nguyên nhân và kết quả.

Tạ Tri Phi mỉm trong nước mắt, lấy món quà đầu tiên trong hộp :

"Năm bốn tuổi, nàng bảo nàng ..."

...

Muốn một cây sáo.

Cô bé chiếc xích đu trong sân, lẩm bẩm một : "Muội thổi sáo cho ca ca , còn bảo học xong sẽ thổi cho nữa mà."

Đó là lúc nàng bốn tuổi chín tháng. Nàng thấy nhạc cụ trong sách tranh, thích mê nhưng dám xin cha, chỉ dám thì thầm to nhỏ với .

Hóa , con ruột của bà . Thảo nào bà g.i.ế.c . Hóa ... c.h.ế.t từ lâu .

Cô bé về phía sương phòng của Triệu thị, vẻ hoang mang trong mắt dần tan biến. Mấy ngày nay, nàng giam cầm trong tòa nhà , lặp lặp mười hai canh giờ cuối cùng của cuộc đời, từ lúc mở mắt chào ngày mới cho đến khi Triệu thị bóp cổ. Đây là tâm ma của Hoài Hữu tám tuổi.

bây giờ là Yến Tam Hợp, mười tám tuổi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-924-tam-biet.html.]

Thân hình cô bé vụt lớn, viện Hải Đường mắt dần tan biến. Xung quanh tối sầm . Yến Tam Hợp theo bản năng bước về phía , nhưng bốn bề tối đen như mực, nàng về ? Một cơn gió lạnh buốt thổi qua khiến nàng rùng . Đã lâu nàng mới cảm nhận cái lạnh thấu xương tủy .

Đột nhiên, cuối tầm mắt xuất hiện một đốm sáng nhỏ. Yến Tam Hợp chút do dự bước về phía ánh sáng đó. Nàng tin rằng, ở cuối con đường ánh sáng , chắc chắn đang đợi nàng. Đợi nàng trở về nhà.

...

Nàng nhanh, gần như chạy. Đang chạy thì đốm sáng bỗng kéo dài , biến thành một cây cầu dài hun hút. Truyền thuyết kể rằng, c.h.ế.t qua Quỷ Môn Quan sẽ đến đường Hoàng Tuyền, hết đường Hoàng Tuyền sẽ gặp sông Vong Xuyên. Trên sông một cây cầu tên là Nại Hà.

Đứng cầu Nại Hà, sẽ những yêu hận tình thù, những yêu thương nhất, những hẹn gặp ở kiếp . Sau đó uống một bát canh Mạnh Bà để quên tất cả, thoát t.h.a.i hoán cốt, đầu t.h.a.i mới.

Trên cầu tấp nập, ai nấy đều hướng về phía Yến Tam Hợp. Nàng ngập ngừng đặt chân lên cầu, rón rén từng bước một.

"Yến nha đầu!"

Yến Tam Hợp đầu , kinh ngạc. Sao bà ở đây?

Trân Nhi tỷ vắt vẻo ghế trúc, bỏ một hạt đậu tương miệng nhai rôm rốp: "Nhắn với Tạ ca một câu nhé."

Yến Tam Hợp nhíu mày: "Nhắn gì?"

Trân Nhi tỷ vuốt lọn tóc bướng bỉnh gáy: "Bảo cảm ơn !"

Yến Tam Hợp bật điệu bộ của bà: "Cảm ơn chuyện gì?"

"Sao mà cho ngươi ." Trân Nhi tỷ nháy mắt. "Đây là bí mật của hai chúng ."

dậy, tới mặt Yến Tam Hợp, bĩu môi chê bai: "Chẳng xinh bằng hồi trẻ gì cả. Tạ ca đúng là mắt ."

Phải . Trên trời đất chỉ bà là xinh nhất!

Trân Nhi tỷ bước vài bước , toe toét với Yến Tam Hợp, để lộ hai chiếc răng cửa vàng óng: "Yến nha đầu, tạm biệt nhé!"

Tạm biệt! Tạm biệt!

Yến Tam Hợp gật đầu, tiếp tục bước . Đi một đoạn, nàng bỗng cảm thấy luồng sinh khí tràn cơ thể. Lúc , một giọng trầm ấm vang lên: "Yến cô nương xin dừng bước."

Là Chu Dã.

Chu Dã mặc bộ áo xanh nho nhã, chắp tay đó, sắc mặt bình thản. Bên cạnh là Ngô Thư Niên cao gầy. Khóe miệng và ánh mắt Ngô Thư Niên đều đong đầy ý . Yến Tam Hợp chợt nhận , lên quả thực còn hơn cả Tam gia.

Ngô Thư Niên cúi chào Yến Tam Hợp: "Yến cô nương, mặt phụ cảm tạ ơn đức của cô."

Yến Tam Hợp khẽ lắc đầu: "Sức khỏe ngươi thế nào ?"

Ngô Thư Niên sang bên cạnh, ánh mắt dịu dàng: "Hắn chăm sóc ."

"Nếu ngươi chịu lời hơn chút nữa thì còn chăm sóc hơn!" Chu Dã mím môi, chắp tay với Yến Tam Hợp. "Yến cô nương, núi xanh còn đó, nước biếc chảy dài. Ngày còn dài, xin cáo từ!"

Người cũng dùng câu văn vẻ sáo rỗng để tạm biệt nàng, chẳng chút sáng tạo nào. Cứng nhắc y như khúc gỗ!

Hai lướt qua Yến Tam Hợp. Khi vai kề vai, Ngô Thư Niên ghé sát tai nàng thì thầm: "Tam Hợp, tạm biệt."

"Tạm biệt."

Yến Tam Hợp mỉm , nước mắt lăn dài.

Cơ thể nàng tiếp nhận thêm một luồng sinh khí mới. Phía hiện một cây hoa gạo đỏ rực. Dưới gốc cây, một thiếu niên tuấn tú đang đợi. Thiếu niên nắm tay một thiếu nữ làn da bánh mật khỏe khoắn, b.í.m tóc đen dài thô kệch, đôi mắt sáng lấp lánh. Bên cạnh họ là một chú ch.ó đen đang lim dim.

Nơi nào thương tâm, quan sơn kiến thu nguyệt.*

(*Nơi nào chẳng gợi nỗi đau thương, trăng thu ải quan sơn)

Yến Tam Hợp trong nước mắt: "Hóa thời trẻ ngươi trông như đấy, Ngô Quan Nguyệt!"

 

Loading...